Ở phía sau cô có một người đàn ông kéo theo một chiếc xe đẩy hàng, trên xe đẩy hàng có hai rương hành lý, một người phụ nữ vô cùng thời trang như vậy, chắc chắn không có khả năng là vợ của Tống Thư Ngạn.
Phó Gia Thụ thu hồi ánh mắt, tiếp tục tìm kiếm vợ của Tống Thư Ngạn.
Phó Gia Thụ đang tìm kiếm người phụ nữ nông thôn phù hợp với Tống Thư Ngạn miêu tả trong đám người.
Có một cô nhóc mười bốn, mười lăm tuổi chạy đến bán t.h.u.ố.c lá: “Tiên sinh, mua một gói t.h.u.ố.c đi!”
“Tôi không hút t.h.u.ố.c.” Phó Gia Thụ xua tay, ánh mắt chợt nhìn thấy người phụ nữ kia đang đợi ở bên ngoài cửa ra, người đàn ông kéo xe kia đứng cùng với cô, giống như đang đợi người.
Cô nhóc bán t.h.u.ố.c tiếp tục tìm kiếm khách hàng, hỏi liên tục năm sáu người, nhưng ai đầy đều vội vội vàng vàng. Khi cô nhóc đi đến chỗ người phụ nữ kia, có một người đàn ông mập mạp đứng chặn trước mặt cô nhóc để chọn t.h.u.ố.c lá. Chọn mãi chọn mãi, thì chọn trúng cánh tay của cô nhóc bán t.h.u.ố.c. Anh ta túm c.h.ặ.t cô nhóc lại, cô nhóc hoảng sợ nhưng cũng không dám hét lớn tiếng, giọng nói nghẹn ngào: “Tiên sinh, ngài…buông tay!”
Phó Gia Thụ bước nhanh đến: “Mua t.h.u.ố.c lá.”
Anh nghe thấy có một giọng nói phát ra còn nhanh hơn anh, cũng là: “Mua t.h.u.ố.c lá.”
Một cánh tay trắng trẻo đưa đến chỗ bày t.h.u.ố.c lá, giọng nói lạnh lùng, có chút thiếu kiên nhẫn: “Muốn mua thì nhanh mua, không mua thì để người khác chọn có được không?”
Rõ ràng người phụ nữ này xinh đẹp khiến người ta không thể rời mắt, mà người đàn ông này cũng là một tên quỷ háo sắc. Nhưng dưới cái nhìn của cô, người đàn ông kia tự giác rụt tay về.
Phó Gia Thụ cũng đi đến chỗ bọn họ, nhìn người đàn ông dung tục kia, hỏi: “Anh mua xong chưa? Chọn xong rồi thì mua đi, không mua thì đừng có cản trở người khác.”
“Các người mua, các người mua, được rồi chứ!” Người đàn ông tức giận nói, không tình nguyện rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô nhóc thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn tiểu thư, cảm ơn tiên sinh!”
Rõ ràng đã giải vây cho cô nhóc kia rồi, nhưng người phụ nữ vẫn quay đầu nhìn người đàn ông kéo xe kia, lấy một gói t.h.u.ố.c hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Cô nhóc muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ nói: “Tám mươi xu.”
Tần Du đã quen với việc thanh toán điện t.ử, nên cảm thấy rất phiền phức với cách trả tiền bằng một đồng xu của trăm năm trước. Cô mở chiếc túi nhỏ bên người ra, đếm đủ tám đồng mỗi đồng là mười xu đưa cho cô nhóc, nhận lấy gói t.h.u.ố.c mà cô nhóc đưa cho.
Người bên cạnh nghe thấy, lập tức nói: “Tám đồng à, tôi cũng lấy một gói.”
“Không bán được đâu chú ạ. Tám đồng là tiền nhập hàng, nếu bán thì về cháu sẽ bị cha đ.á.n.h c.h.ế.t đó.” Cô nhóc nói với một người mua t.h.u.ố.c khác.
Tần Du nghe vậy, lại lấy hai đồng ra, để vào trong mâm t.h.u.ố.c của cô nhóc: “Không thể làm ăn lỗ vốn được.”
Cô cầm t.h.u.ố.c lá đi, đưa lại cho người kéo xe kia.
hằng nguyễn
Người kéo xe kia cười tươi như hoa, anh ta kéo hành lý cũng chỉ thu có hai đồng, bây giờ cầm được gói t.h.u.ố.c mười đồng, có thể không vui được sao, liên tục nói lời cảm ơn.
Tần Du đưa t.h.u.ố.c xong thì phát hiện có người đang nhìn mình, là người thanh niên kia. Rõ ràng trước đây anh nói mình không hút t.h.u.ố.c, nhưng khi thấy cô nhóc kia bị quấy rối, vẫn chịu đứng ra giúp đỡ. Tần Du khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn với anh.
Phó Gia Thụ thấy người phụ nữ kia gật đầu, thì nở nụ cười đáp lại.
Nhác thấy người càng ngày càng đông, nhưng vẫn không thấy bóng dáng thiếu phu nhân của nhà họ Tống, Phó Gia Thụ cảm thấy thật buồn phiền.