Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên

Chương 486



 

“Đại diện cho những nỗ lực bọn họ từng bỏ ra, sự kiên trì trong vạn năm qua không hề uổng phí.”

 

Bản đồ này là xa xỉ của bọn họ.

 

Là quê hương bọn họ không bao giờ trở về được nữa.

 

Chỉ có thể thông qua những hình ảnh, đồ hình không thể chạm tới để huyễn tưởng hơi thở, nhiệt độ của mảnh đất kia...

 

“Đinh đông."

 

Một tiếng thông báo tin nhắn cắt ngang suy nghĩ của các yêu.

 

Bọn họ theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía giao diện nhóm chat——

 

Ánh Trăng Đỏ:

 

“Đợi sau khi các vị trở về, liền có thể dựa theo bản đồ này đi du ngoạn những nơi mới mà các vị chưa từng thấy rồi."

 

Bên cạnh dòng chữ là giao diện video nhóm.

 

Khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Kỷ Thanh Trú va vào tầm mắt các yêu.

 

Ánh mắt dịu dàng kia như xuyên qua sự ngăn cách của không gian, vượt qua ngàn vạn dặm, rơi trên người bọn họ.

 

Chăm chú nhìn bọn họ.

 

Sau một lúc lâu trầm mặc, là tiếng cười khẽ của Cây Bất Tử:

 

“Ngươi nói đúng."

 

Giọng nói lười biếng của Đằng Xà truyền tới:

 

“Hy vọng đến lúc đó, bản đồ trong tay chúng ta sẽ không bị lỗi thời."

 

Huyền Quy cạn lời:

 

“Ngươi lại còn kén chọn nữa."

 

Kỷ Thanh Trú:

 

“Nếu lỗi thời rồi, ta lại đi tìm Yêu Hoàng đại nhân đòi."

 

Ngư Hoặc:

 

“Ta muốn đi tìm tộc nhân của mình."

 

Con gà con trụi lông:

 

“Ta định về nhà xem thử."

 

Con sâu đen nhỏ phản nghịch ôm kiếm Biệt Ly:

 

“Tiểu Hồng đi đâu, ta liền đi đó!"

 

Hắn vẫn luôn cực kỳ hâm mộ những đồng bạn có thể đi theo bên cạnh Kỷ Thanh Trú, cùng nàng chu du ba giới...

 

Đồng bạn.

 

“Được thôi."

 

Kỷ Thanh Trú nghe lời bọn họ nói, ánh mắt chằm chằm nhìn vào giao diện đen kịt thuộc về các yêu trên video nhóm.

 

Nàng cong môi:

 

“Các vị có thời gian rất dài để đi làm tất cả những việc mình muốn làm."...

 

Sau hơn nửa tháng bay lượn, cây Tê Hoàng vốn cực kỳ xa xôi đã hiện ra rõ nét trong tầm mắt mọi người.

 

Kỷ Thanh Trú đã có thể nhìn rõ vân văn thân cây khổng lồ như hồng ngọc.

 

Như Mộ Hi đã nói, lãnh địa Phượng Hoàng mặc dù đã sớm không còn tung tích Phượng Hoàng, nhưng có một số nơi đối với dị tộc mà nói chẳng khác nào cấm địa, bước chân vào tất ch-ết.

 

May mà Mộ Hi mang huyết mạch Phượng Hoàng, có nàng ta nhỏ m-áu mở đường, mọi người thuận lợi xuyên qua cấm địa, cuối cùng đi tới dưới cây Tê Hoàng.

 

Phượng Hoàng một tộc, d.ụ.c hỏa nhi sinh.

 

Nhưng nếu không thể chịu đựng được sự thiêu đốt của lửa Niết Bàn, bọn họ sẽ hóa thành một vốc tro đen, theo gió mà tán.

 

Trong quá khứ, nhiều Phượng Hoàng trước khi ch-ết sẽ đ-ánh cược một phen, dẫn động lửa Niết Bàn sâu trong trái tim, thử d.ụ.c hỏa trùng sinh.

 

Cược thắng liền có thể trở lại đỉnh phong, tiến thêm một tầng.

 

Cược thua liền thành một vốc tro đen, ngay cả một cọng lông cũng không để lại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cho nên hài cốt Phượng Hoàng trên thế gian này cực kỳ hiếm hoi.

 

Phượng Hoàng muốn lập b-ia cho đồng tộc, đa số chỉ là làm mộ chôn di vật.

 

Một góc dưới cây Tê Hoàng chính là nghĩa trang Phượng Hoàng.

 

Vì nơi này chẳng có hài cốt hay bảo tàng Phượng Hoàng nào, nên cũng chẳng có ai mạo hiểm tính mạng đi sâu vào nơi này làm cái việc đào mộ thất đức đó.

 

Yêu giới vạn năm không thấy Phượng Hoàng, nghĩa trang Phượng Hoàng cũng không có đồng tộc trông nom.

 

Chỉ có những người bà con xa mang huyết mạch Phượng Hoàng giống như Mộ Hi, cứ cách vài chục đến trăm năm lại tới một chuyến rảnh rỗi, quét dọn mộ phần linh tinh.

 

Khi mấy người Kỷ Thanh Trú tới nghĩa trang Phượng Hoàng, không dám tin những nấm mồ hoang tàn này lại là mộ của Phượng Hoàng.

 

Nếu không phải những b-ia mộ trước phần mộ đều được điêu khắc từ cành cây Tê Hoàng, muôn hình muôn vẻ, cực kỳ tinh mỹ, lộ ra vẻ bất phàm, nơi này sợ là chẳng khác gì bãi tha ma thông thường.

 

“Lãnh địa Phượng Hoàng quá nóng bức, cỏ không mọc nổi, nhìn vào cũng hoang lương hơn."

 

Mộ Hi thấy lạ mà không lạ, tùy tay phất một cái, cuồng phong gào thét cuốn đi những cành khô r-ác r-ưởi trên mặt đất.

 

Nghĩa trang rộng lớn lập tức trở nên chỉnh tề, mỗi một b-ia mộ bằng cành cây Tê Hoàng điêu khắc tinh mỹ rải r-ác khắp nghĩa trang.

 

Thoạt nhìn như quần thể san hô trong biển, tinh tế tuyệt mỹ, nhìn kỹ lại có thể cảm nhận được sự tiêu điều ch-ết ch.óc khó nói nên lời.

 

Mộ Hi nói:

 

“Ta đi tìm cành cây Tê Hoàng đẹp để làm b-ia mộ, các ngươi ở đây tu sửa mộ huyệt đi."

 

Nói xong, nàng ta liền nhảy lên không trung, biến mất trong tán lá xum xuê của cây Tê Hoàng.

 

Kỷ Thanh Trú dùng tâm thanh hỏi con gà con trụi lông:

 

“Cháu gái của ngươi... ngươi hy vọng nàng chôn ở đâu?"

 

“Tình Thu vốn quyến luyến mẫu thân nàng, hãy chôn nàng bên cạnh tỷ tỷ ta đi."

 

Giọng con gà con trụi lông khàn khàn.

 

Mấy ngày nay hắn cực kỳ ít nói.

 

Thỉnh thoảng mở miệng, giọng khàn đến đáng sợ.

 

Kỷ Thanh Trú đoán hắn luôn lén lút khóc, vì video nhóm của con gà con trụi lông thỉnh thoảng sẽ không có tiếng, dường như là cố ý tắt đi.

 

Con gà con trụi lông vẫn luôn cố ý trốn tránh chuyện này.

 

Nhưng giờ đã đến nghĩa trang, hắn chỉ đỏ mắt chỉ đường cho Kỷ Thanh Trú.

 

Rất nhanh, Kỷ Thanh Trú tìm thấy một góc nghĩa trang.

 

Nơi đó dựng một cành cây Tê Hoàng cực kỳ đẹp, qua bàn tay cắt tỉa có tâm của ai đó, trông như một cái cây nhỏ mới sinh.

 

Kỷ Thanh Trú chú ý thấy, trên mỗi phiến lá của cành cây như cây nhỏ này đều khắc chữ.

 

Nàng tùy ý nhấc một phiến lá như hồng ngọc lên, liền nhìn thấy một dòng chữ thanh tú——

 

“Tỷ tỷ, bắt đầu từ hôm nay, đệ đã lớn tuổi hơn tỷ rồi."

 

Đệ, Phong Tê Túy.

 

Chương 369 Đắc kiến quang minh, kết nối bằng tình yêu

 

Không cần nói ra, Kỷ Thanh Trú cũng biết đây là ai để lại.

 

Nàng đặt phiến lá kia xuống, không nói gì thêm, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ánh mắt quét qua hai bên phần mộ này.

 

Mảnh đất này không biết là phong thủy tốt hay sao mà Phượng Hoàng chôn cất gần đây có rất nhiều.

 

May mà bên phải có một khoảng trống, Kỷ Thanh Trú bèn hỏi:

 

“Ở đây được không?"

 

Con gà con trụi lông “ừ" một tiếng, không nói gì thêm.

 

Kỷ Thanh Trú đoán hắn lúc này đang khó chịu nên cũng không bắt chuyện với hắn, chỉ bảo Tạ T.ử Dạ và Liễu Phù Nhược bên cạnh giúp đỡ.

 

Là tu sĩ, bọn họ cũng biết một ít thuật bói toán cơ bản.

 

Tiếp theo liền trắc toán ngày lành tháng tốt và phương vị.

 

Đợi đến thời gian, ba người tìm xong chỗ liền bắt đầu đào hố sửa mộ.

 

Những mảnh th-i th-ể của Phong Tình Thu đã sớm được Kỷ Thanh Trú tìm thấy trong các ngóc ngách của mê cung người điên, chắp vá thành một th-i th-ể hoàn chỉnh.