“Nhìn Cơ Tù Vũ bước ra từ phía sau Mao Nhung đạo nhân, nghe xong lời của hắn, những đại yêu ngồi đó cũng rơi vào trầm tư.”
Chỉ là bầu không khí trong điện không còn gươm s-úng sẵn sàng như lúc trước nữa.
Mao Nhung đạo nhân lặng lẽ nhìn bóng lưng đơn bạc của Cơ Tù Vũ, bỗng thấy sống mũi cay cay, lặng lẽ quay đầu đi.
Đứa trẻ nhà mình đã trưởng thành rồi.
“Chuyện bản đồ, ta chuẩn y."
Yêu Hoàng lên tiếng đáp ứng thỉnh cầu của Kỷ Thanh Trú, lại nói:
“Ngạo Cốt, đưa Thanh Trú nhỏ đi hậu hoa viên ngắm cảnh đi, đợi chuyện nơi đây xong xuôi ta sẽ qua đó."
Long Ngạo Cốt thu lại vẻ sửng sốt trên mặt, hoàn hồn chắp tay đáp:
“Rõ."
Tiếp đó Long Ngạo Cốt dẫn Kỷ Thanh Trú rời khỏi điện phụ.
Mãi cho đến khi cửa điện phụ đóng lại, Long Ngạo Cốt thấy Kỷ Thanh Trú cũng không hề quay đầu lại nhìn lấy một cái.
Nàng tiêu sái bước ra khỏi điện phụ, không chút do dự hay lo lắng.
Long Ngạo Cốt dẫn đường phía trước, chủ động mở lời bắt chuyện:
“Ta cũng cứ tưởng ngươi sẽ cầu tình cho Hoa môn chủ và Cơ Tù Vũ."
Kỷ Thanh Trú nghe vậy nhướng mày:
“Bọn họ là người lớn như vậy rồi, còn cần ta giúp bọn họ chùi đ-ít sao?"
Lời nói trực tiếp này làm Long Ngạo Cốt ngẩn ra.
Sau đó Long Ngạo Cốt nhịn không được cười lớn, giơ ngón tay cái với Kỷ Thanh Trú:
“Ngươi nếu sinh ra ở Yêu tộc ta, thành tựu tương lai nhất định còn cao hơn ta!"
Đứa nhỏ này thật sự làm cho yêu rất thích!
Kỷ Thanh Trú mỉm cười nói thêm:
“Cho dù Cơ Tù Vũ phạm tội ch-ết, ta cũng không xin Yêu Hoàng giữ lại mạng cho hắn."
“Yêu Hoàng nếu phán hắn tội ch-ết, vậy hắn nhất định đã làm chuyện đáng ch-ết, ch-ết cũng không có gì đáng tiếc."
“Nhưng nếu Yêu Hoàng không g-iết hắn, hình phạt tiếp theo phải chịu như thế nào thì hắn cứ tự gánh lấy đi, nếu ngay cả dũng khí gánh vác trách nhiệm cũng không có thì còn tu đạo làm gì?"
“Loại người này có làm tu sĩ cũng là cái mạng làm sâu bọ, ch-ết sớm cũng bớt hại người."
Kỷ Thanh Trú cũng không phải là cái tính cách thích làm mẹ thiên hạ.
Cái gì nên giúp, cái gì không nên giúp, trong lòng nàng tự hiểu rõ.
Long Ngạo Cốt nghe vậy chỉ gật đầu như gà mổ thóc, ngoài câu:
“Ngươi nói đúng!" ra thì nàng cũng không còn gì để nói.
Đứa nhỏ này nói chuyện quá hợp ý nàng rồi!
Rất nhanh, một người một yêu đã đến hậu hoa viên.
Nơi này tương tự như hậu hoa viên của các phàm trần hoàng triều, đều trồng một số hoa cỏ trân quý để người ta thưởng ngoạn.
Khác biệt là hậu hoa viên của hoàng cung phàm nhân chỉ là một số hoa cỏ nhỏ bé vô hại đáng yêu.
Hậu hoa viên của Yêu Hoàng có hoa ăn thịt người cao ba năm mét, cây nắp ấm, còn có đằng hút m-áu bò đầy tường dài hàng chục mét.
Long Ngạo Cốt dẫn đường phía trước, Kỷ Thanh Trú đi theo phía sau, nhìn nàng thành thục đ-ánh văng những hoa cỏ muốn đ-ánh lén mình, rơi vào trầm tư ——
Không hổ là yêu tộc, sinh ra nơi man hoang, dân phong bạo liệt.
Rất nhanh, Long Ngạo Cốt đưa Kỷ Thanh Trú đến một gian đình giữa hồ.
Khi đi qua hành lang dài xây trên hồ, còn có mấy con cá lớn dài gần một mét, vảy đen nhánh sắc nhọn bỗng nhiên nhảy vọt ra, lao về phía Kỷ Thanh Trú và Long Ngạo Cốt.
Long Ngạo Cốt động tác quyết đoán tát một cái đ-ánh bay con cá, quay đầu lại muốn giúp Kỷ Thanh Trú.
Nhưng khi nàng quay đầu lại nhìn ——
Kỷ Thanh Trú dùng linh lực vây khốn mấy con cá lớn, trở tay một cái liền đóng băng chúng lại, nhét vào hư không.
Rõ ràng là thu vào linh khí không gian.
Long Ngạo Cốt:
“..."
Kỷ Thanh Trú bị bắt quả tang:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“."
Không trách nàng được, là sâu đen nhỏ phản nghịch và Ngư Hoặc vừa nãy đột nhiên kêu la:
“Là 'Kẻ Ăn Thịt' cá Mặc Thứ!
Cái này siêu ngon!"
Kỷ Thanh Trú hễ nghe thấy ba chữ “siêu ngon" là tay không tự chủ được mà động đậy.
Nàng đang do dự có nên thả cá về hồ hay không thì thấy Long Ngạo Cốt bỗng nhiên lại quay đầu đi, làm ra vẻ không nhìn thấy nàng đang làm gì.
Kỷ Thanh Trú:
“!"
Nàng dứt khoát đưa linh lực thâm nhập vào trong hồ, lại vớt thêm mấy con cá Mặc Thứ muốn tiếp cận, nhét vào Thiên Thanh Vũ Lâm Trác.
Tướng quân đều đã ngầm thừa nhận nàng có thể làm vậy rồi, tại sao nàng lại không vớt?
Không vớt thì uổng!
Vớt!
Vớt nhiều một chút để cải thiện bữa ăn cho đám yêu quái trong nhóm chat.
—— Tuyệt đối không phải vì nàng quá tò mò cá Mặc Thứ ngon đến mức nào đâu.
Long Ngạo Cốt đi phía trước, tuy không dùng thần thức thám tra nhưng chỉ nghe tiếng nước “ào ào" kia cũng có thể đoán được Kỷ Thanh Trú đang làm gì.
Nàng chỉ có thể giả vờ không thấy ——
Đứa nhỏ này không cầu danh, không cầu lợi, chỉ đơn thuần là thích ăn cá thì đã sao chứ?
Tổng không thể để đứa nhỏ bị đói được?
Vớt, đều có thể vớt!...
Dù sao đây cũng là hồ nhà Yêu Hoàng, cá nhà Yêu Hoàng.
Chương 365 Người khác xuống bếp nàng luyện kim
Đến đình giữa hồ, Long Ngạo Cốt thấy dáng vẻ chưa thỏa mãn của Kỷ Thanh Trú, im lặng một lát, sau đó lặng lẽ quay người, lưng đối diện Kỷ Thanh Trú.
Được rồi được rồi, bây giờ ta cái gì cũng không nhìn thấy nữa.
Muốn làm gì thì cứ làm đi.
Nhận được ám hiệu, Kỷ Thanh Trú:
“!"
Nàng phóng thần thức ra ngoài, thâm nhập vào trong hồ.
Trong hồ này các loại cá không ít, Kỷ Thanh Trú mỗi khi vớt được một con không quen biết đều đưa cho đám yêu quái trong nhóm chat xem thử.
Cái nào ngon thì cất đi, lát nữa nếm thử xem ngon đến mức nào.
Cái nào không ngon cũng cất đi, lát nữa xem thử rốt cuộc là dở đến mức nào.
Vớt, đều có thể vớt!
Kỷ Thanh Trú giống như đứa trẻ được đưa vào tiệm kẹo, tùy ý c.ắ.n một miếng bàn cũng thấy ngọt lịm, chơi đến không biết mệt.
“Hóa ra ngươi thích ăn cá."
không biết qua bao lâu, khi Kỷ Thanh Trú cảm thấy cá càng lúc càng khó vớt, sau lưng vang lên giọng nói của Yêu Hoàng.
Kỷ Thanh Trú:
“!"
Hỏng bét, bị bắt quả tang rồi.
Long Ngạo Cốt:
“."
Không trách nàng không ám hiệu, mà là Kỷ Thanh Trú quá chuyên tâm hớt lông cừu của Yêu Hoàng rồi.
Kỷ Thanh Trú quay người, con cá lớn mà nàng dùng linh lực vớt lên sau lưng, vô cùng ngoan ngoãn được thả về lại dưới nước.
Con cá lớn răng nhọn thoát ch-ết nhanh ch.óng lẩn trốn.
Tuy nhiên, nó còn chưa bơi được nửa mét thì đã bị một luồng linh lực không thể kháng cự cuốn lấy, đưa tới trước mặt Kỷ Thanh Trú.
“Muốn thì cứ lấy đi."
Yêu Hoàng ngồi bên bàn đ-á, mỉm cười nhìn Kỷ Thanh Trú, trên mặt không chút vẻ không vui, chỉ có sự hiền hòa của bậc tiền bối nhìn hậu bối, “Ta nghe A Du nói ngươi luôn thích nghiền ngẫm mỹ thực, ngươi nếu thích, cứ vớt hết cá ở đây đi cũng không sao, cũng không uổng công ta nuôi bọn chúng b-éo tốt như vậy."