Kỷ Thanh Trú giơ tay ấn xuống, ra hiệu mọi người hãy nghe nàng nói, “Ta hiểu các vị đạo hữu mang lòng đại nghĩa nên mới giống như ta muốn lấy chuyện Long mộ làm ưu tiên nhưng mọi người có từng nghĩ tới một chuyện không?"
Nàng hỏi câu này ra, chúng tu sĩ mờ mịt:
“Chuyện gì?"
Kỷ Thanh Trú thở dài một tiếng:
“Ta có tiền nha."
Chúng tu sĩ:
“..."
Chúng tu sĩ:
“???"
Không phải chứ, ngươi, ngươi có ý gì?
Ngươi muốn bày tỏ cái gì?
Mặc dù Kỷ Thanh Trú vẫn chưa nói chi tiết nhưng đã có tu sĩ âm thầm co ngón chân lại cố gắng che đi đôi giày cỏ rách nát của mình.
Không ít Yêu tu bắt đầu luống cuống tay chân, hết nhìn trời lại sờ tóc ——
Bất kỳ sinh vật nào khi rơi vào tình cảnh ngại ngùng đều sẽ tỏ ra rất bận rộn.
“Chư vị, thời đại mạt pháp, tài nguyên khan hiếm, cho dù các ngươi là những thiên chi kiêu t.ử hiếm có, được Thiên đạo chiếu cố, kỳ ngộ không dứt, nhưng vì bản thân tu luyện, vì đồng môn thậm chí là những người phàm bèo nước gặp nhau, chắc hẳn ngày thường chi tiêu cũng không nhỏ, không có bao nhiêu dư dả đâu phải không?"
Kỷ Thanh Trú tuy xuất thân từ đại tông môn, từ nhỏ sống trong môi trường ưu việt.
Nhưng trong tầm mắt của nàng luôn có thể nhìn thấy rất nhiều người vì một miếng ăn, vì một viên linh thạch mà liều mạng tranh đấu.
Sau khi khôi phục ký ức kiếp trước, Kỷ Thanh Trú càng có thể đồng cảm với những người này hơn.
“Mang lòng đại nghĩa tự nhiên là tốt."
Kỷ Thanh Trú lướt mắt nhìn qua rất nhiều nhân tu và Yêu tu có mặt ở đây.
Có người sắc mặt thản nhiên, có người lộ vẻ quẫn bách.
Ánh mắt của nàng ôn hòa, không mang theo một tia dị nghị, giọng điệu bình tĩnh giống như đang thuật lại một chuyện bình thường khiến trái tim của tất cả các tu sĩ đều vô thức trở nên an bình, không còn nóng nảy nữa.
“Ta từ bỏ phân bổ chiến lợi phẩm là vì để tiết kiệm thời gian, cũng là vì bản thân ta không thiếu tài nguyên tu luyện."
Kỷ Thanh Trú ngay từ trong sách giáo khoa kiếp trước đã từng đọc qua một số lời nói sâu sắc.
Nghèo thì lo tốt bản thân, giàu thì giúp đỡ thiên hạ.
“Các vị, tìm kiếm Long mộ không vội vàng vào lúc này, các ngươi vẫn còn đủ thời gian."
Kỷ Thanh Trú cười cười:
“Hơn nữa nếu các ngươi không cần tài bảo nơi này mà cứ thế rời đi, nếu sau đó có Ma tu sờ tới đây chẳng phải đều hời cho bọn chúng sao?"
“Làm yếu bản thân, làm mạnh kẻ thù, cuối cùng sẽ dẫn tới kết quả gì chắc hẳn các vị cũng hiểu rõ."
Kỷ Thanh Trú nghiêm túc nói:
“Chư vị đạo hữu, cái gì là của các ngươi thì hãy nhận lấy đi, đợi tới khi việc tìm bảo vật nơi này kết thúc, tăng cường thực lực bản thân rồi lại kết bạn đi tìm Long mộ cũng chưa muộn."
Nàng chắp tay:
“Tại hạ chỉ là đi trước một bước, sau này thật sự đối đầu với Ma tu ở Long mộ còn phải dựa vào các đạo hữu tương trợ đấy."
Một mình nàng dù có mạnh đến đâu cũng không mạnh bằng quân đội nhân tạo của Ma tu nha.
Vẫn là mọi người cùng nhau trở nên mạnh hơn thì phần thắng sẽ lớn hơn.
Nghe lời Kỷ Thanh Trú nói, chúng tu sĩ không kiên trì nữa, ngay lập tức bắt đầu thảo luận làm thế nào để phân chia địa bàn để tìm kiếm Cửu Tiêu thành với tốc độ nhanh nhất sau đó đi tìm Long mộ.
Đằng Tôn Thủy đứng ra lấy ra từng thanh giống như đốt tre phân phát cho tất cả các tu sĩ có mặt ở đây.
Ba người Kỷ Thanh Trú cũng được chia một cái.
“Đây là đ-ạn tín hiệu do tộc ta phát minh ra, truyền linh lực vào trong đó sẽ bay v.út lên chín tầng mây hình thành một đám mây mưa lớn trút xuống cuồng phong bạo vũ, trong vòng ba trăm dặm đều có thể nhìn thấy."
Mây mưa so với đ-ạn tín hiệu thông thường thì ẩn蔽 hơn một chút.
Ma tu không biết chuyện cũng không nhận ra đây là tín hiệu truyền tin của bọn họ.
Đằng Tôn Thủy nói:
“Các vị, nếu các ngươi phát hiện ra dấu vết của một lượng lớn Ma tu nhân tạo có thể giải phóng đ-ạn tín hiệu triệu tập các tu sĩ ở gần đó."
Ba người Kỷ Thanh Trú nhận lấy đ-ạn tín hiệu bày tỏ sự cảm ơn với Đằng Tôn Thủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Người nên cảm ơn là bọn ta mới đúng, Yêu tộc chúng ta lần này là nhận nhiệm vụ bảo vệ Chân Long bí cảnh mà tới nhưng những ngày này một chút manh mối cũng không có."
Đằng Tôn Thủy xua tay:
“Nếu không phải có Kỷ đạo hữu ngươi giúp đỡ e là Ma tu đã đào được Long mộ rồi mà bọn ta vẫn còn như ruồi không đầu chạy loạn khắp nơi đấy!"
Kỷ Thanh Trú một lần nữa nhận được sự cảm ơn của chúng Yêu tu, thấy đã trì hoãn ở đây khá lâu bèn nói:
“Các ngươi mau ch.óng phân chia đi, ta cũng phải rời khỏi đây rồi."
“Được."
Đằng Tôn Thủy gật đầu, “Cửu Tiêu thành quá lớn, bọn ta đại khái phải mất mấy ngày thời gian ở đây mới có thể tìm kiếm triệt để được, đợi tới khi việc ở đây xong xuôi bọn ta sẽ đi tìm kiếm nơi ở của Long mộ."
Kỷ Thanh Trú gật đầu:
“Ừm, hẹn gặp lại ở Long mộ."
“Hẹn gặp lại ở Long mộ."
Chúng tu sĩ từ biệt Kỷ Thanh Trú.
Ba người Kỷ Thanh Trú rời khỏi quảng trường tìm thấy Diểu Diểu đang yên tĩnh đợi trong góc khuất, điều khiển phi chu bay v.út lên trời.
Nàng không quên hỏi:
“Diểu Diểu, ngươi thấy đi hướng nào thì tốt?"
“Hướng kia."
Diểu Diểu nhìn quanh bốn phía sau đó chỉ về hướng Tây, lại cúi đầu nói nhỏ với Kỷ Thanh Trú:
“Cảm ơn."
Kỷ Thanh Trú:
“Hửm?"
Diểu Diểu hơi cao giọng một chút:
“Cảm ơn ngươi...
đã nói những lời đó."
Hắn đều nghe thấy rồi.
Kỷ Thanh Trú từ bỏ chiến lợi phẩm thuộc về nàng chỉ để mọi người không làm hư hại Cửu Tiêu thành.
Bảo vệ cố cư của Long tộc.
Cũng là bảo vệ...
Thành thị này khiến hắn vừa yên lòng vừa đau lòng.
Chương 403 Hắn có phải là một con rồng tầm bảo không?
Kỷ Thanh Trú chuyển hướng phi chu, nghe vậy cười cười:
“Chỉ là nhấc tay chi lao thôi."
Nàng còn không biết đã nhận được bao nhiêu sự chăm sóc của con sâu đen nhỏ nổi loạn cùng Viêm Long.
Trên đường đi cùng Diểu Diểu cũng vô cùng vui vẻ.
Nhìn thấy cố cư của Chân Long, dù không vì bọn họ mà suy nghĩ, chỉ cân nhắc tới sự hy sinh của Long tộc năm xưa Kỷ Thanh Trú cũng sẽ lên tiếng tương trợ.
“Cũng cần các tu sĩ đó mang lòng tôn trọng, nếu không phải như vậy thì ta nói dăm ba câu cũng không khuyên nhủ được đâu."
Kỷ Thanh Trú nói rồi thử thăm dò:
“Ta bảo vệ cố cư của Chân Long, tại sao ngươi lại cảm ơn ta?"
Chẳng lẽ Diểu Diểu đã nhớ ra điều gì rồi sao?
“...
Ta cũng không biết."
Tuy nhiên Diểu Diểu chỉ lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt:
“Nhưng khi nghe ngươi nói hy vọng mọi người đừng phá hoại tòa thành thị đó, ta... rất cảm kích ngươi."
Liễu Phù Nhược nhanh mồm nhanh miệng:
“Diểu Diểu, chân thân của ngươi không phải là rồng đấy chứ?"