Anh hỏi cô muốn bồi thường thế nào, chỉ cần cô nói, anh đều có thể đáp ứng.
Cô chỉ nói một câu: Tôi muốn Hứa Thấm ngồi tù, ngồi tù cho đến c.h.ế.t.
Anh đồng ý. Cùng lúc đó, tia sáng cuối cùng trong đôi mắt anh cũng hoàn toàn vụt tắt.
Khoảnh khắc ấy, đối diện với anh trai của kẻ thù, cô đã đáng xấu hổ mà cảm thấy hối hận trong một thoáng.
May mắn thay… cô vẫn còn có kiếp này.
Anh thiện lương như vậy, tốt bụng như vậy, cô sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ ánh sáng trong trẻo trong mắt anh.
—-
Kỳ thi giữa kỳ kết thúc.
Việc học của học sinh lớp Mười một ngày càng bận rộn.
Bên cạnh Hứa Thấm, Tống Diễm với dáng vẻ ngông nghênh bất cần đang làm màu, vừa nhai kẹo vừa nói: “Chua chua, ngọt ngọt, ngon tuyệt luôn.”
“Ăn thử một viên đi. Nếu không ngon, tôi đền mạng cho cậu.”
Hứa Thấm ngượng ngùng cầm lấy viên kẹo bỏ vào miệng, còn Tống Diễm thì nhìn cô ta chằm chằm.
An Ly khẽ cười. Thì ra Tống Diễm, người mà Hứa Thấm trong kiếp trước sẵn sàng phản bội gia đình, thậm chí đ.á.n.h đổi cả mạng sống để ở bên, lại là quen nhau như thế này.
Chỉ là một tên thấy con gái xinh là tìm cách trêu ghẹo, hơn nửa số nữ sinh trong lớp đều từng nhận được kẹo của hắn. Kẹo thì dở tệ, khó ăn muốn c.h.ế.t. Chắc chỉ có mình Hứa Thấm có thể nuốt nổi.
Thú vị thật.
…
Cuối kỳ.
Thành tích của Hứa Thấm lại tụt xuống rất nhiều. Cô ta thấp thỏm bước ra khỏi phòng thi, dáng vẻ như vừa phải chịu một nỗi oan ức tày trời.
Mạnh Yến Thần, người đã thi đại học xong, đến đón hai em gái về nhà.
Vừa nhìn thấy anh đứng trước cổng trường, An Ly lập tức chạy như bay tới, nhào thẳng vào vòng tay rộng lớn của anh.
Mạnh Yến Thần vững vàng đỡ lấy cô, xoa mái tóc đen mềm mại chấm vai của cô, bất đắc dĩ nói: “Lớn rồi mà vẫn chẳng ra dáng con gái gì cả. Về nhà mẹ lại mắng em cho xem.”
“Hừ, mẹ nhớ em còn không hết ấy chứ.” An Ly bĩu môi không phục.
Nhàn cư vi bất thiện
Hứa Thấm cúi gằm đầu, tủi thân đi tới cổng trường. Chàng thiếu niên Mạnh Yến Thần chủ động bước lên. Đã khá lâu rồi hai người không gặp nhau.
Suy nghĩ một chút, anh vẫn mở lời: “Thấm Thấm, xin lỗi em. Lần trước anh không nên nói em như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Thấm vuốt sợi dây đỏ hai tệ mà Tống Diễm mua ở quầy hàng nhỏ đeo trên cổ tay, hờ hững đáp một tiếng ‘Vâng.’ rồi cô ta xoay người lên xe.
“Anh trai, đồ ăn ở căn tin trường em dở quá. Em muốn ăn món Phật nhảy tường do dì Triệu nấu.”
(Phật nhảy tường là một món súp hải vị cao cấp nổi tiếng của ẩm thực Phúc Kiến, thường xuất hiện trong những gia đình giàu có hoặc các bữa tiệc sang trọng.)
“Em đúng là con nhóc ham ăn.” Mạnh Yến Thần cười, đôi mắt sáng lấp lánh, lúm đồng tiền nơi khóe má thoáng hiện, gương mặt tuấn tú càng thêm dịu dàng. “Món Phật nhảy tường của dì Triệu phải hầm hơn hai mươi tiếng. Bây giờ em mới nhớ ra để nói sao?”
“Em nói sớm thì lúc thi... cũng đâu được mang điện thoại vào.” Cô gái nhỏ bĩu môi, đôi môi hồng khẽ mím lại, vài sợi tóc lòa xòa rủ xuống gò má trắng nõn.
Ánh mắt Mạnh Yến Thần khựng lại trong thoáng chốc, rồi anh không trêu cô nữa: “Được rồi. Anh biết trước em là mèo tham ăn mà. Tối qua anh đã bảo dì Triệu hầm sẵn cho em rồi.”
“Anh trai vạn tuế!”
An Ly ôm lấy cánh tay thon dài rắn chắc của anh, đôi mắt hạnh sáng lấp lánh, như thể bát Phật nhảy tường mà cô mong ngóng đã nằm sẵn trong bụng rồi.
Dựa vào người anh, cô chợp mắt một lát, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.
“A Ly, dậy nào.” Mạnh Yến Thần nhẹ nhàng vỗ lên bờ vai gầy của cô. Khi rút tay về, anh vô thức siết c.h.ặ.t bàn tay lại.
Phó Văn Anh đã đứng chờ ba đứa trẻ ở cửa. Người tài xế mặc vest đen mở cửa xe: “Tiểu thư, mời xuống xe.”
An Ly nhảy xuống, chạy thẳng đến chỗ Phó Văn Anh, ôm chầm lấy bà, dụi đầu vào cổ bà không ngừng.
Phó Văn Anh, người luôn tự chủ và tao nhã, vừa vỗ nhẹ lưng cô vừa không nhịn được mà cằn nhằn: “Mười bảy tuổi rồi mà vẫn chẳng ra dáng con gái gì cả.”
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ.” An Ly ôm bà thật c.h.ặ.t.
“An An à, con gái phải dịu dàng, đoan trang một chút, biết chưa?”
“Mẹ ơi, con gái không dịu dàng cũng chẳng sao cả.” An Ly nắm tay bà, mặt dày cười nói: “Mẹ phải tin vào bản thân mình chứ. Dù thế nào đi nữa, con gái của mẹ vẫn là tốt nhất.”
“Con bé này…” Phó Văn Anh khẽ gõ lên trán cô, cười mắng.
Cha Mạnh cũng bật cười: “Anh thấy rất tốt. An An nói đúng, con cái nhà họ Mạnh chúng ta, bất kể thế nào cũng là tốt nhất.”
“Đều là anh chiều hư nó đấy.” Phó Văn Anh liếc ông một cái đầy tao nhã, tức giận trách.
“Mẹ ơi, con đói rồi. Mẹ không biết đâu, cơm ở căn tin trường khó ăn kinh khủng. Mẹ xem đi, con gầy hẳn rồi.”
An Ly kéo tay mẹ, nũng nịu làm nũng.
“Đâu nào, để mẹ xem.” Phó Văn Anh lập tức dừng bước, cẩn thận ngắm nghía cô con gái, đưa tay sờ thân hình mảnh mai của cô rồi đau lòng nói: “Ôi, đúng là gầy thật rồi.”
Khóe mắt bà thoáng nhìn Hứa Thấm vẫn cúi đầu im lặng, khẽ thở dài. Bao năm nay, bà vẫn không thể sưởi ấm được trái tim đứa trẻ ấy. Nhưng nếu đã nhận nuôi, bà sẽ làm tròn trách nhiệm của một người mẹ.
“Thấm Thấm trông cũng gầy đi rồi. Thế này đi, sau khi khai giảng các con sẽ lên lớp Mười hai, mẹ sẽ bảo dì Triệu mỗi ngày mang cơm đến trường cho hai đứa.”
“Cảm ơn mẹ.” Hứa Thấm hờ hững đáp.