Là từ ngày tôi bị ép phải come out sao?
Hay là sớm hơn nữa, từ ngày tôi nói rằng mình không kỳ thị đồng tính?
Mang theo niềm thắc mắc này, buổi tối trên đường cùng Lương Thiệu đi siêu thị, tôi giả vờ như đùa mà ướm lời hỏi thử:
“Khiêm T.ử hôm nay bảo hai đứa mình bây giờ thân thiết cứ như là đang yêu nhau ấy.”
Thật ra khi hỏi câu này, trong lòng tôi vô cùng bồn chồn, lo lắng.
Lỡ như Lương Thiệu vốn dĩ là vô tình, kết quả bị tôi nói ra một cái liền đột nhiên nhận thức được điểm này, rồi lại xa lánh tôi thì tôi biết phải làm sao?
Nhưng nếu cứ nghẹn ở trong lòng thì tôi thật sự khó chịu c.h.ế.t đi được!
Cũng may là Lương Thiệu không hề lộ ra vẻ gì bất thường, ngược lại còn hỏi ngược lại một câu:
“Cậu thấy giống không?”
Tôi cười trừ: “Ha ha… Có một chút.”
“Vậy cảm giác thế nào?”
Tôi ngẩn người ra một lúc, nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt thâm sâu của Lương Thiệu.
Làn gió đêm hè dịu nhẹ và trong vắt chợt từ phía trước thổi tới, đó là chút mát mẻ hiếm hoi cuối cùng cũng đợi được sau khi đã chống chọi với cái nắng gay gắt suốt cả ngày dài.
Cậu ấy đang im lặng chờ đợi câu trả lời của tôi.
Tôi như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu: "Cảm giác rất tuyệt."
Dứt lời, Lương Thiệu bỗng khựng lại.
Tôi cũng dừng bước theo cậu ấy, tim bỗng đập nhanh không rõ lý do, đến nhịp thở cũng vô thức chậm lại.
Lương Thiệu cao 1m87, cao hơn tôi gần mười phân.
Lúc này, cậu ấy hơi cụp mi mắt, đôi đồng t.ử đen sẫm phản chiếu khuôn mặt bất an của tôi, cậu ấy chậm rãi nhưng kiên định nói:
"Sở Lâm, tám giờ tối mai, đến tầng thượng tòa nhà thí nghiệm nhé."
"Anh có chuyện muốn nói với em."
21
Suốt một ngày sau đó, lòng dạ tôi cứ bồn chồn, nhấp nhổm không yên.
Hận không thể tự gõ cho mình một gậy ngất đi, để rồi tỉnh dậy vào đúng tám giờ tối.
Rốt cuộc Lương Thiệu muốn nói gì với tôi đây?
Mà anh đi đâu rồi nhỉ?
Vừa học xong tiết cuối cùng, anh chẳng chào hỏi ai một tiếng đã biến mất tăm, ngay cả cơm tối cũng không ăn.
Hỏi Tô Hạo và Tề T.ử Khiêm, cả hai đều bảo không biết.
Trầy trật mãi mới mong đến bảy giờ.
Tôi tắm rửa qua một cái rồi định bụng xuất phát đến tòa nhà thí nghiệm.
Nhưng ngặt nỗi lúc sấy tóc, máy sấy đột nhiên giở chứng, từ phần đuôi máy bốc lên làn khói trắng kèm theo cả tia lửa điện.
"Đệch!"
Tôi hoảng hồn giật phăng phích cắm điện, ném cái máy sấy ra thật xa.
Tặc lưỡi một cái.
Tóc vẫn còn ướt sũng nhỏ nước tong tỏng, thế này thì không thể ra ngoài được.
Hạo T.ử và T.ử Khiêm không sắm máy sấy, ngày thường toàn dùng chung một cái với tôi.
Thế là tôi nhắn cho Lương Thiệu một tin, bảo mượn máy sấy của anh một chút, rồi mở tủ đồ của anh ra.
Tủ đồ của Lương Thiệu mang đậm phong cách của anh, gọn gàng ngăn nắp cứ như tủ trưng bày, món nào ra món nấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi cầm máy sấy lên, định bụng đóng cửa tủ lại.
Ánh mắt lướt qua góc sâu nhất ở ngăn dưới cùng, động tác của tôi bỗng khựng lại.
Đó là... bim bim vị siêu cay?
Lương Thiệu có bao giờ ăn bim bim đâu.
Vậy thì môi anh ấy bị sưng lên là thế nào?
Tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn, càng nghĩ lại càng thấy tim đập thình thịch vì kinh hãi.
Những chi tiết từng bị bỏ qua trước đây nay cứ thế từng thước phim một hiện rõ mồn một trước mắt.
"Nếu tôi nói, chuyện đó thực sự là do tôi làm thì sao?"
"Tôi còn không muốn Sở Lâm dọn đi hơn cả các cậu."
"Cho nên cậu nhìn chằm chằm vào cậu ta là vì chuyện này à? Không phải vì vóc dáng của cậu ta sao?"
"Ừ, tôi biết, cậu đâu có thích tôi."
"Sở Lâm ngủ cùng phòng với tôi."
"Sở Lâm, mẫu bạn trai lý tưởng của cậu là người như thế nào?"
……
Hóa ra, mọi chuyện vốn đã có manh mối từ lâu.
22
Khuôn viên trường học về đêm vô cùng náo nhiệt.
Trên sân thể d.ụ.c rải rác những nam sinh đang chơi bóng rổ, những cặp đôi đang yêu đương hẹn hò, và cả những thanh niên văn nghệ ôm đàn guitar ca hát.
Lúc tôi đi ngang qua, cậu trai kia vừa vặn hát đến bài "Pháo Hoa Cuối Cùng Đêm Hè".
"Khi tôi ngẩng đầu, em đang nhìn về phía tôi.
Trong mắt phản chiếu ánh pháo hoa rực rỡ đêm hè.
Trái tim xám xịt bỗng trở nên sống động.
Sự tồn tại của em, đã chữa lành cho tôi..."
Nương theo giọng hát trầm khàn này, bước chân vốn có chút kéo lê của tôi dần trở nên nhẹ nhõm hơn.
Cuối cùng, tôi thậm chí còn chạy thẳng đi.
Tốc độ nhanh đến mức bên tai chỉ còn tiếng gió rít gào.
Muốn gặp anh, muốn gặp Lương Thiệu!
Đến tòa nhà thí nghiệm, xung quanh một mảnh tĩnh mịch, nơi này ban đêm hiếm khi có người tới, tiếng ồn ào từ sân thể d.ụ.c xa xa vọng lại nghe cứ như truyền đến từ một thế giới khác.
Tôi thậm chí còn chẳng buồn đợi thang máy, cứ thế một hơi chạy bộ từ cầu thang lên tầng sáu.
Một phát đẩy toang cánh cửa dẫn ra sân thượng.
Bóng dáng của Lương Thiệu lọt vào tầm mắt.
Anh khoanh tay tựa vào lan can sân thượng, gió thổi lay động vạt áo, ánh trăng mờ ảo càng tôn lên gương mặt tuấn tú của anh đẹp tựa như một ảo ảnh.
"Cái đó... em, em đến rồi à."
Nhìn thấy tôi, anh đứng thẳng người dậy, vẻ mặt vốn dửng dưng lập tức chuyển sang luống cuống và ngượng ngùng, căng thẳng đến mức thốt ra một câu thừa thãi.
Tôi "Ừ" một tiếng.
Trước khi anh kịp mở lời vào chủ đề chính, tôi đã giơ giơ hộp bim bim trong tay lên.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
"Hóa ra thực sự là anh."
Lương Thiệu sửng sốt một giây, rồi vội vàng giải thích: