Đáng sợ.
Tiểu Cô dán vào Cơ Tù Vũ, an ủi hắn một cách lặng lẽ.
Mọi người cũng không đi quấy rầy.
“Xoạt."
Lúc này, Kỷ Thanh Trú đã bắt đầu lấy dụng cụ nhà bếp ra một cách thuần thục.
Mao Nhung đạo nhân nhìn thấy trận thế quen thuộc này, cũng không quản được đứa đồ đệ nhỏ đang khóc lóc sướt mướt đằng kia nữa, “vèo" một cái nhảy tới cạnh Kỷ Thanh Trú, vô cùng mong chờ:
“Sắp nấu cơm rồi sao?"
Ban nãy trên phi chu chỉ có một cái lò lửa nhỏ nướng từ từ, thật sự làm Mao Nhung đạo nhân sốt ruột ch-ết đi được.
Thấy Kỷ Thanh Trú lấy nồi lớn vỉ nướng lớn ra, Mao Nhung đạo nhân xoa xoa tay:
“Tiếp tục nướng hàu sao?"
Kỷ Thanh Trú nói:
“Làm thêm ít tôm xào cay, cua xào cay đi."
Xin lỗi người dân ven biển Hoa Quốc nhé.
Nhưng nàng thật sự rất thích ăn cay.
Nhất thời, trên bãi biển tràn ngập đủ loại mùi thơm.
Hoàng hôn chìm xuống mặt biển, trăng lưỡi liềm treo cao, ngân hà lấp lánh.
Long Ngạo Cốt chủ động nhặt củi khô, nhóm lửa trại.
Mọi người quây quần bên đống lửa, chuyền tay nhau những món nướng và món xào Kỷ Thanh Trú làm xong, lấy ra mỹ t.ửu và trà sữa, uống say sưa vui vẻ.
Phía bên kia nhóm chat cũng được chia một nửa thức ăn, cũng kinh hô liên hồi.
Một số tiểu yêu sống ven bãi biển bị mùi thơm dẫn dụ tới, trốn sau bụi cỏ hoặc tảng đ-á thò đầu thò cổ, sợ hãi uy áp của các đại yêu, nhưng lại không kìm nổi cám dỗ của mỹ thực, do dự không nỡ rời đi như vậy, chỉ muốn hít thêm chút mùi thơm thì cũng coi như không uổng công tới đây một chuyến.
Kỷ Thanh Trú nhìn thấy bọn chúng, bèn chào hỏi mời bọn chúng tới ăn cùng.
Những kẻ gan nhỏ không dám tới thì nàng múc đồ ăn vào đĩa, đặt trong bụi cỏ để những tiểu yêu này tự lấy.
Trong Thương Hải có rất nhiều giai thoại về các vị đạo sư nhân loại, tiểu yêu bẩm sinh đã thân cận với nhân tu.
Thấy Kỷ Thanh Trú cho đồ ăn, không một ai lo lắng có độc, đều reo hò lao tới ăn uống thỏa thích.
Ngay cả những góc khuất mà ánh lửa trại không soi tới cũng truyền tới tiếng cười nói vui vẻ.
Kỷ Thanh Trú tìm một kẽ hở, mở ra cánh cổng của Viêm Long bí cảnh, đẩy cửa bước vào, chớp mắt đã được mây trắng nâng đỡ, bay về phía dưới.
Bóng dáng của Hi mộng ảo ngưng tụ bên cạnh Kỷ Thanh Trú, cùng nàng nằm trên mây.
Hi cong cong đôi lông mày:
“Con người, ta ngửi thấy trên người muội có mùi rất thơm."
Chương 354 Kiếp đầu tiên
Giọng nói tinh quái của thiếu nữ thoáng hiện vài phần mong chờ.
Phảng phất như đang nói với Kỷ Thanh Trú rằng, ta đã ám chỉ rõ ràng với muội như vậy rồi, muội còn không thể hiện chút gì sao?
Đúng lúc này, đám mây rơi xuống mặt biển.
Trong tầm mắt của Kỷ Thanh Trú hiện ra một ngôi làng nhỏ cổ phác.
Nàng ngẩn ra, thấy hơi quen mắt, rất nhanh đã nhớ ra rồi ——
Mấy ngày cuối cùng ở tiền tuyến, sau khi tế bái các vị tiền bối xong, Kỷ Thanh Trú liền lần theo tọa độ mà các sư tỷ đưa cho, tìm thấy trong bí cảnh nơi di tích Mộng tộc tọa lạc.
Nơi đó ngoài những mảnh gương vỡ rải r-ác khắp nơi hiện lên vẻ mộng ảo quỷ quyệt ra thì những nơi khác không có gì đặc biệt, trông chỉ giống như một ngôi làng nhỏ.
Khác với những ngôi làng thông thường là mỗi căn nhà ở đó đều có đặc điểm riêng của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có nhà tranh đơn sơ, cũng có nhà gạch xanh ngói lục quy củ, thậm chí là lầu gác đình đài tao nhã.
Đủ loại phong cách trộn lẫn vào nhau, đột ngột một cách kỳ lạ mà lại hài hòa đến lạ lùng.
Quây quần lại với nhau, tạo thành một ngôi làng an tĩnh.
Lúc này, trong Viêm Long bí cảnh nơi Kỷ Thanh Trú đang đứng, gần như phục dựng lại ngôi làng đó theo tỉ lệ một - một.
Cũng không biết Hi đã dùng thủ đoạn gì mà ngay cả hình dáng rêu xanh trên một viên ngói cũng giống hệt nhau.
Trong đầu Kỷ Thanh Trú bỗng lóe lên một ý nghĩ ——
Rốt cuộc là phải tưởng nhớ quê hương đến nhường nào mới có thể khắc sâu những chi tiết như vậy vào trong não?
“Lần trước muội đưa người vào, ta liền đưa các người tới một nơi khác."
Hi thấy Kỷ Thanh Trú thẫn thờ, tưởng nàng chưa phản ứng kịp, bèn giải thích:
“Những ngày qua ta rảnh rỗi sẽ nghiên cứu xây nhà, đã phục dựng lại ngôi làng ta từng sinh sống rồi."
Kỷ Thanh Trú hoàn hồn, hỏi:
“Căn nhà kia là nhà của cô sao?"
Hi giơ tay chỉ về phía cuối làng, một tiểu viện nhã nhặn mang phong cách Giang Nam gạch xanh ngói lục, “Căn nhà trước kia của ta muội đã từng thấy rồi, nay là ta xây mới."
Nghe vậy, Kỷ Thanh Trú lập tức nhớ tới lầu gác xinh đẹp mà đại sư tỷ đặc biệt chuyển từ tiền tuyến về cho nàng định làm động phủ mới, nhưng suýt nữa khiến cả nhóm bay màu, bị các trưởng lão Vô Lượng Tông cấm dùng làm nhà ở, không nhịn được bật cười.
“Hóa ra đó là căn nhà trước kia của cô."
Kỷ Thanh Trú nói xong, nhìn vào mắt Hi, mỉm cười:
“Thật sự rất đẹp, nếu không thì đại sư tỷ của ta cũng sẽ không tốn công chuyển nó từ tiền tuyến tới chỗ động phủ của ta như vậy."
“Căn nhà mới này cũng không tệ."
Hi nói:
“Là linh cảm ta nhận được khi ở Văn phủ bí cảnh."
Trong thành Văn Tú có nhiều kênh rạch, nhà cửa đa phần là gạch xanh ngói lục, Văn phủ cũng không ngoại lệ.
Hi đi dạo một vòng ở Văn phủ thấy kiểu nhà đó cũng khá đẹp, bèn xây cho mình một cái mới.
Mộng tộc bọn họ giỏi xây nhà, thọ mệnh lại cực dài, thế nên cứ cách một số năm sẽ dỡ bỏ căn nhà cũ, hoặc tìm một nơi khác xây dựng nhà mới để cải thiện điều kiện cư trú, thay đổi tâm trạng.
Hi dẫn Kỷ Thanh Trú tới trước tiểu viện gạch xanh ngói lục ở cuối làng.
Kỷ Thanh Trú lúc này mới thấy, trên tường ngoài có khảm một tấm biển số nhà nhỏ, bên trên khắc bốn chữ ——
Hi Kỷ tiểu viện.
Hi mặt không đổi sắc nói:
“Ta có thể xây ra căn nhà này cũng có một phần công lao của muội."
Nếu không phải Kỷ Thanh Trú cung cấp vật liệu cho nàng thì tất cả những thứ này chỉ có thể dựa vào không tưởng thôi.
Kỷ Thanh Trú cười:
“Nói vậy thì trong nhà chắc hẳn có để riêng một căn phòng cho ta chứ?"
“Đó là đương nhiên."
Hi đẩy cửa bước vào, dẫn Kỷ Thanh Trú ngồi xuống cạnh bàn đ-á dưới gốc cây ở tiền viện, “Muội sau này nếu mệt mỏi, thỉnh thoảng cũng có thể tới đây nghỉ ngơi."
Kỷ Thanh Trú mỉm cười nhận lời, ngước mắt nhìn cái cây kia mới phát hiện là do Hi dùng gỗ điêu khắc lắp ghép thành, sống động như thật, thật giả khó phân.
Hi chống cằm nhìn nàng, vờ như vô tình ho một tiếng:
“Con người?"
Đối diện với ánh mắt gần như ám chỉ rõ ràng của nàng, Kỷ Thanh Trú dở khóc dở cười:
“Yên tâm, ta không quên mục đích tới đây đâu."