Hoa Nở Nơi Tận Cùng Tinh Vân

Chương 6



Thấy cô bé trước mặt vành mắt đỏ hoe, đôi mắt ngấn lệ long lanh, Mạnh Yến Thần sững người.

 

Anh đưa tay lên định lau nước mắt cho cô, nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung. Một lát sau, anh lấy chiếc khăn tay trong túi n.g.ự.c áo vest ra, nhẹ nhàng đặt vào tay em gái, khẽ cúi đầu nói: “Ngoan, đừng khóc.” 

 

An Ly thật sự rất để tâm đến ba mẹ. Cô thật lòng yêu thương họ. Tuy ngày thường luôn nghịch ngợm, thích làm nũng, cũng chẳng mấy khi chịu ngoan ngoãn, nhưng trên thực tế, cô mới là đứa con hiểu chuyện và khiến người khác yên lòng nhất.

 

Tính cách của ba mẹ, anh hiểu rất rõ. Họ tuyệt đối sẽ không cho phép xảy ra những chuyện thực sự vượt quá giới hạn.

 

Nếu ba mẹ không đồng ý… thì An Ly cũng sẽ không chút do dự đứng về phía ba mẹ.

 

Chữ Ly trong tên An Ly là do chính tay anh dạy cô viết. Trong lòng, anh vẫn luôn gọi cô là A Ly.

 

Rốt cuộc anh đang mong chờ điều gì?

 

Rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì?

 

Anh thật sự chỉ muốn tát cho mình một cái thật mạnh.

 

Nhìn người đàn ông trước mặt đang cúi đầu, tâm trạng nặng nề, An Ly không nhịn được cười lạnh.

 

Mọi người đã vui vẻ bên nhau bao nhiêu năm như vậy, thế mà chỉ vài ba câu của Hứa Thấm đã khiến anh bị cuốn theo, kéo thế nào cũng không tỉnh lại. Đáng đến thế sao?

 

“Mạnh Yến Thần, anh giỏi lắm.” An Ly ném chiếc khăn tay màu xám bạc dành cho nam lên bộ vest phẳng phiu của anh, rồi xoay người đi thẳng lên lầu.

 

“Anh trai, không sao đâu. An An chỉ nóng tính một chút thôi, lát nữa tự mình sẽ ổn.” 

 

Có lẽ vì khoảng cách với Tống Diễm gần hơn, cũng có lẽ vì nguyên nhân nào khác, hiếm khi Hứa Thấm lại có vẻ mặt tươi tắn như vậy.

 

Mạnh Yến Thần ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua người đang cười kia. “Em ấy nóng tính chỗ nào?” 

 

Hứa Thấm khựng lại, rồi dịu dàng đầy tủi thân: “Em biết rồi... Đó là em ấy đáng yêu.” 

 

Mạnh Yến Thần siết c.h.ặ.t nắm tay, không nói gì, sau cặp kính gọng vàng, những cảm xúc bị đè nén cuộn trào dữ dội.

 

Anh giỏi lắm... Câu đó của em ấy có ý gì?

 

Chẳng lẽ… A Ly đã nhìn thấu tâm tư của anh, cũng cảm thấy ghê tởm và sợ hãi sao?

 

Nếu không thì đang yên đang lành, vì sao cô lại kích động như vậy, thậm chí còn khóc?

 



 

Người tài xế đưa họ đến vẫn ở lại biệt thự.

 

Hứa Thấm mỗi ngày đều đi sớm về khuya bằng xe.

 

Còn Mạnh Yến Thần và An Ly thì chiến tranh lạnh, suốt cả ngày không nói với nhau một câu.

 

Biệt thự quá rộng, muốn tránh mặt nhau cũng rất dễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mỗi lần nhìn thấy bộ dạng u ám của anh, An Ly lại tức đến không chịu nổi.

 

Người tức giận không chỉ có cô. Phó Văn Anh cũng vậy. Sáng sớm hôm đó, bà vội vã lên xe rời nhà. Chỉ hơn nửa buổi sáng đã đến biệt thự trên núi, gương mặt lạnh lùng như phủ một tầng băng giá.

 

Hai người xuống đón bà, không khí lạnh như băng. Phó Văn Anh liếc mắt một cái liền nhìn ra vấn đề. 

 

“Hai đứa làm sao thế?” Giọng của bà không được dễ chịu lắm. 

 

An Ly mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được, lao vào lòng Phó Văn Anh khóc lớn: “Mẹ ơi, anh trai không thèm để ý đến con.” 

 

“Ồ?” 

 

Phó Văn Anh kinh ngạc nhìn con trai mình. Chuyện này thật hiếm thấy. “Nó mà cũng có lúc không để ý đến con sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” 

 

“Mẹ à, chuyện này phải hỏi anh ấy mới đúng. Cứ như thể con nợ tiền anh ấy vậy.”  An Ly khóc đến mức nghẹn ngào.

 

Cô gái nhỏ này vốn luôn hoạt bát. Ngoại trừ đêm đầu tiên mới về nhà đã khóc một trận, sau đó rất hiếm khi rơi nước mắt, ngay cả lúc bị bệnh cũng chưa từng khóc như vậy.

 

Thấy cô khóc thương tâm đến thế, Phó Văn Anh cũng nguôi đi phần nào cơn giận trên đường đến đây. Bà nhìn sang con trai: “Yến Thần?” 

 

“Xin lỗi, A Ly... Anh sai rồi.” Chàng thiếu niên buông hai tay bên người, cúi đầu nhận lỗi.

 

“Anh sai ở đâu?” An Ly lau nước mắt, hỏi anh.

 

Mạnh Yến Thần rũ mắt, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t. Một lúc rất lâu sau, anh mới khẽ nói: “Anh thật sự biết mình sai rồi.” 

 

“Được rồi, em tha thứ cho anh.” An Ly vẫn còn buồn bực, nhưng cũng không muốn ép anh quá đáng trước mặt mẹ.

 

Huống chi, nhìn sắc mặt của mẹ là biết bà đang cố nén giận, mà cô thì chưa bao giờ thích làm chuyện đổ thêm dầu vào lửa.

 

Quả nhiên, thấy hai đứa con đã hòa hoãn gần xong, sắc mặt Phó Văn Anh lập tức lạnh xuống. Bà nhìn quanh rồi hỏi: “Thấm Thấm đâu?” 

 

Mạnh Yến Thần nhỏ giọng đáp: “Sáng sớm em ấy đã xuống núi rồi. Em ấy nói phong cảnh trên núi đẹp, muốn tự mình học vẽ ngoài trời.” 

 

“Vẽ ngoài trời?” Phó Văn Anh cười lạnh. “Đây chính là lý do khiến thành tích cuối kỳ của nó tụt dốc không phanh sao?” 

 

“Tranh của nó đâu? Nếu vẽ đẹp thì nhà họ Mạnh chúng ta cũng đâu phải không nuôi nổi. Cần gì phải lén lén lút lút, còn làm chậm trễ việc học như vậy?” Nói xong, bà lập tức lên lầu, đi vào phòng của Hứa Thấm.

 

Thứ đầu tiên đập vào mắt là một bức tranh sơn thủy non xanh nước biếc.

 

Với sự giáo dưỡng của Phó Văn Anh, bà sẽ không tùy tiện lục lọi đồ của người khác. Nhưng trên bàn của Hứa Thấm lại ngang nhiên bày mấy tấm thiệp và thẻ giấy. Chỉ cần liếc mắt nhìn qua cũng thấy trên đó đều là những lời tỏ tình sến súa, khiến người ta khó chịu.

 

[Hứa Thấm, em là tính mạng của anh.] 

Nhàn cư vi bất thiện

 

[Hứa Thấm, cùng em ở trong WC thật vui vẻ, lần sau chúng ta có thể thử ở trong quán bar nhé.] 

 

[Hứa Thấm, dáng vẻ em hút t.h.u.ố.c thật đẹp, không mặc gì còn đẹp hơn.] 

 

Loáng thoáng bên dưới là mấy bức ảnh chụp l.õa lồ, cô gái tóc ngắn ghé vào bức tường bẩn thỉu phía sau, không mảnh vải che thân, trên vai cô là bàn tay một người đàn ông đang sờ soạng.