Chẳng phải là đang trêu chọc người ta sao?
Cậu ấy không kỳ thị tôi thì tôi đã cảm thiên tạ địa rồi.
Làm sao dám xa xỉ hy vọng cậu ấu cũng là gay, thậm chí là có ý với tôi chứ.
Đó là chuyện hoàn toàn không thể nào xảy ra.
16
Chờ tôi ăn cơm xong thì đã 11 giờ đêm.
Vì ban ngày tôi đã "ngủ" quá lâu nên lúc này hai mắt mở to như chiếc chuông đồng, tinh thần tỉnh táo đến mức hận không thể lao xuống lầu chạy vài vòng.
Lương Thiệu bước ra khỏi phòng tắm, trên người khoác chiếc áo choàng tắm, vừa lau tóc vừa nói:
"Bật máy chiếu lên tìm bộ phim nào xem đi."
Tôi lắc đầu: "Thôi khỏi, đừng làm ảnh hưởng đến cậu ngủ."
Lương Thiệu bình thường ở ký túc xá có giờ giấc sinh hoạt rất quy củ, cứ đến giờ đi ngủ là tuyệt đối sẽ không chạm vào đồ điện t.ử nữa.
Lời vừa dứt, phần đệm giường bên cạnh tôi bỗng lún xuống một khoảng.
Lương Thiệu ngồi lên giường: "Không ảnh hưởng, tôi chưa buồn ngủ."
Tôi mất tập trung ậm ừ một tiếng, đầy khó khăn dời mắt khỏi phần cổ thon dài còn đọng những giọt nước của cậu ấy. Theo phản xạ có điều kiện liền đưa tay sờ dưới mũi mình, cũng may là chẳng có gì cả.
Tôi tùy tiện chọn một bộ phim t.h.ả.m họa được đ.á.n.h giá cao.
Vừa mới bấm mở, căn phòng liền tối sầm lại.
Là Lương Thiệu đã tắt đèn.
Ngay sau đó, cậu ấy thả lỏng người dựa vào đầu giường, ngồi sát vai kề vai, chân chạm chân với tôi.
Căn phòng này... ánh sáng này... bầu không khí này...
Tôi bất động như tượng, đờ đẫn nhìn màn hình chiếu phía trước.
Trong lòng thầm cầu nguyện Lương Thiệu nhanh ch.óng ngủ thiếp đi, có như vậy tôi mới thấy tự nhiên hơn một chút.
Nhưng theo diễn biến của bộ phim, tôi dần bị cuốn hút vào cốt truyện.
Tinh thần không còn căng thẳng nữa, cơ thể cứng đờ cũng từ từ thả lỏng theo.
Không biết đã qua bao lâu, Lương Thiệu bỗng nhiên chỉ vào một nhân vật rồi lên tiếng hỏi:
“Cậu nghĩ anh ta có c.h.ế.t không?”
Tôi nhún vai: “Chắc là có đấy, trong phim t.h.ả.m họa thì mấy kẻ giàu có chẳng mấy ai có kết cục tốt đẹp đâu.”
Lương Thiệu không ngờ tôi lại trả lời như vậy, lập tức nhịn không được mà bật cười.
Bầu không khí lúc này hoàn toàn dịu xuống.
Hòa cùng đêm dài tĩnh lặng và an hòa, mọi thứ tốt đẹp đến mức khiến tôi bắt đầu mong kim đồng hồ quay chậm lại một chút.
Lại không biết đã qua bao lâu.
Bộ phim bước vào giai đoạn cao trào.
Thời khắc hai nhân vật chính phải đối mặt với lựa chọn sinh t.ử đã đến.
Chỉ thấy hai người mặt mũi lấm lem bùn đất, đứng bên rìa vách đá dựng đứng, say đắm nhìn nhau rồi ôm hôn, quấn quýt không rời.
Tiếng nước hòa quyện cùng tiếng thở dốc nặng nề qua hệ thống âm thanh cứ thế vang vọng, dập dìu trong căn phòng giăng đầy màn hồng.
Không khí dường như cũng trở nên đặc quánh lại.
Lương Thiệu rõ ràng cũng ngẩn người.
Cậu ấy xoay cổ, nhìn quanh quất sang trái sang phải, nhưng tuyệt nhiên không nhìn vào màn hình.
Tôi cũng ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống, muốn nói gì đó để phá vỡ bầu không khí khó xử khó tả này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế là tôi đành tìm đại một chủ đề:
“Nệm của khách sạn này hơi cứng nhỉ.”
Lương Thiệu gật đầu:
“Ừm, cứng thật.”
Lời vừa nói ra.
Tôi và Lương Thiệu nhìn nhau một cái, rồi vô cùng ăn ý đồng thời dời mắt đi chỗ khác.
Sao hình như... lại càng ngượng ngùng hơn thế này?
Xem xong phim, kim giờ đã chỉ sang số một.
Gương mặt Lương Thiệu cuối cùng cũng hiện lên một tia mệt mỏi.
“Ngủ thôi.”
“Ừm.”
Tôi như được đại xá, vội vào nhà vệ sinh thay đồ ngủ.
Lúc trở ra, tôi thấy cả người Lương Thiệu đã vùi sâu vào trong chiếc chăn bông mềm mại, mắt nhắm nghiền, không rõ đã ngủ hay chưa.
Tôi nhẹ tay nhẹ chân vén chăn nằm xuống, cố gắng dịch người ra tận rìa giường, giữ khoảng cách với Lương Thiệu như thể ở giữa hai đứa là Thung lũng tách giãn Lớn Đông Phi. Dẫu vậy, nhịp tim của tôi vẫn mất kiểm soát như cũ.
Chung giường mà ngủ...
Chuyện này nếu là trước đây, tôi thật sự có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Ngay vào lúc lòng tôi đang ngổn ngang trăm mối cảm xúc, Lương Thiệu đột nhiên cất tiếng hỏi:
“Sở Lâm, cậu có thấy hơi lạnh không?”
Hửm.
Thời tiết tháng Bảy mà lại lạnh sao?
Dù nghi ngờ nhưng tôi vẫn hỏi lại:
“Vậy để tớ bật chế độ sưởi của điều hòa lên nhé?”
“Không cần đâu.” Giọng điệu của Lương Thiệu rất bình thản, “Cậu nhích qua bên này một chút là được.”
Chẳng ngoa chút nào khi nói rằng, ngay khoảnh khắc ấy nhịp tim của tôi suýt nữa đã vọt lên hơn hai trăm.
Câu hỏi từng vô số lần lấp lửng nơi đầu môi rồi lại phải nuốt ngược vào trong, cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà thốt ra: “Lương Thiệu, cậu quên tớ là gay rồi à?”
Lương Thiệu nằm nghiêng về phía tôi, nửa khuôn mặt vùi vào trong gối, giọng nói có chút nghẹt lại:
“Không quên, nhưng chẳng phải cậu không có ý nghĩ gì với tớ sao?”
Tôi nghẹn họng, suýt chút nữa thì ngạt thở mà c.h.ế.t.
Trong lòng tôi gào thét điên cuồng: Tớ nói tớ không có ý nghĩ gì với cậu là để cậu không định kiến với tớ, chứ không phải để cậu mất hết cảnh giác với tớ như thế này!
Thôi bỏ đi, có hời mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc.
Cơ thể tôi thả lỏng rồi đổ rầm xuống giường, nhích dần về phía giữa giường cho đến khi chạm vào cánh tay của Lương Thiệu mới dừng lại.
“Thế này còn lạnh không?”
“Hết lạnh rồi.”
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở đều đặn và cơ thể ấm áp của người bên cạnh.
Kìm chế nào, Sở Lâm.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Kìm chế!
Kìm chế!
Lại trôi qua thêm một lúc lâu.