“Ta!
Ta cũng muốn đi."
Phong Tiểu Thảo bỗng nhiên mở lời.
Phong Bạo liếc nhìn cái bộ dạng mặt mũi bầm dập của hắn, có chút hoài nghi:
“Ngươi còn có thể bay?"
“Ta... xương cốt bị gãy của ta đã được Kỷ đạo hữu nối lại rồi, ta có thể bay được mà!"
Phong Tiểu Thảo cũng không biết nên mô tả tâm trạng của hắn lúc này như thế nào, hắn chỉ muốn đưa tiễn vị đại ân nhân này của bộ lạc một đoạn đường.
Thấy hai yêu nhiệt tình như vậy, Kỷ Thanh Trú cũng đúng là không quen thuộc nơi này nên đã chấp nhận hảo ý của Phong Bạo.
Tiếp đó liền do tế ty mang theo tro cốt của các tiền bối tộc Phong Ưng đi tìm tộc trưởng, Phong Bạo và Phong Tiểu Thảo dẫn đường cho Kỷ Thanh Trú.
Phong Tiểu Thảo mặc dù có thể bay nhưng vì mới khỏi bệnh nặng, thân thể còn rất suy nhược nên không theo kịp tốc độ của nhóm người Kỷ Thanh Trú.
Kỷ Thanh Trú liền dùng linh chu chở hắn.
“Để ta chỉ đường cho!"
Phong Tiểu Thảo nỗ lực muốn đóng góp một chút chứ không đơn thuần là thêm phiền phức, “Vị lữ nhân kia nói hắn đang vội nên ta đã không dẫn hắn đi những con đường lớn dễ đi, mà dẫn hắn đi đường nhỏ xuyên qua bộ lạc."
Thế là Phong Bạo dẫn đầu, luồng gió cuộn ra nâng linh chu lên, giảm bớt tiêu hao, Phong Tiểu Thảo chỉ đường, một nhóm người băng qua lãnh địa của bộ lạc Bạch Thạch.
Trên đường đi, Kỷ Thanh Trú hỏi Phong Tiểu Thảo thêm nhiều chi tiết về Cơ Tù Vũ.
Phong Tiểu Thảo trả lời từng cái một, hắn nghĩ tới điều gì bỗng nói:
“Thực ra ta không cảm thấy cuộc sống của ta rất khó khăn."
Kỷ Thanh Trú nhìn về phía hắn.
Phong Tiểu Thảo gãi đầu, giải thích:
“Lúc bị mái ưng trêu chọc ta đúng là sẽ có chút không phục, nhưng mỗi lần chiến đấu với ngoại tộc đúng là mái ưng đã đem mạng ra bảo vệ chúng ta."
“Những câu chuyện thoại bản trọng nam khinh nữ của nhân tộc nhìn mặc dù rất kích động, không kìm được mà nhập vai vào nam chính, nhưng ngẫm lại kỹ thì những câu chuyện đó một chút cũng không chân thực."
“Ta từ nhỏ đã dẫn đường cho lữ nhân, nữ t.ử và nam t.ử trong nhân tu ta đã gặp rất nhiều."
“Rất nhiều nữ tu cường hãn căn bản không hề kém cạnh nam tu, vị tu sĩ có chiến tích lợi hại nhất ở tiền tuyến nhân tộc các ngươi chẳng phải là Bạch Vi đạo nhân sao?
Nàng chẳng phải là nữ tu?"
“Các nữ tu lợi hại như vậy, làm sao có thể rơi vào cảnh như trong thoại bản viết, gặp chuyện chỉ biết khóc lóc thút thít, cái gì cũng dựa vào nam tu giải quyết?"
“Ta nghĩ những câu chuyện thoạt nhìn khiến ta vô cùng kích động kia cũng chỉ là tác giả xa rời thực tế, nghĩ làm sao để nhân vật chính sướng thì viết như thế thôi."
Phong Tiểu Thảo nghiêm túc nói:
“Câu chuyện là câu chuyện, thực tế là thực tế, nếu đem hai thứ đó nhầm lẫn với nhau thì mới là mê muội."
“Ta trước đó chính là mê muội, làm ra những chuyện ngu xuẩn đó, suýt chút nữa hại cả bộ lạc."
Sau khi bị Phong Bạo đ-ánh cho một trận, Phong Tiểu Thảo cũng bình tĩnh lại, suy nghĩ rất nhiều.
“Hùng ưng chúng ta được mái ưng bảo vệ, sự trêu chọc của bọn họ dành cho chúng ta cũng không phải mang theo ác ý, cùng lắm là cái miệng hơi độc."
Phong Tiểu Thảo lén nhìn Phong Bạo một cái.
Phong Bạo chưa bao giờ cười nhạo hắn là gà yếu, không phải loại mái ưng miệng độc như vậy.
Nhưng Phong Bạo cũng có những người bạn miệng độc, hắn lo lắng Phong Bạo không vui.
Phong Bạo có lẽ đang chuyên tâm dẫn đường nên không chú ý tới hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phong Tiểu Thảo lúc này mới dám nói tiếp:
“Bọn họ nói ta là gà yếu, cùng lắm thì ta cũng mắng lại thôi mà, bọn họ còn có thể đ-ánh ta chắc?"
“Cơm trong bộ lạc đều là do hùng ưng chúng ta nấu đấy!
Muốn ăn cơm thì không được đ-ánh đầu bếp!"
Thực ra mái ưng cũng sẽ không cậy mình mạnh mẽ mà dùng man lực ức h.i.ế.p hùng ưng.
Bọn họ mặc dù hiếu chiến nhưng chỉ chĩa móng vuốt vào ngoại địch chứ không phải người nhà trong bộ lạc.
“Cho nên ta một chút cũng không cảm thấy cuộc sống của ta có gì khó khăn cả."
Phong Tiểu Thảo tuy bị mái ưng miệng độc trêu chọc qua nhưng cũng từng được bọn họ cứu mạng trên chiến trường.
Mọi người tương trợ lẫn nhau, đều là người nhà rất tốt.
Phong Tiểu Thảo khá thích bọn họ.
Nhưng...
“Khi vị lữ nhân kia... bạn của ngươi, hắn hỏi ta có phải rất khó khăn hay không, ta thực sự cảm thấy mình rất đau lòng."
Phong Tiểu Thảo đạo:
“Ta không phải tìm cớ... nhưng hiện giờ bình tĩnh nghĩ lại, ta thực sự cảm thấy mình lúc đó rất kỳ lạ."
Hắn lúc đó không hiểu sao lại nảy sinh lòng bi thương, cảm thấy mình thực sự quá t.h.ả.m rồi.
Rõ ràng bình thường có làm việc đàng hoàng, ngoại trừ không đ-ánh đ-ấm được như mái ưng thì những chỗ khác căn bản không kéo chân bộ lạc, dựa vào cái gì mà phải bị mái ưng trêu chọc là gà yếu?
“Ta lúc đó thực sự quá đau lòng, thậm chí không nhớ ra được việc các mái ưng từng lấy mạng ra bảo vệ mình, ngày thường thấy hùng ưng chúng ta ăn uống bình thường còn sẽ từ phần ăn chiến sĩ của mình chia một ít thịt cho chúng ta ăn cho đỡ thèm, trong cuộc sống cũng rất chăm sóc chúng ta..."
Phong Tiểu Thảo lúc nói lời này lại lén nhìn Phong Bạo mấy cái.
Phong Bạo là chiến sĩ mạnh nhất trong thế hệ trẻ của bộ lạc, luôn có r-ượu ngon thịt tốt để ăn, ngày thường thấy hắn thèm ăn cũng sẽ chia cho hắn một ít để hắn ăn cho thỏa thích.
Yêu tộc khác với nhân tộc, bọn họ thiên sinh thể phách cường hãn, huyết khí sung túc, cho nên không thể hoàn toàn bích cốc, thỉnh thoảng phải ăn một số thứ giàu linh khí để cường kiện thể phách.
Các phong ưng bất kể trống mái đều thích cái miếng ăn đó.
Nhưng tài nguyên có hạn, đồ ăn ngon nhất đều phải ưu tiên cho các chiến sĩ.
Dù sao bọn họ mỗi ngày đều phải tuần tra trong lãnh địa, bắt những phần t.ử bất hợp pháp nhập lậu, đ-ánh sống đ-ánh ch-ết với ngoại địch muốn xâm phạm quê hương.
Thực ra mái ưng của bộ lạc rất tốt rất tốt.
“Nhưng lúc ta đau lòng lại không nhớ nổi cái tốt của bọn họ, chỉ nhớ cái xấu của bọn họ, cảm thấy bọn họ thật xấu, ta thật đáng thương, quá t.h.ả.m rồi..."
Phong Tiểu Thảo cúi đầu xuống:
“Hiện giờ bình tĩnh ngẫm lại, ta mới là con ưng xấu kia chứ."
Nghe thấy hắn nói như vậy, tim Kỷ Thanh Trú chùng xuống, điều nàng lo lắng nhất cuối cùng đã xảy ra.
Liễu Phù Nhược cũng lộ ra vẻ mặt nghi ngờ không chắc chắn, “Thanh Trú, ngươi nói cái này có giống như..."
Ma chủng?
Chương 332 Lễ nghi cao nhất
Lời của Liễu Phù Nhược trùng khớp với suy đoán trong đầu Kỷ Thanh Trú.
Nàng đang định nói gì đó thì bỗng nghe thấy từ phía sau, hướng bộ lạc Bạch Thạch truyền tới một tiếng ưng khiếu chọc thủng tầng mây.
Nhóm người Kỷ Thanh Trú theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời cao cách đó trăm dặm, từng con mái ưng như một đội quân được huấn luyện bài bản đang sải cánh bay lượn.
Rơi vào mắt bọn họ chẳng qua chỉ là từng điểm đen nhỏ xếp hàng chỉnh tề nhưng lại tráng lệ một cách khó hiểu.