Phiên ngoại
Trời Thượng Hải về đêm mang theo hơi sương ẩm lạnh từ sông Hoàng Phố tràn vào thành phố. Ánh đèn điện từ các tòa nhà cao tầng cũ mới đan xen nhau, tạo thành một bức tranh vừa phồn hoa vừa xa lạ.
Tần Du đứng trước ban công khách sạn, tay khoác nhẹ áo choàng mỏng. Gió thổi qua làm tóc cô khẽ bay, chạm vào gò má lạnh.
Cô đã ở nơi này được một thời gian, đủ để hiểu quy tắc sống của nó, nhưng chưa đủ để quen thuộc.
Phía xa là biển quảng cáo Coca Cola vẫn đỏ rực, nổi bật giữa màn đêm như một dấu hiệu nhỏ nhoi chứng minh rằng thế giới cũ của cô chưa hoàn toàn biến mất.
Cô nhìn một lúc lâu rồi khẽ thở ra.
Trong phòng, Mai Ngọc vừa dọn dẹp xong, nhẹ giọng hỏi
"Tiểu thư Tần, cô có muốn uống trà nóng không"
Tần Du quay lại, gật đầu
"Cảm ơn cô, phiền cô rồi"
Mai Ngọc mỉm cười, nhanh ch.óng rời đi. Căn phòng lại trở về sự yên tĩnh.
Tần Du ngồi xuống sofa, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh kiếp trước. Phòng tập riêng, tiếng máy chạy bộ, những buổi sáng bận rộn nhưng tràn đầy sức sống.
Còn bây giờ, cô chỉ có thể tập tạm bằng vài vật dụng đơn giản, thậm chí ngay cả việc đi lại cũng bị sắp xếp, giám sát.
Cô không thích cảm giác đó.
Nhưng cô cũng không có lựa chọn.
Tiếng gõ cửa lần nữa vang lên.
Lần này không phải Mai Ngọc mà là giám đốc Trương. Ông đứng ở cửa, cung kính nói
"Tiểu thư Tần, dưới sảnh có người muốn gặp cô"
Tần Du hơi ngạc nhiên
"Ai vậy"
Giám đốc Trương lắc đầu
"Không tiện nói, nhưng người đó nói có quen biết với cô"
Tần Du im lặng vài giây rồi đứng dậy
"Được, tôi xuống xem"
Thang máy đưa cô xuống tầng một. Trong đại sảnh ánh đèn vàng trải rộng, phản chiếu lên nền đá cẩm thạch sáng bóng. Người qua lại đều ăn mặc chỉnh tề, tiếng giày vang lên nhịp nhàng.
Ở góc đại sảnh, một người đàn ông đứng đó.
Phó Gia Thụ.
Anh mặc áo khoác dài màu xám đậm, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo. Khi nhìn thấy cô, anh hơi khựng lại một nhịp.
Tần Du bước tới, dừng cách anh một khoảng vừa phải
"Anh quay lại làm gì"
Phó Gia Thụ nhìn cô một lúc rồi nói
"Tôi đi ngang qua"
Câu trả lời này nghe qua rất bình thường, nhưng lại không giống anh chút nào.
Tần Du khẽ cười
"Đi ngang qua khách sạn lớn nhất Thượng Hải vào giờ này sao"
Phó Gia Thụ im lặng. Một lúc sau anh mới nói
"Tôi có việc cần xác nhận"
"Việc gì"
Anh nhìn cô, ánh mắt không rời
"Câu cô nói hôm trước về bàn đạp máy may"
Tần Du hơi nghiêng đầu
"Vẫn chưa sửa sao"
"Đang sửa"
"Vậy thì còn vấn đề gì"
Phó Gia Thụ trầm giọng
"Tôi muốn biết cô nhìn ra nó bằng cách nào"
Tần Du chớp mắt một cái. Câu hỏi này không dễ trả lời.
Cô không thể nói rằng mình đến từ tương lai, cũng không thể nói rằng đó chỉ là thói quen quan sát.
Cô chọn cách đơn giản nhất
"Trực giác thôi"
Phó Gia Thụ không tin hoàn toàn, nhưng cũng không hỏi tiếp. Hai người đứng đối diện nhau giữa đại sảnh đông người, lại tạo thành một khoảng yên tĩnh kỳ lạ.
Một lát sau anh nói
"Cô sống ở đây có quen không"
Tần Du đáp rất nhanh
"Không quen"
Câu trả lời thẳng thắn khiến anh hơi sững lại.
Cô tiếp tục
"Nhưng cũng không tệ"
Phó Gia Thụ nhìn cô lâu hơn một chút
"Nếu có vấn đề gì cô có thể nói với tôi"
Tần Du bật cười nhẹ
"Anh định quản tôi nữa sao"
Anh khựng lại
"Không phải"
"Vậy thì là gì"
Phó Gia Thụ không trả lời ngay. Ánh đèn trên trần chiếu xuống làm bóng anh kéo dài trên nền đá.
Cuối cùng anh chỉ nói
"Tôi không thích cảm giác thiếu kiểm soát"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tần Du gật đầu như hiểu
"Tôi cũng vậy"
Câu nói này khiến anh nhìn cô lâu hơn. Có lẽ anh không ngờ họ lại có điểm giống nhau như vậy.
Một lúc sau, Tần Du nói
"Nếu không còn việc gì thì tôi lên phòng"
Phó Gia Thụ gật nhẹ
"Được"
Nhưng khi cô quay người đi, anh lại lên tiếng
"Tần Du"
Cô dừng lại
"Gì"
Anh im lặng vài giây rồi nói
"Ngày mai tôi sẽ cho người đưa cô đi xem xưởng máy mới"
Tần Du không quay đầu lại
"Tùy anh"
Cô bước vào thang máy, cửa chậm rãi khép lại. Trong khoảnh khắc kim loại phản chiếu ánh đèn, ánh mắt hai người chạm nhau lần cuối.
Thang máy đi lên.
Không ai nói thêm gì.
Ngày hôm sau, xe hơi đen đậu trước khách sạn từ rất sớm. Tần Du bước lên xe, lần này không còn cảm giác bị sắp đặt như lần đầu. Cô chỉ im lặng nhìn cảnh phố xá lùi dần ra sau cửa kính.
Phó Gia Thụ ngồi bên cạnh, không nói nhiều. Thỉnh thoảng anh nhìn cô, nhưng rất nhanh lại quay đi.
Xưởng máy nằm ở khu ngoại ô, nơi tiếng máy móc vang lên không ngừng. Sắt thép, dầu mỡ và âm thanh cơ khí hòa vào nhau tạo thành một thế giới khác hẳn khách sạn xa hoa.
Tần Du đứng giữa xưởng, ánh mắt sáng hơn thường ngày.
Cô bước tới gần một chiếc máy may đang chạy thử, đưa tay chạm nhẹ vào thân máy nhưng không chạm vào phần nguy hiểm.
"Chỗ này nếu thay đổi góc truyền động sẽ ổn định hơn"
Kỹ sư nước ngoài hơi ngạc nhiên nhìn cô.
Phó Gia Thụ đứng phía sau, ánh mắt trầm xuống.
Không phải ai cũng có thể nhìn ra vấn đề chỉ trong vài giây.
Cô quay đầu lại
"Tôi nói sai sao"
Phó Gia Thụ đáp
"Không"
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ để cả không gian trở nên im lặng.
Chiều xuống, ánh sáng rọi qua cửa sổ lớn của xưởng, phủ lên người Tần Du một lớp ánh vàng mỏng.
Phó Gia Thụ nhìn cô rất lâu rồi nói
"Nếu cô không phải người nhà họ Tống, cô sẽ làm gì"
Tần Du suy nghĩ một chút rồi đáp
"Có lẽ tôi sẽ mở một xưởng của riêng mình"
Anh hỏi tiếp
"Vì sao"
Cô mỉm cười nhẹ
"Vì tôi không thích bị giới hạn"
Phó Gia Thụ không nói gì nữa. Nhưng trong mắt anh có thứ gì đó thay đổi.
Trên đường trở về, trời bắt đầu mưa nhẹ. Xe chạy chậm qua những con phố ướt ánh đèn.
Tần Du nhìn ra ngoài cửa kính, giọng rất nhỏ
"Nếu một ngày tôi biến mất, anh có phát hiện không"
Phó Gia Thụ lập tức quay sang
"Cô nói gì"
hằng nguyễn
Cô không trả lời lại, chỉ tiếp tục nhìn mưa rơi.
Xe vẫn chạy.
Đèn đường lùi lại phía sau như những vệt sáng mờ.
Không ai biết phía trước là điểm dừng hay một lần rẽ khác của số phận.
Cô không phải nhân vật đứng ngoài cuộc đời này, mà là một phần trong đó, dù bắt đầu muộn hơn người khác.
Nhận thức ấy khiến cô im lặng rất lâu.
Không phải vì buồn, mà vì nó khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Cô không cần phải tìm cách quay lại ngay lập tức.
Cô cần học cách sống tiếp.
Có lẽ xuyên không không phải là một sự trừng phạt hay ban thưởng.
Mà chỉ là một lần bị đặt vào một ngã rẽ không có đường quay đầu.
Và con người, dù ở thời đại nào, cuối cùng cũng chỉ có thể bước tiếp.
Tối hôm đó, Tần Du không ngủ ngay.
Cô đứng bên cửa sổ rất lâu, nhìn ánh đèn trải dài như sông ánh sáng.
Trong lòng cô thoáng qua một suy nghĩ rất nhẹ.
Nếu ngày đó không xuyên qua, có lẽ cô sẽ không bao giờ biết cảm giác đứng giữa một thế giới xa lạ mà vẫn học cách tồn tại.
Cô khẽ tựa trán lên khung cửa sổ, thì thầm như nói với chính mình
"Thì ra mình đã đi xa đến vậy"
Gió đêm không trả lời.
Thành phố cũng không trả lời.
Chỉ có ánh đèn vẫn sáng, kéo dài không dứt, như thể phía trước vẫn còn rất nhiều điều đang chờ cô đi tiếp.