Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên

Chương 488



 

——Thậm chí Phong Liêu Nguyên chính là tộc trưởng đương đại của Phượng Hoàng tộc.

 

Chương 370 “Bọn họ" sắp tới rồi

 

Nhiều trăm năm sau đó Phong Tê Mộng đều không từng về nhà.

 

Nếu không phải hồn đăng của nàng luôn sáng Phong Tê Túy đều nhịn không được đi tìm nàng rồi.

 

Những ngày tu luyện trong tộc Phong Tê Túy luôn nghe đồng tộc nhắc tới tin tức mới của Chiêu tộc, biết được tỷ tỷ ở bên ngoài sống rất tốt.

 

Khi chị em gặp lại nhau là lúc Phong Tê Mộng với thân phận tộc trưởng Chiêu tộc, chiến hữu, đích thân hộ tống di thể của Phong Liêu Nguyên về lãnh địa Phượng Hoàng.

 

Ngày hôm đó Phượng Hoàng ai minh thấu tận cửu tiêu.

 

Phong Tê Túy ngồi thẫn thờ trước mộ Phong Liêu Nguyên tròn một tháng không từng cử động, tro núi lửa chôn hắn thành bộ dạng người đ-á.

 

Cuồng phong nổi lên thổi rơi tro núi lửa và cành khô trên người Phong Tê Túy.

 

Phong Tê Túy nghe thấy tiếng bước chân.

 

Một vạt áo trắng thoáng qua rìa tầm mắt, Phong Tê Mộng mặc tang phục đi tới bên cạnh hắn ngồi xổm xuống đặt một bó hoa nhỏ tươi tắn không biết hái từ đâu trước mộ Phong Liêu Nguyên.

 

“Ta phải đi rồi."

 

So với sự nhảy nhót trương dương mấy trăm năm trước, Phong Tê Mộng bây giờ có vẻ cực kỳ trầm ổn.

 

Phong Tê Túy theo bản năng nắm lấy váy của Phong Tê Mộng hốt hoảng hỏi:

 

“Tỷ định đi đâu?"

 

Giọng hắn khàn khàn:

 

“Nương thân rời bỏ đệ, tỷ và đệ xa cách mấy trăm năm, bây giờ lại muốn đi?"

 

“Ma giới gần đây có không ít ma tu thực lực tăng mạnh đột ngột, lại rơi vào điên cuồng tự tìm đường ch-ết, việc này cực kỳ dị thường, dường như có một thế lực không rõ tên đang âm thầm bố cục, mưu đồ cực xa."

 

“Quẻ tượng nương thân bói ra cũng là một mảnh hỗn độn, thế lực đó dường như từ trên trời rơi xuống, không thuộc về thế giới này, không thể dùng quy tắc giới này suy diễn trắc toán."

 

Phong Tê Mộng nắm lấy tay Phong Tê Túy rút vạt váy của mình ra, nàng nghiêm túc nói:

 

“Chúng ta vẫn luôn truy tra, nương thân cũng vì vậy mà thân vong, ta không thể bỏ dở nửa chừng để nương thân hy sinh vô ích."

 

“Đệ đi cùng tỷ!"

 

Phong Tê Túy nắm c.h.ặ.t t.a.y Phong Tê Mộng như người sắp ch-ết đuối nắm lấy khúc gỗ trôi trên nước.

 

Hắn hy vọng nhìn Phong Tê Mộng mong tỷ tỷ có thể đồng ý yêu cầu của mình.

 

“Vẫn chưa đến lúc."

 

Tuy nhiên Phong Tê Mộng vô tình từ chối hắn.

 

Phong Tê Túy truy hỏi:

 

“Vậy thế nào mới tính là đến lúc?"

 

Phong Tê Mộng chằm chằm nhìn hắn ánh mắt thâm thúy:

 

“Đợi khi ta ch-ết."

 

Phong Tê Túy toàn thân chấn động không dám tin nhìn Phong Tê Mộng.

 

Hắn hất mạnh tay Phong Tê Mộng ra lảo đảo lùi lại mấy bước đỏ mắt:

 

“Đệ chỉ còn mỗi tỷ là người thân, tỷ vậy mà còn muốn sinh t.ử phân ly với đệ, bỏ rơi đệ một mình!

 

Tỷ căn bản không hề nghĩ tới cảm nhận của đệ, tỷ tính là tỷ tỷ gì, tính là người nhà gì!"

 

Phong Tê Túy khi lùi lại chạm phải hòn đ-á lồi lên chật vật ngã nhào dưới đất.

 

Hắn khóc nhặt hòn đ-á đó ném lên người Phong Tê Mộng:

 

“Cút!

 

Tỷ cút đi!

 

Cút đi!"

 

Trong tiếng gầm thét của Phong Tê Túy, Phong Tê Mộng muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài một tiếng xoay người rời đi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy nhiên không đợi Phong Tê Mộng bay ra khỏi phạm vi lãnh địa Phượng Hoàng, Phong Tê Túy liền lảo đảo đuổi theo ôm lấy nàng từ phía sau.

 

“Đừng đi!

 

Tỷ tỷ, đệ sai rồi... là đệ sai rồi!

 

Tỷ đừng đi, đừng đi..."

 

Phong Tê Túy nức nở.

 

Ngay khi Phong Tê Mộng vừa xoay người hắn liền hối hận rồi, lập tức đuổi theo.

 

“Tỷ tỷ, tỷ biết không?

 

Lúc đệ ngồi trước mộ nương thân một tháng đó luôn nghĩ lần cuối gặp bà đệ vì tu luyện tham công xảy ra sai sót nằm trên giường không thể cử động, cũng không cách nào tiễn bà ra cửa, chỉ có thể ngoài miệng nói mấy câu bảo bà trên đường cẩn thận, sớm chút quay về."

 

“Đệ rất hối hận."

 

“Ngày đó nếu đệ gượng dậy thân thể chẳng phải là không thể tiễn bà, chỉ là đau một chút mà thôi."

 

Phong Tê Túy thút thít lại lặp lại một lần:

 

“Tỷ tỷ, đệ rất hối hận."

 

Phong Tê Mộng trầm mặc xoay người ôm lấy Phong Tê Túy.

 

“Tỷ tỷ, tỷ và đệ đã mấy trăm năm không gặp, đệ không muốn mấy trăm năm sau này khi đệ nhớ về lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta là đệ bảo tỷ cút."

 

Phong Tê Túy khóc càng dữ dội hơn, hắn nắm lấy vạt áo Phong Tê Mộng khẩn cầu nói:

 

“Tỷ tỷ, cầu tỷ đừng ch-ết... cầu xin tỷ đó, hãy sống mà quay về, đừng để ngày hôm nay trở thành lần cuối chúng ta gặp mặt, được không?"

 

“Một tháng này đệ chỉ nghĩ đến c-ái ch-ết của nương thân, đều chưa cùng tỷ nói được mấy câu t.ử tế."

 

“Nhưng tỷ và đệ xa cách mấy trăm năm có trăm câu, ngàn câu, vạn câu muốn nói."

 

“Chúng ta vậy mà đến một câu cũng chưa từng nói qua."

 

Phong Tê Túy nghẹn ngào:

 

“Tỷ đừng ch-ết, hãy sống thật tốt, cầu xin tỷ đó."

 

“Tê Túy."

 

Phong Tê Mộng xoa xoa mái tóc dài của Phong Tê Túy nhưng không nhận lời hắn chỉ thấp giọng nói:

 

“Hãy chăm sóc tốt cho chính mình, nỗ lực tu luyện, nhanh ch.óng mạnh lên, chúng ta... không, là thế giới này đại khái không còn bao nhiêu thời gian nữa rồi."

 

Phong Liêu Nguyên trước khi ch-ết từng nói với Phong Tê Mộng, tên ma tu cùng bà đồng quy vu tận kia vào khoảnh khắc cuối cùng đã nói với bà:

 

“Lũ kiến dù giãy giụa thế nào 'Bọn họ' dội xuống một gáo nước nóng các ngươi đều sẽ ch-ết! 'Bọn họ'—— những vị thần minh vĩ đại——"

 

“Đã ở rất gần thế giới này rồi!"

 

Mặc dù không biết trong miệng ma tu “'Bọn họ'", “thần minh" rốt cuộc là chỉ ai.

 

Nhưng lời này cũng chứng thực quẻ tượng của Phong Liêu Nguyên, một luồng sức mạnh đến từ thiên ngoại cấu kết với Ma giới đang chơi một ván cờ lớn.

 

Ba giới ức vạn sinh linh đều là quân cờ, đều là...

 

Lũ kiến!

 

Phong Tê Mộng thậm chí không thể đem chuyện này nói cho Phong Tê Túy.

 

Bởi vì khi Phong Liêu Nguyên nói với nàng những lời này xong, nàng có thể cảm nhận được một số ánh mắt đến từ thiên ngoại đã chằm chằm nhìn vào nàng.

 

Phong Tê Mộng suy đoán nếu nghĩ về “'Bọn họ'", nhắc tới “'Bọn họ'" liền sẽ bị “'Bọn họ'" chú mục.

 

Thời gian của nàng e rằng không còn nhiều.

 

Phong Tê Mộng lau đi nước mắt trên mặt Phong Tê Túy mỉm cười dịu dàng với hắn:

 

“Tỷ tỷ phải đi rồi."

 

Phong Tê Túy nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng dường như nhận ra sự quyết nhiên của nàng không nỡ để nàng rời đi.

 

Cuối cùng Phong Tê Túy chỉ có thể lưu lệ khàn giọng nói:

 

“Tỷ tỷ, chúc tỷ... một đường thuận lợi, sớm ngày về nhà."