Hoá Ra Cậu Ấy Cũng Thích Tôi

Chương 2



Tôi lầm bầm quay người định vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn.

 

Thế nhưng khóe mắt bỗng nhiên lướt qua một nơi, bước chân lập tức khựng lại.

 

Trên mặt kính cửa sổ phản chiếu mập mờ gương mặt của Lương Thiệu.

 

Nếu tôi không nhìn lầm thì…

 

"Lương Thiệu, cậu làm rơi đồ kìa."

 

Lương Thiệu không chút nghi ngờ, theo bản năng quay đầu nhìn xuống mặt đất.

 

Lần này tôi đã nhìn thấy thật rõ ràng ——

 

Môi của cậu ta sưng vối lên rồi!!!

 

4

 

Bờ môi mỏng vốn có hình dáng rất đẹp của Lương Thiệu lúc này sưng to gấp đôi, giống như hai chiếc lạp xưởng nướng treo trên gương mặt tuấn tú, sắc môi đỏ mọng như muốn rỉ m.á.u.

 

Tôi: "…"

 

Giống như đang nằm mơ vậy.

 

"Cậu… cậu, cậu cậu cậu…" Tôi chỉ tay vào Lương Thiệu "cậu" nửa ngày trời, "Hóa ra người lén hôn tôi chính là cậu?"

 

Thân hình Lương Thiệu bỗng cứng đờ, lúc này mới nhận ra vừa rồi tôi đang lừa cậu ta.

 

Cậu ta ngước mắt liếc nhìn tôi một cái, lại nhanh ch.óng dời tầm mắt đi, thần sắc hiếm khi lộ ra vẻ hoảng loạn:

 

"Cái gì? Nghe không hiểu."

 

Tôi lập tức nổi giận.

 

Chứng cứ rành rành ra đó rồi mà còn giả ngu với tôi à?

 

Vừa định mở miệng nói gì đó thì "xoạch" một tiếng, cửa ký túc xá phía sau lưng mở ra.

 

Tô Hạo và Tề T.ử Khiêm biến mất cả buổi sáng bỗng xuất hiện trước mặt tôi.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Nửa dưới khuôn mặt của hai người bọn họ, kinh hãi thay, cũng đang treo hai chiếc "lạp xưởng nướng".

 

"?"

 

Tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

 

"Môi của hai cậu làm sao mà cũng sưng lên thế này?!"

 

Không thể nào là đêm qua ba người xếp hàng lén hôn tôi đấy chứ?!

 

Tô Hạo gãi gãi đầu, vì môi sưng nên giọng nói có chút ú bớ không rõ ràng:

 

"Hơ, chẳng phải là vì cái món [Khoai tây chiên siêu cay] đang rất hot trên mạng dạo gần đây sao, cay đến mức tớ suýt chút nữa thì được gặp cụ cố luôn rồi."

 

Khoai tây chiên siêu cay?

 

"Ở đâu ra thế?"

 

"Dân mạng gửi cho Trương Thắng Phác phòng bên cạnh để review, còn thừa bốn hộp nên cậu ấy tặng cho ký túc xá chúng ta."

 

Nói xong, Tô Hạo chỉ chỉ vào bàn của tôi: "Cái hộp của cậu tớ để trên bàn rồi đấy, cậu có muốn thử không? Đã cái nư lắm."

 

Khóe miệng tôi cứng đờ co rúm lại, nghiến răng nghiến lợi nói:

 

"Thôi khỏi, tớ không có hứng thú với bờ môi dày cùng mẫu với [Usopp] đâu."

 

Lời giải thích của Tô Hạo hoàn toàn không có vấn đề gì.

 

Trương Thắng Phác phòng bên cạnh đúng là một blogger có chút tiếng tăm trên mạng, thường xuyên review mấy món ăn bóng đêm kỳ lạ.

 

Chính điều này mới là thứ khiến tôi bực mình nhất.

 

Tại sao cậu ta không tặng sớm không tặng muộn, lại cứ canh đúng ngày hôm nay để tặng chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hại hỏng đại kế của tôi rồi!

 

5

 

Bận rộn cả buổi trời, hung thủ thật sự vẫn chưa chịu lộ diện.

 

Tôi lướt mắt nhìn ba chiếc "miệng lạp xưởng" trong ký túc xá.

 

Lương Thiệu đang đọc sách, trên sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng, khí chất lạnh lùng lại đạm mạc, phảng phất như không có hứng thú với bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì.

 

Tô Hạo thì đang gọi video với bạn gái, vác cái thân hình cao gần mét chín cùng cơ bắp cuồn cuộn nũng nịu nói: "Cục cưng ơi anh nhớ em quá."

 

Tề T.ử Khiêm thì đang xem anime, lúc phát đến phân cảnh thiếu nữ n.g.ự.c khủng liền lập tức nhấn tạm dừng, hận không thể chui tọt vào trong màn hình để quan sát ở cự ly gần.

 

So với bọn họ, trông tôi lại giống một tên gay hơn.

 

Hoặc là, biết đâu thật sự là Tề T.ử Khiêm thì sao?

 

Dù sao giường của hai đứa tôi cũng kê sát nhau, cậu ta thiếu thốn tình cảm nên muốn mộng du để bù đắp, tôi tự nhiên trở thành nạn nhân đầu tiên hứng chịu hậu quả.

 

Nghĩ như vậy, tâm trạng của tôi lập tức nhẹ nhõm đi không ít.

 

Tôi lấy hết can đảm đi đến bên cạnh Lương Thiệu, thành khẩn nói:

 

"Cái đó… người anh em, xin lỗi nhé, vừa rồi thái độ của tớ hơi quá đà, đã hiểu lầm cậu rồi."

 

Lương Thiệu không quay đầu lại, chỉ có bàn tay đang cầm trang sách bỗng siết c.h.ặ.t, khiến trang giấy vốn phẳng phiu hằn lên vài nếp nhăn rõ rệt.

 

"Hiểu lầm tớ cái gì, lén hôn cậu à?"

 

Tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, sự hiểu lầm này trong mắt Lương Thiệu hẳn là vừa nực cười lại vừa hoang đường, tự mình đa tình.

 

Nhưng tôi vẫn đ.á.n.h liều chịu rủi ro bị chế giễu mà "ừ" một tiếng.

 

Lần này Lương Thiệu cuối cùng cũng chịu ban cho tôi một ánh mắt.

 

Cậu ta đặt sách xuống, ánh mắt bình thản nhìn về phía tôi:

 

"Nếu tớ nói, đó đúng là việc tớ làm thì sao?"

 

……

 

Không khí im lặng suốt nửa buổi.

 

"Đùa chút thôi, xem cậu bị dọa thành cái dạng gì kìa."

 

Lương Thiệu một lần nữa cầm sách lên, nhàn nhạt nói.

 

Cơ thể đang căng cứng của tôi bỗng chốc thả lỏng, lau vội mồ hôi lạnh trên trán, cam đoan tim đã đập loạn không thể bình phục trong một thời gian dài.

 

Mẹ kiếp, thật là chuyện lạ bốn phương, ngay cả Lương Thiệu mà cũng biết đùa giỡn người khác rồi.

 

Suýt chút nữa thì dọa tôi tè ra quần.

 

Nhìn thấy chuỗi phản ứng này của tôi, ánh mắt Lương Thiệu hơi trầm xuống một cách khó lòng phát hiện.

 

Cậu ta vờ như vô tình hỏi: "Cậu chắc là kỳ thị đồng tính nhỉ?"

 

Tôi ngẩn người một giây, theo bản năng lắc đầu.

 

Sao tôi có thể kỳ thị đồng tính được chứ? Bản thân tôi chính là một người đồng tính mà.

 

6

 

Tôi thích Lương Thiệu, bốn năm rồi.

 

Nhưng cậu ta không biết.

 

Tôi cũng sẽ mãi mãi không để cậu ta biết.

 

Bởi vì —— Lương Thiệu mới là kẻ kỳ thị đồng tính ở đây.

 

Tôi còn nhớ hồi đại học mới khai giảng, ngay khi tôi đang âm thầm vui sướng và tràn đầy tự tin vì được phân chung phòng ký túc xá với Lương Thiệu, thì hiện thực đã thẳng tay vả cho tôi một cái bốp.