Trong cái hồng bao của chị em Huyền Vũ, nàng đặc biệt nhét hai bình hương vị khác nhau.
Giọng nói ngạc nhiên của con sâu đen nhỏ phản nghịch vang lên:
“Oa!
Tiểu Hồng, sao nàng biết ta đang rất muốn uống trà sữa vậy?"
Tiểu Hồng thật là hiểu nó quá đi!
Con sâu đen nhỏ phản nghịch ôm bình trà sữa, vui mừng tới mức quên cả uống.
Kỷ Thanh Trú mặt không đỏ tim không đ-ập:
“Có lẽ đây chính là thần giao cách cảm giữa những người bạn tốt chăng."
Đám yêu nhìn thấu nhưng không nói thấu:
“..."
Nàng cứ việc dỗ dành trẻ con tiếp đi.
Kỷ Thanh Trú:
“."
Cho đứa trẻ một tuổi thơ hạnh phúc như trong truyện cổ tích thì có làm sao?
Trên đường đi, Kỷ Thanh Trú vừa cho Liễu Phù Nhược và Mầm Mầm ăn uống, vừa nhét đồ ăn vào nhóm trò chuyện.
Nếu gặp phải linh thú ma thú, hai người luân phiên giải quyết.
Điều đáng tiếc là họ vẫn chưa gặp được vật do khí vận hóa hình.
Mầm Mầm không biết dùng linh lực, càng không biết trong c-ơ th-ể mình còn linh lực hay không, mỗi khi gặp trận chiến cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đợi trên linh chu chờ họ quay lại.
Xem vài lần xong, Mầm Mầm tò mò hỏi hai người Kỷ Thanh Trú:
“Các người đều không dùng v.ũ k.h.í à?"
Liễu Phù Nhược xòe tay:
“Tình huống của ta đặc biệt, ngoại trừ linh thạch ra thì không thể mang theo bất kỳ thứ gì có giá trị cao trên người, nếu không chắc chắn sẽ gặp hiểm nguy, bây giờ coi như đã là một nửa thể tu rồi."
Nắm đ-ấm của nàng chính là v.ũ k.h.í tốt nhất.
Kỷ Thanh Trú cũng rất dứt khoát:
“Đa phần là quá yếu, vẫn chưa cần dùng tới kiếm của ta."
Mầm Mầm nghe vậy lập tức nghĩ tới lúc niệm Vãng Sanh Chú kết thúc, mấy tên ma tu lao về phía Kỷ Thanh Trú biến thành những khối thịt.
Hắn nhắc tới chuyện lúc đó:
“Ta cảm nhận được, lúc đó nàng đã dùng v.ũ k.h.í... là kiếm của nàng à?
Nhưng ta không thấy."
Lúc Kỷ Thanh Trú c.h.é.m g-iết ma tu, có một khoảnh khắc ngắn ngủi Mầm Mầm cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng quen thuộc và thân thiết.
Nhưng khi hắn muốn cảm nhận kỹ hơn thì luồng khí tức đó đã biến mất.
“Ngươi đương nhiên là không thấy rồi."
Liễu Phù Nhược vẻ mặt tự hào:
“Thanh Trú thiên sinh kiếm tâm, kiếm của nàng nhanh lắm."
Kỷ Thanh Trú sớm đã đợi Mầm Mầm hỏi nàng rồi.
Nếu không lo lắng làm quá rõ ràng thì Kỷ Thanh Trú đã muốn đeo thanh Biệt Ly Kiếm bên hông, ngày nào cũng lượn lờ trước mặt Mầm Mầm rồi.
Thấy Mầm Mầm hỏi tới, Kỷ Thanh Trú bèn lấy Biệt Ly Kiếm ra.
“Nàng ấy tên là Biệt Ly Kiếm."
Tay phải Kỷ Thanh Trú cầm chuôi kiếm, ngón trỏ và ngón giữa tay trái khép lại vuốt qua thân kiếm đen thui tàn tạ, tiếng rồng ngâm ẩn hiện truyền tới.
Trong không khí d.a.o động hơi thở khói lửa chiến trường.
Mầm Mầm khi nhìn thấy thanh kiếm đó bèn hơi ngẩn ra, nhìn chằm chằm Biệt Ly Kiếm không rời mắt.
“Thật... quen thuộc."
Mầm Mầm lẩm bẩm, muốn đưa tay chạm vào Biệt Ly Kiếm nhưng bàn tay lại rụt rè dừng lại giữa không trung, ngẩn ngơ nhìn.
Liễu Phù Nhược biết chuyện hắn mất trí nhớ bèn hỏi:
“Ngươi không phải là đã từng thấy chúng ta ở Yêu giới chứ?"
Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có khả năng này thôi.
Mầm Mầm cũng muốn biết câu trả lời cho câu hỏi này.
Nhưng trong đầu hắn trống rỗng, không nhớ nổi bất cứ thứ gì.
“Ta không biết."
Mầm Mầm khổ sở lắc đầu:
“Ta chỉ cảm thấy khí tức của thanh kiếm này rất quen thuộc, rất... thân thiết."
Thật là kỳ quái, hắn vậy mà cảm thấy một thanh kiếm rất thân thiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giống như bậc trưởng bối vậy.
Liễu Phù Nhược nghe vậy bèn im bặt.
Biệt Ly Kiếm là Viêm Long hóa thân, là thần khí.
Liễu Phù Nhược dù tò mò về quá khứ của Mầm Mầm tới đâu cũng sẽ không tiếp lời này.
Nói nhiều chỉ làm lộ chuyện Kỷ Thanh Trú sở hữu thần khí.
Thần khí khó tìm, có báu vật trong người là cái tội.
Liễu Phù Nhược cũng không hề tin tưởng cái tên yêu tộc xa lạ mới quen được vài ngày này.
“Ngươi thấy Biệt Ly Kiếm thân thiết?"
Lúc này Kỷ Thanh Trú bỗng nhiên lên tiếng:
“Thanh kiếm này của ta chính là Chân Long hóa thân."
Liễu Phù Nhược trợn tròn mắt, lúc này đã quên cả che giấu, kinh ngạc nhìn Kỷ Thanh Trú, theo bản năng kéo nàng một cái.
Sao nàng lại tin tưởng tên yêu xa lạ này như vậy?
Không sợ hắn có ý đồ xấu à?
Kỷ Thanh Trú biết Liễu Phù Nhược lo lắng cho nàng, vỗ vỗ tay Liễu Phù Nhược ra hiệu cho nàng bình tĩnh.
Mầm Mầm cũng trợn tròn mắt:
“Chân Long...?"
Lúc Kỷ Thanh Trú kể cho hắn nghe về trận Ba Cõi Đoạt Vận, Thiên Mệnh chiến trường đã từng nhắc tới bộ tộc Địa Long có một lời tiên tri nói bí cảnh Chân Long sẽ xuất hiện ở đây.
Còn nói với hắn Chân Long là tồn tại như thế nào, lợi hại ra sao.
Nhưng Mầm Mầm làm sao cũng không ngờ được Kỷ Thanh Trú vậy mà lại có một thanh kiếm do Chân Long hóa thân!
Mà chính mình lại có cảm giác thân thiết kỳ lạ với thanh kiếm này.
Mầm Mầm bổ não, vỡ lẽ:
“Chẳng lẽ ta, ta là..."
Kỷ Thanh Trú nhìn hắn, trong lòng dâng lên sự mong đợi, vẻ mặt vẫn không đổi:
“Ngươi là?"
“Địa Long!"
Mầm Mầm vỗ đùi một cái:
“Ta có lẽ chính là họ hàng xa của Chân Long, là yêu thuộc bộ tộc Địa Long!"
Kỷ Thanh Trú:
“..."
Đoán hay lắm, lần sau đừng đoán nữa.
Chương 396 Đã trở về ngôi nhà của hắn
Lời phàn nàn trong lòng Kỷ Thanh Trú, Mầm Mầm tự nhiên không nghe thấy.
Mầm Mầm vẫn còn đang tự đắc với suy luận của mình, cảm thấy sắp tìm ra chân tướng tới nơi rồi.
“Ngươi nghĩ nhiều rồi."
Liễu Phù Nhược lên tiếng, vô tình dập tắt ảo tưởng của Mầm Mầm:
“Địa Long mà ta từng thấy, sau khi hóa thành nhân hình thì trên mặt sẽ để lại những lớp vảy màu xanh, màu tóc màu mắt của họ cũng khác xa với ngươi."
Mầm Mầm bị dội gáo nước lạnh bèn lại héo rũ:
“Vậy tại sao ta lại thấy thân cận với thanh kiếm do Chân Long hóa thân?"
Liễu Phù Nhược xòe tay:
“Ta làm sao mà biết được?"
Đúng lúc này, trên mặt đất bỗng có một con linh thú gầm rống với chiếc linh chu đi ngang qua lãnh thổ của nó.
Kỷ Thanh Trú dừng phi chu, cùng Liễu Phù Nhược nhảy xuống ứng chiến.
Không có Mầm Mầm ở đó, Liễu Phù Nhược sốt sắng hỏi:
“Thanh Trú, sao nàng lại đem chuyện Biệt Ly Kiếm là Chân Long hóa thân kể cho Mầm Mầm nghe vậy?"
“Ta biết nàng đang lo lắng điều gì."
Kỷ Thanh Trú giải thích:
“Ta là cố ý nói cho hắn biết đấy."
Liễu Phù Nhược không hiểu:
“Tại sao?"
Kỷ Thanh Trú thản nhiên:
“Bởi vì ta nghi ngờ hắn chính là Chân Long."
Liễu Phù Nhược sững sờ, lúc từ trên trời rơi xuống suýt nữa thì lảo đảo một cái mà đ-âm sầm vào mồm con linh thú hình hổ.