Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng

Chương 1: 1



Hoa Tri Ý là Hoa Linh sống dưới cây đào thần suốt ba nghìn năm.

Nàng có bảy cánh hoa bản mệnh.

Cũng có bảy mạng.

Năm Tạ Cẩm Niên mười sáu tuổi, hắn trọng thương, vô tình lạc vào Đào Uyên Cảnh.

Nàng cứu hắn.

Hắn hứa sẽ quay lại tìm nàng.

Nhưng sau khi tỉnh dậy, hắn quên mất tất cả.

Quên rừng đào.

Quên lời hứa.

Cũng quên cả Hoa Tri Ý.

Nàng vốn tưởng đó chỉ là một lần ngoài ý muốn.

Cho đến khi Tạ Cẩm Niên gặp t.ử kiếp lần thứ hai.

Nàng lại cứu hắn.

Hắn lại quên nàng.

Sau đó là lần thứ ba.

Lần thứ tư.

Mỗi lần gặp lại, hắn đều không nhớ nàng là ai.

Nhưng kỳ lạ thay.

Hắn vẫn luôn yêu nàng thêm một lần nữa.

Hoa Tri Ý từng nghĩ, chỉ cần mình còn sống, nàng có thể chờ đến ngày hắn nhớ lại.

Cho đến hôm Tạ Cẩm Niên khoác long bào, bước lên ngôi vị cao nhất thiên hạ.

Cũng là ngày t.ử kiếp cuối cùng của hắn giáng xuống.

1.

Ngày Tạ Cẩm Niên đăng cơ.

Ta c.h.ế.t lần thứ bảy.

Mưa xuân rả rích khắp hoàng thành.

Tiếng chuông lễ tế trầm hùng, vang vọng qua từng lớp ngói lưu ly.

Ngôi vua vừa định.

Bên trong đại điện rộng lớn, văn võ bá quan đồng loạt quỳ lạy.

"Tân hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế ——"

Tiếng hô vang trời.

Nhưng ngoài điện, trên bậc thềm đá lạnh buốt, một cô gái áo trắng ngã xuống.

Máu tươi tuôn ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c.

Nhanh ch.óng nhuộm đỏ thẫm những bậc đá ngọc thạch.

Không ai nhìn thấy nàng.

Càng không ai nghe thấy tiếng xương thịt vỡ nát.

Ta nằm giữa vũng m.á.u, ngước mắt nhìn bóng dáng cao cao tại thượng kia.

Ta mỉm cười.

Khóe mắt ướt đẫm.

Tạ Cẩm Niên, đây là lần thứ bảy ta c.h.ế.t vì chàng.

Lần này...

Ta thực sự sẽ thể không trở lại nữa.

Một canh giờ trước.

Đào Uyên Cảnh tĩnh lặng như tờ.

Ta đứng dưới cây đào thần cổ thụ, gió thổi làm tà áo trắng bay phần phật.

Ta chậm rãi giơ cổ tay lên.

Trên làn da trắng bệch, một hình xăm cánh hoa đào vốn rực rỡ nay đã nhạt màu.

Mờ nhạt đến mức gần như trong suốt.

Đó là dấu vết bản mệnh của ta.

Ta nhìn nó, ngón tay khẽ vuốt ve.

Nàng tự nhủ:

"Chỉ cần cánh hoa này rơi xuống."

"Bản thân mình sẽ hoàn toàn tan biến."

Mãi mãi không còn dấu vết trên cõi đời này.

Bảy mạng sống, bảy lần luân hồi hoán đổi.

Ta đã dùng sáu mạng để kéo Tạ Cẩm Niên ra khỏi quỷ môn quan.

Hôm nay, hoàng đồ bá nghiệp của chàng đã thành.

Mà ta, cũng chỉ còn lại một mạng cuối cùng này.

Ta khẽ vuốt cánh hoa nhạt màu, quay đầu nhìn về hướng hoàng cung.

Nơi đó, tiếng trống trận chúc mừng tân đế sắp sửa vang lên.

"Đừng đi."

Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.

Mộ Dung Huyền bước ra từ bóng tối.

Y phục Quốc sư của hắn bay nhẹ trong gió, đôi mắt nhìn ta đầy vẻ kiềm chế.

"Ta phải đi."

Ta không quay đầu.

Mộ Dung Huyền tiến lên một bước, giọng trầm xuống:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Lần này không được cứu."

"Vì sao?"

"Nếu cô không đi, hắn sẽ c.h.ế.t vì t.ử kiếp. Nhưng cô sẽ sống."

Ta im lặng một chút.

Rồi đột nhiên quay lại, nở nụ cười thật tươi:

"Nhưng ta muốn hắn sống."

Mộ Dung Huyền siết c.h.ặ.t quyền trượng.

"Hắn là Đế Mệnh, đó là kiếp số của hắn! Cô dùng mạng cuối để đổi, đáng giá sao?"

"Đáng giá."

Ta trả lời, không một chút do dự.

Ánh mắt ta kiên định, tựa như sáu lần đ.á.n.h đổi trước đây.

Mộ Dung Huyền nhìn ta, hơi thở nghẹn lại.

Hắn biết, hắn không thể ngăn cản một kẻ đã định sẵn tâm t.ử.

"Cô có biết hậu quả không?"

Mộ Dung Huyền lại lên tiếng, giọng nói mang theo sự bất lực tột cùng.

Ta dừng bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn nhìn chằm chằm vào cổ tay ta:

"Nếu cô c.h.ế.t, lời nguyền sẽ ứng nghiệm."

"Hắn sẽ quên cô."

"Hoàn toàn quên sạch."

Mộ Dung Huyền nhấn mạnh từng chữ:

"Đây là lần thứ bảy. Sẽ không còn cơ hội để hắn nhớ lại nữa."

Ta khẽ cúi đầu, nhìn cánh hoa đào trên tay.

Gió thổi qua, mang theo hương vị lành lạnh của mưa xuân.

Ta cười khổ:

"Nếu hắn vốn chẳng nhớ..."

"Thì quên thêm một lần nữa, có gì khác nhau đâu?"

Mộ Dung Huyền nghe vậy, sắc mặt lập tức đại biến.

Hắn không nói được lời nào nữa.

Quy tắc của thiên đạo tàn nhẫn như vậy đấy.

Ta dùng mạng cứu hắn, hắn dùng ký ức trả giá.

Sáu lần trước, hắn đều quên sạch.

Lần này, chắc chắn cũng không ngoại lệ.

Cùng lúc đó.

Trong tẩm cung hoàng cung.

Tạ Cẩm Niên đang mặc long bào, chuẩn bị bước ra đại điện thực hiện lễ đăng cơ.

Đột nhiên, hắn khựng lại.

Một cơn đau nhói từ tim truyền đến, khiến hắn lảo đảo suýt ngã.

Hắn che n.g.ự.c, sắc mặt tái nhợt.

"Bệ hạ!"

Tổng quản thái giám Cao Thuận hốt hoảng lao tới, đỡ lấy hắn.

Trong đầu Tạ Cẩm Niên lúc này bỗng hiện lên một bức tranh.

Một gốc cây đào cổ thụ nở hoa rực rỡ.

Dưới gốc cây, có một cô gái mặc áo trắng đang quay lưng về phía hắn.

Hắn muốn nhìn rõ mặt nàng.

Hắn muốn gọi tên nàng.

Nhưng chưa kịp nhìn rõ, hình ảnh ấy đã vỡ tan thành trăm mảnh.

Biến mất không một dấu vết.

Tạ Cẩm Niên thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán.

Hắn cúi đầu, vô thức siết c.h.ặ.t một chiếc trâm gỗ hoa đào thô sơ luôn mang theo bên mình.

Hắn không nhớ chiếc trâm này từ đâu mà có.

Nhưng hắn chưa từng rời tay.

Lễ đăng cơ bắt đầu.

Tạ Cẩm Niên bước lên ngai vàng, khí thế bức người.

Thần sắc hắn đã khôi phục vẻ lạnh lùng vốn có.

Hắn ngồi trên long ỷ, cao giọng tuyên đọc thánh chỉ đầu tiên:

"Lục thị Thanh Nghi, hiền thục đoan trang, nay sắc phong làm Hoàng hậu."

Lục Thanh Nghi mặc phượng bào bước lên, dung nhan tao nhã.

Nàng không phải kẻ ác, ánh mắt nhìn hắn đầy sự cung kính và đúng mực.

Nhưng Tạ Cẩm Niên nhìn vị hoàng hậu của mình, trong lòng không một chút gợn sóng.

Không vui.

Cũng không buồn.

Hắn chỉ cảm thấy lòng mình trống rỗng.

Giống như ngay tại khoảnh khắc bước lên đỉnh cao quyền lực này...

Hắn đã vĩnh viễn đ.á.n.h mất thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Chiếc trâm gỗ hoa đào trong tay áo bị hắn siết c.h.ặ.t đến mức góc cạnh găm vào lòng bàn tay.

Đau nhói.

Nhưng hắn không buông.

Ngoài hoàng thành.

Mây đen giông bão đột nhiên kéo đến, che lấp cả ánh mặt trời.

Ta vừa đi đến chân tường thành, liền ngước nhìn lên.

Thiên tượng đột ngột biến đổi.

Giữa tầng mây đen kịt kia, một luồng sát khí vô hình nhưng vô cùng khủng khiếp đang ngưng tụ.

Nó mang theo sức mạnh hủy diệt, lao thẳng về phía đại điện, nơi Tạ Cẩm Niên đang đứng.

Ta nhìn luồng sát khí ấy, trong lòng lập tức hiểu ra.

"Đến rồi."

Đế Mệnh bắt đầu phản phệ.

T.ử kiếp của hắn, chung quy vẫn đến đúng vào ngày hắn đăng cơ.

Nếu luồng sát khí này đ.á.n.h trúng, Tạ Cẩm Niên sẽ vạn kiếp bất phục.

Ta không suy nghĩ thêm một giây nào.

Ta dùng hết chút sức lực cuối cùng của mạng sống này, vận khởi thân pháp lao thẳng vào trong hoàng cung.

Cánh hoa đào trên cổ tay ta bắt đầu rạn nứt.

Thời gian của ta không còn nhiều nữa.

Giữa đại điện, luồng sát khí hóa thành một mũi tên đen kịt, xé rách không khí lao đến.

Tốc độ nhanh như chớp giật.

Mục tiêu thẳng hướng tim của Tạ Cẩm Niên.

Quần thần không ai nhìn thấy, Lục hoàng hậu bên cạnh cũng hoàn toàn không hay biết.

Tạ Cẩm Niên chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương đang ập đến trước mặt.

Hắn đứng chôn chân tại chỗ.

Đúng lúc nguy cấp nhất, một bóng dáng áo trắng đột nhiên lao ra từ hư không.

Ta đứng chắn ngay trước mặt hắn.

"Phốc!"

Mũi tên đen xuyên thấu qua l.ồ.ng n.g.ự.c ta.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe.

Nhưng kỳ lạ thay, toàn bộ quần thần và ngự lâm quân xung quanh vẫn quỳ lạy.

Không một ai nhìn thấy ta.

Chỉ có giữa không trung của đại điện, đột nhiên xuất hiện vô số cánh hoa đào bay lượn đầy trời.

Mưa hoa đào rơi rụng, đẹp đến mức thê lương.

Ta ngã vào lòng kính của không khí, hơi thở lịm dần.

Lần đổi mạng cuối cùng này, ta đã thành công bảo vệ hắn.