Hoa Mẫu Đơn Năm Ấy

Chương 12





 

Gặp được Minh Hi trong cuộc đời này là may mắn lớn nhất của ta, nhưng Minh Hi luôn nói rằng nếu không có ta, nàng đã không thể sống nổi.

 



 

Khi nàng kể lại cho ta câu chuyện khi nàng mười ba tuổi, khi ta ngăn nàng hái hoa mẫu đơn, ta cảm thấy vô cùng xấu hổ.

 

Hoa mẫu đơn năm ấy

Cuối thu năm Sở Nguyên thứ bảy mươi hai, kinh thành đổ một trận mưa dài.

Ta đã già rồi.

Tóc mai điểm bạc, ngay cả Minh Hi cũng không còn thích ngồi trước gương chải đầu quá lâu như trước nữa. Nhưng nàng vẫn thích hoa mẫu đơn, mỗi năm đến mùa đều sai người chăm sóc thật cẩn thận khu vườn phía sau phủ.

Hôm ấy sau cơn mưa, nàng kéo ta ra ngắm hoa.

Ta chống gậy đi rất chậm, nàng cũng không thúc giục, chỉ nắm tay ta bước từng chút một dọc theo hành lang.

Mấy đứa cháu nhỏ chạy loạn khắp sân, ríu rít gọi tổ phụ, tổ mẫu. Minh Hi nghe thấy thì cười đến cong cả mắt.

Ta nhìn nàng rất lâu.

Bao nhiêu năm qua đi, dường như nàng vẫn là cô bé năm nào đứng dưới giàn hoa mẫu đơn, cố chấp muốn hái đóa đẹp nhất.

Minh Hi quay đầu nhìn ta:

“Chàng nhìn gì vậy?”

Ta bật cười:

“Đang nghĩ xem năm đó vì sao ta lại nhiều chuyện đi ngăn nàng hái hoa.”

Nàng lập tức trừng mắt:

“Nếu không nhờ chàng ngăn lại, thiếp đã chẳng nhớ chàng lâu như vậy.”

Ta nghe xong chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Năm đó ta mới mười sáu tuổi, theo phụ thân vào cung dự yến. Đi ngang ngự hoa viên thì thấy một tiểu cô nương đang cố với tay hái đóa mẫu đơn trên cành cao.

Cung nữ phía sau sợ đến tái mặt nhưng không ai dám cản.

Ta nhìn thấy liền thuận miệng nhắc một câu:

“Hoa trong cung không thể tùy tiện hái.”

Tiểu cô nương kia quay đầu lại, đôi mắt vừa tròn vừa sáng, mang theo chút tức giận bị bắt gặp.

“Ta chỉ hái một bông thôi mà.”

Ta lúc ấy còn trẻ, tính tình cứng nhắc, lại nghiêm túc nói:

“Một bông cũng không được.”

Nàng tức đến đỏ mặt, cuối cùng giậm chân bỏ chạy.

Ta vốn tưởng chỉ là chuyện nhỏ thoáng qua, ai ngờ nhiều năm sau nàng lại nói, khi ấy nàng đã nhớ kỹ ta rồi.

Minh Hi dựa vào vai ta, nhẹ giọng nói:

“Lúc đó thiếp nghĩ người này thật đáng ghét.”

hằng nguyễn

Ta bật cười:

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó lại thấy…” nàng ngẩng đầu nhìn ta, khóe môi cong cong, “đáng ghét mà đẹp mắt.”

Ta không nhịn được mà cười thành tiếng.

Một cơn gió thu thổi qua, cánh hoa mẫu đơn rơi đầy mặt đất.

Minh Hi cúi người muốn nhặt, ta lập tức giữ tay nàng lại theo bản năng.

“Đừng cúi, đau lưng.”

Nàng chớp mắt nhìn ta rồi bật cười:

“Chàng xem, đã già thế này rồi mà vẫn thích quản thiếp.”

Ta nắm lấy tay nàng, chậm rãi đi tiếp giữa vườn hoa.

Quản nàng cả đời rồi.

Đời này, e rằng cũng không sửa được nữa.