Nay tỷ ấy hỏi, liệu có thể đến học hay không.
Ta nói: “Có thể.”
Mắt tỷ ấy sáng lên một chút.
Những ngày sau đó, trưởng tỷ thường đến tiệm.
Mỗi lần chỉ ngồi nửa canh giờ, cầm theo một hai quyển sổ để hỏi.
Ban đầu, Văn Nhân Đường luôn tránh ra ngoài.
Sau này phát hiện tỷ ấy thật sự muốn học, hắn cũng thỉnh thoảng chen vào vài câu.
Miệng hắn quả thật thiếu đòn, một câu “phòng thu chi hầu phủ đang lừa tân nương t.ử đấy”, khiến sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch.
Ta trừng mắt nhìn hắn.
Hắn lập tức sửa lời:
“Nhưng vẫn còn kịp cứu.”
Về sau, trưởng tỷ cũng không còn sợ hắn nữa.
Có một lần, tỷ ấy còn cười nói: “Lời Văn Nhân công t.ử tuy khó nghe, nhưng khá hữu dụng.”
Văn Nhân Đường đắc ý suốt cả ngày.
A Túc nói đuôi hắn sắp vểnh lên tận xà nhà.
Lư Cảnh Hành sau này cũng đến một lần.
Không phải đến tìm ta.
Chàng đến mua hương.
Hôm ấy, chàng mặc trường bào xanh sẫm, mày mắt trầm tĩnh hơn trước rất nhiều.
Chàng nói mình sắp đến Tây Bắc làm một chức quan nhỏ, nơi đó khổ lạnh, muốn mua ít hương giúp mẫu thân ngủ yên.
Ta bảo A Túc gói cho chàng mấy hộp Tiểu Hàn Chi.
Khi trả bạc, chàng bỗng nói:
“Diêu cô nương, những lời năm ấy cô nói, về sau ta đã nghĩ rất lâu.”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
Chàng cười hơi chát.
“Nếu một người chỉ cố chấp giữ lấy giấc mộng cũ từ một cái liếc mắt, quả thật sẽ bỏ lỡ rất nhiều ngày tháng chân thật.”
“Nay ta đến Tây Bắc, cũng xem như đổi một con đường khác.”
Ta gật đầu.
“Chúc Lư đại nhân thuận buồm xuôi gió.”
Chàng nhìn về phía Văn Nhân Đường đang kiểm kê đơn hàng bên quầy.
“Văn Nhân công t.ử rất tốt.”
Tai Văn Nhân Đường rất thính.
Hắn lập tức ngẩng đầu:
“Lư đại nhân quả có mắt nhìn.”
Lư Cảnh Hành sững ra, rồi bật cười.
Khi chàng rời đi, bước chân nhẹ hơn lúc đến.
Ta nhìn chàng đi xa.
Văn Nhân Đường ghé lại gần.
“Không nỡ à?”
Ta nhìn hắn.
“Nhị chưởng quầy, hôm nay Tiểu Hàn Chi bán hết chưa?”
Hắn lập tức sờ mũi.
“Ta đi xem.”
Người này, ngay cả ghen cũng ghen đến vụng về như vậy.
Văn Nhân Đường cầu hôn ta vào ngày Sơ Hương Ký mở chi nhánh thứ hai.
Hôm ấy bận đến lợi hại.
Tiệm mới ở thành Nam, vừa khéo nằm sát hai cửa tiệm trưởng tỷ mang theo làm của hồi môn.
Trưởng tỷ gửi lễ khai trương, còn dẫn vài vị quản sự nương t.ử trong hầu phủ đến ủng hộ.
Nay tỷ ấy quản gia đã ra dáng hơn nhiều.
Bà mẫu hầu phủ tuy vẫn soi mói, nhưng cũng không moi ra được quá nhiều lỗi.
Mẫu thân cũng đến.
Bà nhìn tấm biển tiệm mới, hốc mắt hơi ướt.
“Sơ Vũ, con giỏi hơn nương tưởng.”
Ta cười nhạt.
“Ta cũng giỏi hơn chính ta trước kia từng nghĩ.”
Mẫu thân sững lại.
Sau đó, bà gật đầu.
“Là trước kia nương đã làm lỡ con.”
Cuối cùng, bà cũng có thể nói ra câu này.
Ta không khóc.
Chỉ rót cho bà một chén trà.
Khai trương bận đến tận tối.
Sau khi mọi người tản đi, Văn Nhân Đường đưa sổ sách cho ta.
“Đông gia, hôm nay thu vào không tệ.”
Ta lật xem, quả thật rất tốt.
“Nhị chưởng quầy vất vả rồi.”
Hắn đứng dưới ánh đèn, bỗng có chút mất tự nhiên.
“Vậy đông gia có thưởng không?”
Ta cười hỏi:
“Ngươi muốn thưởng gì?”
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc hộp nhỏ.
Hộp không lớn, vân gỗ ấm nhuận.
Ta mở hộp ra, bên trong là một túi hương.
Gấm trơn màu xanh, đường kim mũi chỉ không tính là quá tinh tế, bên trong đựng không phải hương liệu thường ngày, mà là mùi Mai Tuyết Hương thanh đạm.
“Ngươi làm sao?”
Hắn gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Khâu không đẹp.”
Ta cầm túi hương lên.
“Đúng là vậy.”
Sắc mặt hắn lập tức sụp xuống.
Ta không nhịn được cười.
“Nhưng hương điều rất tốt.”
Hắn lại vui lên.
Một lát sau, hắn mới thấp giọng gọi:
“Diêu Sơ Vũ.”
“Ừ?”
“Nàng có muốn cho ta từ nhị chưởng quầy thăng lên một bậc không?”
Ta nhìn hắn.
“Thăng thành gì?”
Tai hắn đỏ lên, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Phu quân của đông gia.”
Túi hương trong tay ta khẽ lay động.
Ánh đèn trong tiệm rơi vào đáy mắt hắn, sáng đến chân thật.
Hắn không phải thế t.ử nhà cao cửa rộng, cũng không có thanh danh thanh quý của phủ Quốc công ngày xưa.
Hắn biết tính sổ, biết làm trà, biết điều hương, biết mặc cả với đại nương, cũng biết sau khi ta cãi nhau với người nhà, lặng lẽ đưa qua một gói hạt dẻ nóng.
Hắn chưa từng đặt ta vào bóng dáng của bất cứ ai.
Cũng chưa từng xem ta là lựa chọn tạm bợ sau khi người khác đã chọn chán.
Ta cố ý hỏi: “Nhị chưởng quầy muốn sính lễ bao nhiêu?”
Thần sắc hắn vô cùng nghiêm túc.
“Tiệm trà của ta, ba phương trà, nửa kho nhỏ ở thành Tây, còn có ngân phiếu ta tích góp mấy năm nay.”
“Đều cho nàng.”
“Chỉ cho ta?”
“Chỉ cho nàng.”
Ta cúi đầu nhìn túi hương kia, trong lòng chậm rãi ấm lên.
“Vậy ta suy nghĩ đã.”
Mắt Văn Nhân Đường sáng lên, nhưng vẫn muốn giả vờ đáng thương.
“Suy nghĩ bao lâu?”
“Xem biểu hiện của ngươi.”
Hắn cười.
“Vậy ngày mai ta đi mua bánh quế hoa đường cho đông gia trước.”
Ba tháng sau, chúng ta định thân.
Mẫu thân Văn Nhân từ Giang Nam chạy đến, là một phụ nhân rất sảng khoái.
Bà nắm lấy tay ta, nhìn đi nhìn lại.
“Cô nương này tốt.”
Văn Nhân Đường đứng bên cạnh cười:
“Mẫu thân, người còn chưa hỏi người ta có bằng lòng hay không.”
Văn Nhân phu nhân trừng hắn.
“Người ta có bằng lòng hay không, phải xem con có bản lĩnh hay không.”
Mẫu thân cũng đến.
Lần này, bà không khóc quá lâu, chỉ đưa một chiếc hộp cho ta.
Trong hộp là bộ trang sức bà đặt làm lại cho ta.
Không phải đồ trưởng tỷ chọn thừa.
Mỗi món đều theo sở thích của ta, thanh nhã mà giản dị.
Bà nói: “Trước kia nương luôn nghĩ phải chống thể diện cho tỷ tỷ con.”
“Nay những thứ này là cho con.”
Ta nhận lấy.
Cuối cùng, bà vẫn khóc òa.
Ta nhẹ nhàng vỗ lên tay bà.
“Mẫu thân, sau này đừng nhầm nữa.”
Bà gật đầu, nước mắt rơi rất gấp.
“Không nhầm nữa.”
Ngày thành hôn, trưởng tỷ đích thân đến chải đầu cho ta.
Tỷ ấy đeo đôi vòng ngọc của tổ mẫu lên tay ta, lại cài cây trâm ngân quế trong bộ trang sức mới vào tóc ta.
“Rất đẹp.”
Tỷ ấy nhẹ giọng nói.
Ta nhìn mình trong gương.
Rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, nhưng giống như cuối cùng ta cũng bước ra khỏi cái bóng của người khác.
Khi kiệu hoa đến trước cửa, Văn Nhân Đường không cưỡi ngựa.
Hắn dắt một con lừa nhỏ đến.
Khách khứa đầy sân đều sững người.
Ta cách khăn voan đỏ cũng ngẩn ra.
Hắn đứng bên ngoài cười nói:
“Ngựa cao quá, ta sợ đông gia lên kiệu sẽ mệt.”
Trưởng tỷ không nhịn được bật cười.
Mẫu thân cũng cười theo.
Ta tức đến mức muốn vén khăn voan lên mắng hắn.
Nhưng hắn đi đến trước kiệu, thấp giọng nói:
“Diêu Sơ Vũ.”
“Lần này, không phải thứ ai chọn thừa.”
“Là ta từ sớm đã muốn cưới nàng.”
Ta ngồi trong kiệu, bỗng yên tĩnh lại.
Bên ngoài, tiếng người náo nhiệt.