Kỷ Thanh Quang nhắc nhở:
“Ngươi có điểm đặc thù duy nhất vô nhị của mình.”
Trong đầu Kỷ Thanh Trú lóe lên một tia sáng:
“Không bị quy tắc trói buộc?”
“Phải, ngươi có thể thanh lọc ma khí trong c-ơ th-ể những tu sĩ đó.”
Kỷ Thanh Quang nói:
“Ngươi có thể chuyển hóa sức mạnh thiên đạo quy tắc cho mình sử dụng, tự nhiên cũng có thể chuyển hóa ma khí thành linh khí.”
“Ta có thể qua mắt thiên đạo, khiến tất cả mọi người đều không cách nào phát giác, để ngươi thanh lọc ma khí cho những tu sĩ đó.”
Kỷ Thanh Quang nói:
“Ngươi thấy nên dùng phương thức gì để thanh lọc cho các tu sĩ đó để đổi lấy tài nguyên?”
Kỷ Thanh Trú không chần chừ nhiều, thốt ra:
“Mỹ thực!
Không có gì có thể chữa lành lòng người hơn là được ăn đồ ngon!”
Thanh lọc, chẳng phải chính là chữa lành sao?
So với những vị thu-ốc đắng ngắt, là người Hoa Quốc, Kỷ Thanh Trú càng “mê tín” vào thực bổ.
Sau một hồi thảo luận, Kỷ Thanh Trú và Kỷ Thanh Quang đã định ra phương thức kết nối với Chư Thần Quần Mộ——
Nhóm chat.
“Có thể nhắn tin trò chuyện, còn có thể gọi thoại video, khi cần thiết thì lì xì cho nhau, nhóm chat là phương thức kết nối phù hợp nhất rồi.”
Kỷ Thanh Trú nói:
“Vừa hay lúc đó ngươi giải khai cho ta tầng phong ấn thứ nhất, lấy lại ký ức tiền kiếp, ta sẽ chỉ cảm thấy đây là bàn tay vàng đến muộn mà thôi, sẽ không truy cứu sâu xa về nó.”
Cứ như vậy, mọi thứ đã được quyết định xong.
Chỉ có một việc——
“Tuy nhiên, vẫn còn một kẽ hở nhỏ.”
Khi Kỷ Thanh Trú diễn luyện lại, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề:
“Ta chỉ là một luồng tàn hồn, ký ức tiền kiếp không hoàn chỉnh, đến lúc đó ngươi giải khai phong ấn ký ức cho ta, khó bảo đảm ta sẽ không nghĩ nhiều.”
“Dù cho ta bỏ qua chi tiết này, chúng ta cũng không thể đảm bảo rằng, ta sẽ như ý nguyện của chúng ta, đặc biệt đi phá hoại việc Liễu Phù Nhược và Bùi Lạc Phong ở bên nhau.”
Sau khi Kỷ Thanh Trú chuyển thế, với tư cách là Thiên Đạo Chi Linh, Kỷ Thanh Quang không thể vượt qua quy tắc để can thiệp vào cuộc đời nàng.
Phong ấn ký ức cũng vậy, nhóm chat cũng vậy, đều là những thủ đoạn được thiết lập ở bên ngoài thế giới, đến thời điểm sẽ tự hành vận hành.
Nói cách khác, mọi thứ sau khi chuyển sinh đều phải xem bản thân Kỷ Thanh Trú sẽ lựa chọn như thế nào.
Kỷ Thanh Quang chỉ có thể bị động đứng nhìn.
“Nhưng phần lớn hồn lực của ngươi e rằng đều đã tiêu tán trong hư không rồi.”
Kỷ Thanh Quang đối với việc này cũng vô năng vi lực.
“Ngươi chẳng phải biết tạo ra ảo cảnh sao?”
Kỷ Thanh Trú hỏi:
“Có thể khiến ta rơi vào giấc ngủ sâu, trong ảo cảnh giấc mơ, lấy ký ức tàn khuyết của ta làm khung xương, để ta tự mình bổ sung hoàn chỉnh ký ức tiền kiếp không?”
Kỷ Thanh Quang nghe vậy khựng lại, im lặng một hồi.
Ngay khi Kỷ Thanh Trú tưởng rằng việc này không khả thi, Kỷ Thanh Quang lại gật đầu:
“Có thể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kỷ Thanh Trú thở phào nhẹ nhõm, lại bổ sung:
“Còn về đoạn kết của tiền kiếp ta... ngươi hãy biến câu chuyện của Liễu Phù Nhược và Bùi Lạc Phong thành một cuốn sách, ta xem cuốn sách này rồi thức đêm đột t.ử.”
“Đợi đến khi ta lấy lại ký ức, sẽ lầm tưởng mình xuyên không vào cuốn sách này, bất luận là Bùi Lạc Phong, hay là Liễu Phù Nhược chưa từng gặp mặt, đều để lại ấn tượng sâu sắc cho ta, như vậy, ta bất luận gặp họ ở đâu, đều sẽ chú ý thêm một chút...”
Kỷ Thanh Trú thao thao bất tuyệt nói về kế hoạch của nàng.
Đợi nàng nói xong, Kỷ Thanh Quang đột nhiên nói:
“Đợi khi ngươi sắp chuyển thế, ta lại dệt mộng cảnh cho ngươi, được không?”
Kỷ Thanh Trú tưởng rằng việc này đối với Kỷ Thanh Quang khá tốn sức, cần dành chút thời gian chuẩn bị, liền gật đầu:
“Được chứ.”
Vá xong kẽ hở cuối cùng này, Kỷ Thanh Trú diễn luyện lại toàn bộ kế hoạch trong đầu, giọng điệu khá là bùi ngùi:
“Thời gian còn lại... chính là chờ đợi thôi.”
Chờ đợi thời cơ chín muồi, kế hoạch bắt đầu.
“Thanh Quang.”
Kỷ Thanh Trú nhìn về phía Ngài, “Đưa ta đi ngắm nhìn thế giới này thêm lần nữa đi.”
Vạn năm thời gian, đủ để nàng và Kỷ Thanh Quang đi khắp mọi ngóc ngách của thế giới rồi.
Kỷ Thanh Quang không từ chối, nắm lấy tay Kỷ Thanh Trú, hai người quay trở lại trong thế giới.
Lúc đó trời giáng ma quang màu tím đỏ như sao sa, vô số sinh linh hướng về phía ma quang, chìm đắm trong ảo mộng, nhân gian hóa thành địa ngục.
Kỷ Thanh Trú thậm chí nhìn thấy một con mèo lớn g-ầy trơ xương, nhắm mắt nhóp nhép miệng, trong giấc mộng hư cấu, rúc vào lòng chủ nhân, tận hưởng niềm vui được cho ăn cá khô.
Mà trong thực tế, bên cạnh con mèo lớn là một cái xác vốn đã thối rữa từ lâu.
Có con mèo nhỏ ngậm đến con chuột, đặt bên cạnh con mèo lớn, lấy đầu húc húc con mèo lớn, giống như đang nói:
“Dậy ăn đi, dậy ăn đi...”
Nhưng con mèo lớn đã lún sâu vào trong mộng, không bao giờ có thể tỉnh lại nữa rồi.
Con mèo nhỏ sốt sắng c.ắ.n vào gáy con mèo lớn, nỗ lực lôi nó đến chân một tu sĩ áo trắng đi ngang qua nơi đây, người tỏa ra thiện ý dễ chịu, kêu meo meo với đối phương, cầu xin đối phương cứu cứu mẹ mình.
Kỷ Thanh Trú nhìn về phía vị tu sĩ áo trắng đã dừng bước vì con mèo nhỏ kia, nốt ruồi đỏ dưới mắt, đẹp đến kinh tâm động phách.
Nàng thốt ra:
“Bách Thế Thiện Nhân?”
Chương 437 Đừng để nàng một mình gánh chịu
Tu sĩ áo trắng không nghe thấy tiếng của Kỷ Thanh Trú, hắn chỉ rủ mắt nhìn con mèo nhỏ đang cầu cứu mình kia, cúi người muốn chạm vào con mèo lớn đang chìm đắm trong giấc mộng.
Tuy nhiên, đầu ngón tay hắn còn cách con mèo lớn một khoảng ngắn, con mèo lớn đột ngột ngừng thở.
Con mèo nhỏ lờ mờ cảm nhận được điều gì đó, phát ra tiếng kêu thê lương, lấy đầu húc vào lòng con mèo lớn, hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không nhận được hồi đáp.
Đúng lúc này, một tia sáng tím đỏ trên bầu trời rơi xuống, nhập vào c-ơ th-ể con mèo nhỏ.
Con mèo nhỏ nhắm mắt ngã xuống đất, nhưng không phải tắt thở, mà là phát ra tiếng gừ gừ thỏa mãn, dường như trong ảo mộng đã nhìn thấy cảnh tượng mình hằng mong đợi, cứ thế trầm luân.
Tu sĩ áo trắng ôm con mèo nhỏ vào lòng, ngẩng đầu nhìn cơn mưa sao sa không bao giờ dứt trên trời kia, như nhìn thấu vực sâu tăm tối chỉ có tuyệt vọng đan xen.
“Tí tách.”
Một giọt lệ thấm ướt nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt hắn, trượt xuống bên khóe môi cong lên của con mèo nhỏ.
Khoảnh khắc tiếp theo, con mèo nhỏ ngơ ngác mở mắt ra, lại trông thấy con mèo lớn đã tắt thở bên dưới, phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết, nhảy ra khỏi vòng tay tu sĩ áo trắng, đ-âm đầu vào tường.
“Rầm!”
Một tiếng động không nặng không nhẹ, nhưng lại như b.úa tạ nện vào lòng người bàng quan.
Kỷ Thanh Trú ngừng thở, quay mặt đi không nhìn vũng m-áu tươi trên mặt đất kia, tầm mắt lại tình cờ rơi trên người tu sĩ áo trắng.