Hóa Ra Vẫn Là Em

Chương 12



 

Đêm đó, tôi nằm gọn trong vòng tay cậu ta.

 

“Lời hứa hai tháng đã được thực hiện rồi.” Tôi thì thầm: "lần này không thất hứa nữa.”

 

“Chị giỏi quá, hoàn toàn không cần em giúp gì cả.” Cậu ta cụp mắt xuống, giọng điệu thoáng nghe có chút tự ti.

 

“Chẳng phải em thích kiểu chị gái như vậy sao?” Tôi xoa nhẹ má cậu ta và cố gắng xua tan nỗi lo sợ mất mát của anh.

 

Cậu ta bật cười, rồi phả hơi ấm vào tai tôi: “Đúng vậy, chị gái giỏi giang như vậy, là của em.”

 

Chớp mắt một cái đã đến cuối năm.

 

Tôi bận rộn.

 

Phong Trạc cũng bận rộn.

 

Từng có lúc, khi tôi nghĩ Phong Trạc chỉ là một sinh viên bình thường, tôi đã vô tình bỏ qua họ của anh. Ở Kinh Thành, họ Phong là một dòng tộc vô cùng danh giá, tổ tiên thuộc Tương Hoàng Kỳ. So với họ, cả nhà họ Tần và nhà họ Nghiêm đều phải nhường một bước.

 

Mãi đến bây giờ tôi mới muộn màng nhận ra.

 

Hoàn cảnh của Phong Trạc e rằng còn phức tạp hơn tôi tưởng.

 

19

 

Hôm nay, tôi đến thăm giáo viên cũ của mình là cô Bạch, bà ấy hiện đang là Phó Viện trưởng Học viện Múa. Nhà bà ấy là một tòa biệt thự có tuổi đời hàng trăm năm với đình đài lầu gác, non nước hữu tình, tựa như một thế giới khác.

 

“Thi Thi, con về Kinh Thành lâu như vậy mà không đến thăm cô làm cô giận lắm đó.” Cô Bạch mặc một bộ sườn xám trắng tinh giả vờ tỏ vẻ giận dỗi.

 

Tôi lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp gấm rồi liền lên tiếng dỗ dành bà ấy: “Cô Bạch, đôi khuyên tai phỉ thúy này hợp với cô biết bao.”

 

Cô Bạch yêu thích không rời tay, sau đó liền ân cần hỏi: “Đầu gối của con sau phẫu thuật hồi phục thế nào rồi?”

 

Nửa năm trước, tôi không may bị thương ở đầu gối khi đang tập múa. Cũng chính vì vậy mà tôi mới có một kỳ nghỉ dài để đi du lịch.

 

“Tốt hơn nhiều rồi ạ. Con định năm sau sẽ chuyển sang làm biên đạo.”

 

Chúng tôi đang trò chuyện về kế hoạch tương lai thì người giúp việc bất ngờ đi vào rồi thì thầm vài câu với cô Bạch.

 

Cô Bạch kinh ngạc nói: “Bình thường gọi thế nào nó cũng không chịu về, sao hôm nay Thi Thi vừa đến là nó lại có mặt rồi.”

 

Tôi nghe cô Bạch nói con trai bà ấy đã về thì hai mắt liền sáng rực lên: “Bé Con cũng đến à? Con đã mấy năm không gặp nó rồi.”

 

Trong đầu tôi lập tức hiện lên khuôn mặt baby đáng yêu của “Bé Con” năm nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Thằng nhóc đó từ nhỏ đã thích con, cứ quấn lấy cô hỏi chị xinh đẹp hôm nay có đến không. Đến khi con đến thật rồi thì nó lại ngượng ngùng trốn trong phòng không chịu ra.” Cô Bạch cười tủm tỉm kể lại tật xấu của con trai.

 

Giây tiếp theo, một bóng dáng quen thuộc bước vào.

 

Đầu óc tôi đơ ra ngay lập tức.

 

Toàn thân tôi cứng đờ.

 

Phong Trạc tự nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh tôi: “Chị ơi, lâu rồi không gặp ạ.”

 

Tên khốn này, rõ ràng sáng nay trước khi ra ngoài còn quấn lấy tôi đòi nụ hôn chào buổi sáng!

 

Tôi bị một ngụm canh sặc ngang cổ họng. Phong Trạc lập tức đưa cho tôi một tờ giấy ăn, kế tiếp cậu ta còn ân cần vỗ nhẹ lưng tôi: “Canh nóng quá hả chị?”

 

Cô Bạch nhìn tôi với ánh mắt quan tâm, còn Phong Trạc thì cố nhịn cười.

 

“Có lẽ chị Tần lâu rồi không gặp con nên có hơi xúc động thôi ạ.”

 

Trên bàn ăn, bề ngoài cậu ta tỏ vẻ rất nghiêm túc, nhưng bàn tay ở dưới gầm bàn lại không hề yên phận, liên tục véo vào lòng bàn tay tôi. Tôi đạp chân cậu ta định thoát ra, nhưng ngược lại còn bị cậu ta nắm c.h.ặ.t hơn.

 

Cậu ta bắt đầu viết chữ lên lòng bàn tay tôi.

 

Đến khi tôi nhận ra đó là từ gì thì mặt tôi đã đỏ bừng cả lên.

 

“Phong Trạc, tay con đang làm gì dưới đó thế?”

 

Cô Bạch cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường.

 

Tim tôi lập tức thắt lại.

 

“Chơi điện thoại thôi ạ.” Cậu ta mặt không đổi sắc đáp lại.

 

“Vô lễ, gắp thức ăn cho chị Thi Thi đi con.”

 

Lần này thì đúng ý cậu ta rồi.

 

Cậu ta ngang nhiên gắp đầy một bát toàn những món tôi yêu thích. Hậu quả là tôi no đến mức vừa ra khỏi cửa đã nấc cục không ngừng.

 

Tôi giận dỗi đi phía trước. Phong Trạc thì lái xe đi theo ngay bên cạnh với tốc độ của một con rùa bò.

 

Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa liền hét lên với cậu ta: “Em xuống xe ngay!”