Tình hình mà Yêu giới không muốn thấy nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.
Thấy vẻ mặt Kỷ Thanh Trú nghiêm trọng, người đàn ông hơi lo lắng nắm c.h.ặ.t đũa, nhỏ giọng hỏi:
“Ta... ta có phải nên biết dùng linh lực mới đúng không?"
Hắn mang vẻ mặt như thể mình đã làm sai chuyện gì đó, ủ rũ cúi đầu.
Thậm chí, hắn cũng không biết mình rốt cuộc có làm sai hay không.
Nhưng thấy vẻ mặt Kỷ Thanh Trú không vui, người đàn ông cũng không khỏi thất vọng theo.
“Không liên quan đến ngươi."
Kỷ Thanh Trú thấy chú ch.ó Samoyed vừa nãy còn vẫy đuôi, giờ lại héo rũ đáng thương, bèn xoa đầu hắn, giải thích:
“Ta chỉ là... có chút lo lắng cho ngươi."
Cứ ngỡ người đàn ông trước mắt là Chân Long, lại trải qua vạn năm thời gian.
Dù mất trí nhớ, cũng có thể dựa vào thực lực cường hãn mà quét ngang Thiên Mệnh chiến trường.
Giờ xem ra, hắn chính là một chú rồng con không có chút sát thương nào.
Chưa nói đến chuyện khác, người đàn ông là Chân Long, giá trị bản thể đủ để dùng đơn vị triệu linh thạch để ước tính.
Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ khiến nhiều ma tu, thậm chí là tu sĩ chính đạo thèm thuồng rồi.
Nếu không có thực lực áp đảo tuyệt đối, Kỷ Thanh Trú không dám đ-ánh cược lòng người.
“Ta?"
Người đàn ông không hề hay biết mình đang ở trong tình cảnh nguy hiểm thế nào, hắn chỉ ngơ ngác nhìn Kỷ Thanh Trú.
Đôi mắt xanh thẳm kia tràn đầy vẻ đơn thuần.
Kỷ Thanh Trú nói:
“Ăn cơm trước đã, chúng ta vừa ăn vừa nghĩ."
Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất.
Kỷ Thanh Trú cũng vừa vặn dùng thời gian này để sắp xếp lại suy nghĩ.
Người đàn ông thấy thần sắc nàng hòa hoãn, cũng yên tâm hơn, xắn tay áo nói:
“Ta... vừa nãy ta thấy nàng nấu ăn thế nào rồi, ta giúp nàng!"
Bữa cơm này đều là một mình Kỷ Thanh Trú chuẩn bị, hắn chẳng làm được gì.
Người đàn ông dù mất trí nhớ, trong tiềm thức lại cảm thấy ăn không uống không là không tốt, bèn học theo dáng vẻ Kỷ Thanh Trú dùng linh lực nâng đĩa, đưa tay bưng thức ăn, cho lát thịt vào trong nồi uyên ương đang sôi sùng sục.
Lúc đầu, hắn còn không biết nguyên liệu thế nào mới tính là chín.
Kỷ Thanh Trú ở bên cạnh chỉ điểm, người đàn ông học rất nhanh.
Chẳng bao lâu sau, Kỷ Thanh Trú đã không cần tự mình ra tay.
Toàn dựa vào người đàn ông gắp thức ăn cho nàng.
Đĩa thức ăn trước mặt đã chất thành núi nhỏ rồi.
Kỷ Thanh Trú vội vàng nói đủ rồi, người đàn ông mới thôi liều mạng gắp cho nàng.
Chăm sóc xong cho Kỷ Thanh Trú, người đàn ông bắt đầu ăn phần của mình.
Đây là cái gì?
Thịt cừu cuộn?
Thử một miếng...
Oa!
Thật mềm!
Thơm quá!
Đây lại là cái gì?
Chả tôm?
Thử một miếng...
Oa!
Thật dai!
Thơm quá!
Cái này thì sao?
Cải thảo?
Thử một miếng...
Oa oa!
Bị nước canh bên trong làm bỏng rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng mà thơm quá!
Bất kể ăn cái gì, Mầm Mầm đều mang dáng vẻ ăn rất ngon miệng.
Kỷ Thanh Trú không khỏi nghĩ đến con sâu đen nhỏ phản nghịch.
Mặc dù vẫn chưa thấy nó ăn cơm bao giờ, nhưng luôn cảm thấy cùng tộc, có lẽ dáng vẻ lúc ăn của Mầm Mầm sẽ có chút giống con sâu đen nhỏ phản nghịch chăng?
Ăn cái gì cũng bảo thơm.
Có điều, khác với con sâu đen nhỏ phản nghịch đặc biệt thích ăn thịt, Mầm Mầm dường như có tình cảm đặc biệt với món chay.
Đầy bàn món chay, phần lớn đều vào bụng hắn.
Số ít còn lại là Mầm Mầm muốn chi-a s-ẻ món mình thích với Kỷ Thanh Trú.
Nếu không phải vậy, Kỷ Thanh Trú nghi ngờ Mầm Mầm có thể ăn hết sạch sành sanh món chay.
Thấy hắn ăn món chay xong là không động vào món mặn nữa, Kỷ Thanh Trú hỏi:
“Sao không ăn thịt?"
Người đàn ông do dự một chút, vẫn thành thật trả lời:
“Không ngon bằng những thứ này."
“Những thứ này" tự nhiên là chỉ các loại món chay.
Món chay Kỷ Thanh Trú chuẩn bị không chỉ có những loại tự nhiên như cải bó xôi, cải thảo, mà còn có váng đậu đã qua chế biến, váng đậu cuộn rán, cùng các loại sủi cảo chay...
Mầm Mầm nhìn đến hoa cả mắt, căn bản không kịp ăn những món mặn kia.
Thấy hắn thích, Kỷ Thanh Trú bèn dọn món mặn đi, mang những đĩa chưa đụng đến tặng cho đám yêu trong nhóm trò chuyện.
Bên kia cũng đang tranh...
ăn đến không còn gì vui hơn.
Tiếp đó, Kỷ Thanh Trú lại chuẩn bị thêm món chay, kẻo Mầm Mầm không ăn no.
Cuối cùng, Mầm Mầm đã ăn hàng trăm cân món chay.
Nhưng cái thắt lưng thắt quanh eo hắn vẫn bằng phẳng, thon gọn như cũ.
Kỷ Thanh Trú nghi ngờ dạ dày của Chân Long là một cái hố đen nào đó.
Vì sức khỏe, Kỷ Thanh Trú chỉ đành làm ngơ trước ánh mắt vẫn còn muốn ăn thêm của Mầm Mầm, nhẫn tâm thu dọn dụng cụ nấu nướng, ra hiệu bữa sau hẵn ăn tiếp.
Mầm Mầm có chút thất vọng, nhưng lại rất thỏa mãn giúp nàng thu dọn đồ đạc.
Vì không quen tay, lúc đầu còn làm rơi vỡ mất mấy cái, vẻ mặt lo lắng nhìn Kỷ Thanh Trú.
Kỷ Thanh Trú lại chẳng hề bận tâm:
“Chỉ là ba cái bát thôi có đáng gì?
Ta có một người bạn, nếu nàng ấy tới thu dọn, có làm vỡ hết sạch ta cũng không thấy lạ."
Người đàn ông trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy lại được mở mang kiến thức.
Kỷ Thanh Trú niệm Thủy Quyết, dụng cụ nấu nướng bát đũa tự động được rửa sạch.
Nàng tranh thủ nói với người đàn ông:
“Ngươi đã mất trí nhớ rồi, đến cả tên mình cũng không nhớ, hay là lấy một cái tên dùng tạm đi, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta lại không biết tìm ngươi thế nào."
Chương 390 Đó là mảnh biển nhỏ nhất trên thế giới
Người đàn ông nghe vậy, ngoan ngoãn gật đầu:
“Được nha."
Nói xong, hắn lại tha thiết nhìn Kỷ Thanh Trú.
Dáng vẻ hoàn toàn do nàng làm chủ.
Kỷ Thanh Trú tùy ý chỉ tay về phía dòng suối đằng kia, nói:
“Lúc ngươi tỉnh lại vừa vặn nằm bên bờ suối, hay là gọi là Mầm Mầm đi."
Lý do này có chút gượng ép, Kỷ Thanh Trú bổ sung thêm:
“Suối chảy vào sông, sông đổ ra giang, đại giang cùng hội tụ ở biển, chữ Mầm (淼) có ý nghĩa mênh m-ông vô tận, thật đúng là hợp với cảnh này."
Lúc Kỷ Thanh Trú nói câu cuối cùng, không tự chủ được nhìn vào đôi mắt xanh thẳm sâu thẳm của người đàn ông.
Kiếp trước nàng từng nghe người ta dùng một câu vô cùng lãng mạn để miêu tả đôi mắt xanh ——
Đó là mảnh biển nhỏ nhất trên thế giới.
Kỷ Thanh Trú nghĩ, Mầm Mầm thành vùng sông nước, chẳng phải chính là “hợp với cảnh này" sao?
Người đàn ông đối mắt với Kỷ Thanh Trú, trực giác cho thấy Kỷ Thanh Trú đang nhìn vào mắt mình mà nói ra những lời này.
Mặc dù hắn vẫn còn chút mơ hồ, không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng trong lòng lại thấy vui mừng lạ thường:
“Được nha, vậy ta gọi là Mầm Mầm rồi!"