Lão thái giám sững sờ nhớ ra hình ảnh Hoa Tri Ý áo trắng từng vụng về đứng trong gian bếp Đông cung để sắc t.h.u.ố.c cho chủ t.ử.
Nàng lóng ngóng bỏ nhầm muối thành đường khiến chén t.h.u.ố.c có vị kỳ quái, vậy mà Tạ Cẩm Niên khi ấy vẫn mỉm cười uống sạch.
Cao Thuận quỳ sụp xuống đất, bật khóc nức nở như một đứa trẻ:
"Bệ hạ... nô tài nhớ ra rồi! Hoa cô nương thực sự từng sống ở Đông cung này!"
Ông nhớ nàng luôn tự mình thắp một ngọn đèn dầu, ngồi bên cửa sổ thức đêm chờ Tạ Cẩm Niên trở về.
Ông nhớ nàng từng e thẹn hỏi: "Điện hạ thích ăn món gì nhất để ta làm?"
Và ông nhớ rõ câu trả lời của Tạ Cẩm Niên năm ấy: "Bất cứ thứ gì nàng làm, trẫm đều thích ăn."
Tạ Cẩm Niên đứng bên cạnh nghe lão thái giám kể lại từng câu, từng chữ, khuôn mặt hắn phẳng lặng không cảm xúc.
Đêm hôm đó, hắn một mình bước vào căn phòng cũ nát phía Đông của nàng, tự tay thắp thêm một ngọn nến sáng đặt bên bục cửa sổ.
Ký ức của Cao Thuận bắt đầu trở lại, và ông là người duy nhất thủy chung theo chân Tạ Cẩm Niên trong hành trình tìm kiếm sau này.
Trong suốt ba năm đầu tiên sau cái c.h.ế.t của Hoa Tri Ý, khắp các bờ cõi của Đại Chu.
Tạ Cẩm Niên dứt khoát giao toàn bộ việc triều chính cho nội các xử lý, còn bản thân thì cải trang thành thường dân rời kinh.
Hắn ôm c.h.ặ.t bảy chiếc trâm gỗ và phong thư tuyệt mệnh cuối cùng bên người, bắt đầu hành trình tìm kiếm vô vọng.
Hắn lặn lội trèo lên đỉnh núi Côn Luân quanh năm tuyết phủ để tìm kiếm các tiên môn ẩn dật.
Hắn bước đến tận bờ sông Vong Xuyên hẻo lánh để hỏi những người dẫn hồn về tung tích của nàng.
Hắn lội vào các ngôi cổ miếu sâu trong rừng rậm Nam Cương để tìm hiểu về bí thuật dưỡng phách cổ xưa.
Hắn vượt qua sa mạc Tây Vực đầy cát bụi để tìm kiếm linh thạch tụ hồn, rồi gồng mình ra biển Đông tìm kiếm tiên đảo.
Bất cứ nơi nào trên thế gian có truyền thuyết hay lời đồn đại về việc người c.h.ế.t có thể sống lại, hắn đều lập tức lên đường đến tận nơi.
Trên hành trình ấy, có kẻ tham lam bày trò lừa gạt tiền bạc của hắn, có vị đại sư hảo tâm lên tiếng khuyên hắn nên buông bỏ chấp niệm.
Có người thấy hắn đau khổ, liền đề nghị tìm cho hắn một nữ t.ử có thân xác và dung mạo giống hệt Hoa Tri Ý để làm bạn.
Tạ Cẩm Niên lập tức tuốt kiếm, ánh mắt lạnh băng đầy sát khí nhìn người đó:
"Trẫm đi tìm nàng, chứ không phải đi tìm một kẻ có gương mặt giống nàng."
Mỗi một nơi hắn đặt chân đến đều tàn nhẫn cho hắn cùng một đáp án duy nhất: Thần hồn đã tan biến thì vĩnh viễn không thể phục sinh.
Hắn biết rõ nàng không còn tồn tại, nhưng hắn vẫn đi tiếp vì sợ trên đời có một góc khuất nào đó nàng đang đau đớn đợi hắn đến cứu.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nhiều năm trôi qua trên những vạt đường gió bụi của các địa phương khác nhau.
Trên hành trình tìm kiếm dài đằng đẵng ấy, Tạ Cẩm Niên đã không biết bao nhiêu lần nhìn nhầm bóng hình người khác.
Chỉ cần nhìn thấy một cô gái mặc áo trắng đứng dưới cây đào, một y nữ đang bưng chén t.h.u.ố.c hay một thiếu nữ có giọng nói dịu dàng...
Toàn thân hắn lại run lên, điên cuồng lao đến chắn trước mặt người ta.
Nhưng mỗi một lần người con gái ấy ngơ ngác quay khuôn mặt lại, tuyệt đối đều không phải là nàng.
Có một lần đi qua thị trấn nhỏ, hắn bắt gặp một cô gái nghèo có khuôn mặt giống Hoa Tri Ý đến bảy tám phần, đến mức Cao Thuận đứng sau cũng phải sững sờ.
Cô gái nhỏ thấy nam t.ử khí chất vương giả nhìn mình chằm chằm liền hoảng sợ quỳ sụp xuống đất xin tha mạng.
Tạ Cẩm Niên đứng chôn chân tại chỗ, nhìn dung nhan ấy hồi lâu, rồi chậm rãi rút chiếc trâm gỗ trong n.g.ự.c ra hỏi:
"Ngươi... có biết khắc trâm hoa đào không?"
Cô gái lắc đầu lia lịa, sợ hãi đáp: "Dạ... dân nữ chưa từng học qua."
Tạ Cẩm Niên nghe xong liền thu trâm, thản nhiên quay lưng bước đi không một chút vương vấn.
Cao Thuận đuổi theo phía sau, thấp giọng hỏi vì sao Bệ hạ không giữ người kia lại trong cung để giải khuây.
Tạ Cẩm Niên khẽ đáp: "Nàng ấy không phải Tri Ý, và Tri Ý của trẫm cũng sẽ không bao giờ muốn trẫm lấy người khác để thay thế nàng."
Tối hôm đó, hắn ngồi bó gối trong quán trọ tồi tàn, một mình lật mở phong thư đầu tiên đọc đi đọc lại cho đến tận lúc bình minh lên.
Hắn sống cả đời với ký ức cũ, tuyệt đối không lập hoàng hậu mới, cũng không có bất kỳ người kế vị trực hệ nào.
Ba năm sau hành trình tìm kiếm điên cuồng khắp thiên hạ, tại Hoàng cung Đại Chu.
Sau ngần ấy năm không thu được bất kỳ kết quả nào, Tạ Cẩm Niên quyết định quay trở về kinh thành đại nội.
Lúc này, triều đình đang bắt đầu có dấu hiệu bất ổn nghiêm trọng vì Hoàng đế liên tục rời cung bỏ bê đại sự.
Các lão đại thần quỳ khóc trước điện, liên tục dâng sớ yêu cầu hắn phải lập hậu, nạp phi và sinh hoàng t.ử để ổn định gốc rễ quốc gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Cẩm Niên thẳng thừng ném toàn bộ tấu sớ xuống bậc thềm, ánh mắt lạnh lùng quét qua toàn bộ quần thần:
"Giang sơn này... là do một người con gái đã dùng cả bảy mạng sống của mình để đổi lại và giữ vững cho trẫm."
"Trẫm tuyệt đối sẽ không để cho nó xảy ra một chút loạn lạc nào."
Từ ngày đó trở đi, hắn bắt đầu xử lý triều chính với thái độ nghiêm khắc, tỉnh táo và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
Hắn ra tay chỉnh đốn triệt để đám quan lại tham nhũng, ban lệnh giảm thuế cho trăm họ, tự mình giám sát việc cứu tế thiên tai và dẹp tan loạn binh biên cảnh.
Hắn còn cho mở hàng loạt y quán miễn phí cho dân nghèo khắp các phủ, tất cả đều xuất phát từ lời Hoa Tri Ý từng nói: "Người làm Hoàng đế, phải để dân được sống."
Hắn không còn bỏ triều chính nữa, nhưng mỗi khi có mật báo về kỳ nhân dị sĩ hay linh vật hóa hình, hắn vẫn lập tức phái Cao Thuận đi điều tra.
Mộ Dung Huyền nhìn vị hoàng đế trị quốc bình thiên hạ, trong lòng hiểu rõ Tạ Cẩm Niên không còn điên cuồng tìm kiếm như trước.
Nhưng sâu trong tâm khảm, vị đế vương cô độc này chưa từng có một giây phút nào thật sự từ bỏ ý định tìm lại nàng.
Hắn giữ cho cả thiên hạ này được thái bình an ổn, chỉ tiếc rằng không cách nào giữ lại được người con gái đã đổi mạng lấy thiên hạ ấy.
Mười năm sau cái c.h.ế.t của Hoa Tri Ý, tại Đào Uyên Cảnh hoang vu đầu xuân.
Tạ Cẩm Niên một lần nữa cưỡi ngựa trở về nơi mọi chuyện bắt đầu, long bào đen phủ lên lớp cánh hoa khô.
Mười năm qua, hắn đã đi tận cùng tất cả những nơi được ghi chép trong cổ thư hoàng gia, nhưng không tìm thấy một mảnh thần hồn nào.
Cây đào thần thần bí năm xưa lúc này không còn nở ra bất kỳ một đóa hoa nào vào mùa xuân nữa.
Trên những cành cây khẳng khiu chỉ còn lác đác vài nụ hoa màu trắng nhợt nhạt, rồi từng nụ một cứ thế khô héo dần, rụng xuống đất.
Tạ Cẩm Niên bước đến, cẩn thận đặt bảy chiếc trâm gỗ thành một hàng ngay ngắn dưới gốc cây, rồi lấy bảy phong thư cũ nát ra xem.
Mỗi lá thư đều đã ố vàng và cũ kỹ theo năm tháng, nhưng hắn đã thuộc lòng từng nét chữ, từng dấu chấm câu từ lâu.
Hắn đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy chạm vào vết nứt nẻ sâu hoắm trên thân cây đào thần, khẽ thì thầm vào khoảng không:
"Tri Ý... Nàng vẫn còn đang giận trẫm sao?"
Không gian im vắng, đáp lại hắn chỉ có tiếng gió núi thổi qua lạnh ngắt.
Mộ Dung Huyền đứng phía sau trầm giọng nói: "Cây đào này sắp mất sạch linh khí rồi, nó vốn cùng chung một số mệnh với thần hồn của Hoa Tri Ý."
"Nàng đã không còn trên đời, cây đào thần này sớm muộn gì cũng sẽ dần dần khô héo mà c.h.ế.t hẳn."
Tạ Cẩm Niên không khóc, hắn chậm rãi áp trán mình vào lớp vỏ cây xù xì, lạnh lẽo, thanh âm phẳng lặng:
"Không sao cả, trẫm sẽ cố sống lâu hơn nó."
"Nếu nó c.h.ế.t trước, trẫm sẽ ở lại đây để canh giữ mảnh đất này."
Hắn ngồi bệt xuống đất, mở phong thư đầu tiên ra đọc, dòng chữ đập vào mắt: “Năm ấy chàng mười sáu tuổi.”
Hắn đọc hết phong này đến phong khác, đọc trọn vẹn cả sáu lá thư tuyệt mệnh cho đến khi bóng tối màn đêm hoàn toàn bao phủ vạn vật.
Trước khi đứng dậy rời đi, hắn quay đầu nhìn thân cây đào lần cuối cùng, khẽ buông lời hẹn ước:
"Tri Ý, sang năm trẫm lại đến thăm nàng."
Lời hứa ấy, hắn giữ suốt năm mươi năm.
Chỉ có người từng dạy hắn phải giữ lời…
Không còn trở về nữa.
9.
Năm mươi năm sau.
Hắn đã già.
Nàng vẫn dừng lại ở tuổi mười tám.
Hoàng cung Đại Chu, trời vừa sang xuân.
Tạ Cẩm Niên lúc này đã là một vị Hoàng đế già nua, tóc bạc trắng trời.
Ông không còn là thiếu niên mười sáu tuổi ngây ngô năm đó.
Cũng không còn là vị tân đế quỳ khóc điên cuồng dưới cây đào thần.
Năm mươi năm trôi qua, Đại Chu dưới sự trị vì của ông vạn phần thái bình.
Biên cương yên ổn, trăm họ ấm no, sử sách ca ngợi ông là một đời minh quân.
Nhưng hậu cung của vị minh quân ấy suốt nửa thế kỷ qua vẫn trống trải, lạnh ngắt.
Không Hoàng hậu, không phi tần, không có một mụn con ruột nào.