Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng

Chương 5



Hoa Tri Ý khựng lại cách hắn ba bước, nụ cười trên môi cứng đờ.

Nàng run giọng gọi:

"Cẩm Niên."

Tạ Cẩm Niên cau mày, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông.

Hắn hỏi từng chữ một:

"Cô nương biết tên ta? Cô nương là ai?"

Hắn đã quên sạch nàng.

Tạ Cẩm Niên ở hiện tại đọc đến đây, hơi thở nghẹn lại trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Phong thư trong tay bị hắn siết c.h.ặ.t đến mức nhăn nhúm, rách nhẹ ở mép.

Ngoài cửa sổ ngự thư phòng, gió bão bất ngờ nổi lên, đập vào cửa kính chan chát.

Hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn chiếc trâm hoa đào thô sơ đang đặt bên cạnh long án.

Đôi mắt hắn co rút lại khi nhìn kỹ phần đầu trâm.

Một cánh hoa trên đầu trâm quả nhiên bị d.a.o gọt lệch hẳn sang một bên, đường nét vụng về.

Hoàn toàn trùng khớp với lời miêu tả chi tiết trong phong thư.

Hắn đọc tiếp những dòng chữ cuối cùng.

Ở dòng cuối cùng của phong thư thứ nhất, Hoa Tri Ý viết:

“Lần đầu chàng quên ta, ta đã khóc suốt một đêm.”

“Nhưng sáng hôm sau, ta vẫn lau nước mắt, đi đến trước mặt chàng.”

“Bởi vì ta nghĩ…”

“Chàng đã từng yêu ta được một lần.”

“Thì nhất định cũng có thể yêu ta lại lần thứ hai.”

Tạ Cẩm Niên nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu, tầm nhìn nhòe đi.

"Tách."

Một giọt m.á.u tươi đột ngột rơi xuống, làm nhòe đi chữ "yêu" trên trang giấy.

Lúc ấy hắn mới giật mình nhận ra, móng tay mình đã đ.â.m sâu vào lòng bàn tay từ bao giờ.

Máu tươi rỉ ra, đau đớn thấu xương.

Cao Thuận đứng nép mình ngoài cửa điện, bỗng nghe thấy tiếng Hoàng đế khàn đặc hỏi vọng ra:

"Cao Thuận, sau khi quên nàng... trẫm đã làm những gì?"

Không gian im lặng, không một ai lên tiếng trả lời hắn.

Tạ Cẩm Niên quay sang, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào chiếc hộp gỗ thứ hai đặt bên cạnh.

Bên trên nắp hộp có khắc một dòng chữ nhỏ tinh xảo:

"Sau lần thứ hai ta c.h.ế.t."

Hắn run rẩy đưa ngón tay đẫm m.á.u chạm vào chốt hộp.

4.

Lần thứ hai gặp lại.

Hắn nhìn nàng dưới mưa rồi hỏi: “Chúng ta từng gặp sao?”

Nàng cười: “Chưa từng.”

Tạ Cẩm Niên đặt phong thư thứ nhất xuống.

Hắn nhìn trân trân vào chiếc hộp gỗ thứ hai đặt bên cạnh.

Bên ngoài, trời đã gần sáng, ánh sương mờ hắt qua khe cửa.

Cao Thuận bước lên, thấp giọng khuyên nhủ:

"Bệ hạ, trời sắp sáng rồi, ngài nên nghỉ ngơi thôi."

Tạ Cẩm Niên không động đậy, chỉ khàn giọng hỏi một câu:

"Sau khi trẫm quên nàng, nàng vẫn quay lại tìm trẫm sao?"

Đại điện im ắng, không ai có thể trả lời hắn.

Tạ Cẩm Niên hít một hơi sâu, vươn tay mở phong thư thứ hai.

Dòng đầu tiên đập vào mắt:

“Lần thứ hai gặp chàng, chàng hỏi ta vì sao cứ nhìn chàng.”

“Ta không dám nói.”

“Bởi chàng từng bảo ta đợi, ta đã đợi được chàng trở về.”

“Chỉ là chàng không còn biết mình từng hứa.”

Đầu ngón tay Tạ Cẩm Niên run rẩy.

Trong đầu hắn đột nhiên lóe lên hình ảnh một cô gái đứng ngoài cửa phủ.

Tóc nàng dính đầy nước mưa, trong tay ôm c.h.ặ.t một chiếc hộp gỗ.

Hình ảnh chỉ hiện lên trong chớp mắt rồi lập tức vỡ tan.

Ba tháng sau lần đổi mạng đầu tiên, tại phủ Tam hoàng t.ử.

Trời đổ cơn mưa đầu xuân, không khí lạnh lẽo bao trùm.

Hoa Tri Ý sau khi ngưng tụ lại thân thể đã rời Đào Uyên Cảnh, lặn lội đến kinh thành.

Nàng mang theo chiếc trâm gỗ gọt lệch đầu tiên và một túi t.h.u.ố.c quý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thị vệ nghiêm nghị chặn nàng lại ngoài cửa phủ:

"Phủ hoàng t.ử không phận sự miễn vào!"

Đúng lúc đó, xe ngựa của Tạ Cẩm Niên vừa vặn trở về phủ.

Hắn bước xuống xe, lập tức nhìn thấy cô gái áo trắng đứng lẻ loi dưới mưa.

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng dâng lên một cảm giác quen thuộc đến mức khó chịu.

Hoa Tri Ý nhìn thấy hắn, đôi mắt sáng lên, vô thức gọi:

"Cẩm Niên."

Tạ Cẩm Niên nhíu mày, giọng điệu lạnh lùng vang lên:

"Chúng ta từng gặp?"

Hoa Tri Ý nghe vậy liền siết c.h.ặ.t túi t.h.u.ố.c trong tay.

Nàng nuốt nghẹn, trên môi nở nụ cười nhẹ:

"Chưa từng."

"Ta chỉ nghe người khác gọi ngài như vậy thôi."

Tạ Cẩm Niên không tin lời nàng, nhưng ánh mắt hắn lại bị chiếc trâm gỗ trên tóc nàng thu hút.

Hắn phất tay: "Cho nàng vào phủ."

Trong suốt một tháng sau đó, tại phủ Tam hoàng t.ử.

Hoa Tri Ý ở lại trong phủ với thân phận một y nữ tạm thời.

Nàng chịu trách nhiệm sắc t.h.u.ố.c và điều trị các vết thương cũ cho hắn.

Tạ Cẩm Niên ngoài mặt vẫn luôn giữ thái độ đề phòng, lạnh nhạt.

Nhưng mỗi ngày trôi qua, hắn lại kinh hoàng phát hiện nàng biết rõ mọi thói quen ẩn kín của hắn.

Nàng biết hắn không chịu uống loại t.h.u.ố.c quá đắng nên luôn chuẩn bị sẵn mứt ngọt.

Nàng biết hắn sẽ mất ngủ vào những đêm trời mưa lớn.

Nàng biết hắn cực kỳ ghét người khác chạm vào vai trái của mình.

Nàng thậm chí biết rõ hắn luôn giấu một con đoản đao sắc bén dưới gối nằm.

Hắn đứng sau lưng nàng, trầm giọng hỏi:

"Vì sao nàng lại biết rõ những chuyện này?"

Hoa Tri Ý không quay đầu, nhỏ giọng đáp:

"Ta đoán."

Tạ Cẩm Niên biết nàng nói dối, nhưng hắn không vạch trần.

Hắn chỉ lặng lẽ kéo dài thời gian dưỡng thương để giữ nàng ở lại.

Một ngày nọ, Hoa Tri Ý dọn dẹp hòm t.h.u.ố.c, có ý định xin rời phủ.

Tạ Cẩm Niên nhìn ra chỗ khác, thanh âm có chút cứng nhắc:

"Thuốc của trẫm... của ta vẫn chưa uống hết."

Hoa Tri Ý liếc nhìn chén t.h.u.ố.c đã sạch trơn từ ba ngày trước.

Nàng im lặng, cuối cùng vẫn đồng ý ở lại thêm.

Một đêm tuyết muộn, tại thư phòng của Tam hoàng t.ử.

Căn phòng ấm áp nhờ bếp than hồng, tiếng củi nổ lách tách.

Hoa Tri Ý mang trà vào, phát hiện Tạ Cẩm Niên đang cặm cụi gọt một nhánh đào khô.

Nàng đứng bên cạnh, ngơ ngẩn nhìn hình dáng chiếc trâm dần hiện ra.

Nó giống hệt chiếc trâm thô vụng đầu tiên nàng đang cài trên tóc.

Chỉ là đường nét lần này đã tinh xảo, mượt mà hơn rất nhiều.

Hoa Tri Ý khàn giọng hỏi:

"Điện hạ, vì sao ngài lại thích khắc hoa đào?"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tạ Cẩm Niên dừng d.a.o, ngước mắt nhìn nàng:

"Không biết."

"Chỉ cảm thấy nàng rất hợp với nó."

Hắn đưa chiếc trâm mới hoàn thành cho nàng.

Mặt sau chiếc trâm tinh tế này cũng khắc hai chữ: “Tri Ý”.

Hoa Tri Ý đón lấy, nhìn hai chiếc trâm đặt song song trong lòng bàn tay.

Một chiếc vụng về, một chiếc hoàn mỹ, nhưng đều do một người tạo ra.

Nàng vội quay mặt đi, không muốn hắn thấy giọt nước mắt chực trào.

Tạ Cẩm Niên thấy vậy liền nhíu mày hỏi:

"Nàng không thích sao?"

Hoa Tri Ý lắc đầu, giọng nghẹn ngào:

"Rất thích."

"Chỉ là... trước đây từng có người cũng tặng ta một chiếc giống như vậy."

Tạ Cẩm Niên im lặng một lúc, trong lòng dâng lên cảm giác ghen tị vô cớ.

Hắn lạnh lùng nói: "Vậy thì bỏ chiếc cũ đi."

Hoa Tri Ý ôm hai chiếc trâm vào lòng, khẽ đáp: "Không bỏ được."