Hóa Ra Vẫn Là Em

Chương 3



 

Trong lúc chờ đợi, tôi giả vờ hỏi một cách vô tình: “Chàng trai hát hôm qua, hôm nay có đến nữa không ạ?”

 

“Cô nói Phong Trạc phải không?” Ông chủ ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi lại, tôi nghe xong thì liền gật đầu.

 

Ông ấy liền đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, rồi quay lại với nụ cười đầy ẩn ý: “Sẽ đến. Nửa sau buổi biểu diễn hôm nay hoàn toàn là của cậu ấy đấy.”

 

“Cậu ấy làm ca sĩ ở đây bao lâu rồi?”

 

Ông chủ lại đi ra ngoài gọi điện thoại. Tôi thầm nghĩ, ông chủ này bận rộn thật đấy.

 

Lúc quay lại, ông ấy còn cười tít mắt: “Cũng mới đến thôi, không chừng ngày nào đó lại đi mất.”

 

Nghe vậy, tôi liền cụp mắt xuống, trả tiền chế biến cá rồi tìm một góc yên tĩnh, sau đó một mình từ từ uống r ượu.

 

5

 

Món cá được mang lên bàn cũng là lúc Phong Trạc bước lên sân khấu.

 

Hôm nay cậu ta còn cố tình tạo kiểu tóc trông cực kỳ đẹp trai. Chỉ có điều, vết tát bên má trái vẫn còn hằn lên trông đặc biệt rõ ràng.

 

Không thể phủ nhận, Phong Trạc chính là gu của tôi.

 

“Bài hát này xin được dành tặng cho tất cả những ai đã từng bị tình yêu làm tổn thương, nhưng vẫn dũng cảm để yêu.”

 

Ánh mắt cậu ta xuyên qua đám đông rồi dừng lại ngay trên người tôi.

 

Khi tiếng nhạc dạo vừa vang lên, nước mắt tôi đã bắt đầu tuôn rơi lã chã. Một phần vì bài hát quá buồn, nhưng lý do chính yếu hơn là…

 

Tôi bị hóc xương cá!

 

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy cổ họng và không ngừng cố gắng uống nước thật nhiều, mặt mày cũng nhanh ch.óng đỏ bừng lên. Trong tầm mắt mờ nhòe, tôi thấy Phong Trạc vứt vội cây đàn guitar rồi lao thẳng về phía tôi.

 

“Nói ít thôi, đừng cử động lung tung.”

 

Nước mắt tôi lại càng tuôn trào dữ dội hơn. Thật là mất mặt không để đâu cho hết.

 

Phong Trạc đi cùng tôi đến b ệnh viện. Sau khi bác sĩ gắp được xương cá ra, chúng tôi ngồi trên băng ghế dài ngoài hành lang. Thuốc tê vẫn chưa hết tác dụng nên khi tôi nói chuyện có chút líu lưỡi.

 

“Cảm ơn cậu nhé.” Tôi lẩm bẩm: "Chắc phải dành thời gian đi chùa cầu may mới được, dạo này xui xẻo quá, vào viện những hai lần rồi.”

 

Phong Trạc nghe tôi nói năng lộn xộn thì bất giác bật cười. Nụ cười ấy, cùng với vết tát hằn trên má, làm mắt tôi hơi lóa đi.

 

“Xin lỗi cậu, tối qua tôi mạnh tay quá.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cũng đáng đời thôi.” Cậu ta thản nhiên đáp.

 

Cậu ta nói chân thành đến mức tôi chẳng biết phải đáp lại thế nào.

 

Năm đó, để cậu ta hoàn toàn từ bỏ, tôi không chỉ gửi thiệp cưới đến tận nhà mà còn chặn hết mọi phương thức liên lạc của cậu ta. Nghĩ cho cùng chuyện này là lỗi của tôi, nên khi đối diện với ánh mắt ấy, lòng tôi lại dâng lên thêm vài phần áy náy.

 

“Chị đến đây du lịch à?” Cậu ta xoay chiếc bật l ửa trong tay.

 

“Ban đầu tôi chỉ định ở vài tuần, nhưng giờ thì muốn ở hẳn luôn rồi.” Tôi hỏi tiếp: "Chủ nhà hàng nói cậu chỉ tạm thời hát ở đây, có thể sẽ rời đi bất cứ lúc nào sao?”

 

Cậu ta liền hỏi ngược lại: “Chị muốn tôi ở lại bao lâu?”

 

Tôi im lặng.

 

Cậu ta đưa tay mò tìm hộp th uốc lá, nhưng chợt nhận ra đây là b ệnh viện nên lại thôi.

 

“Chị với gã chồng cũ đó thế nào rồi?”

 

“Như tôi đã nói đó, chồng tôi có ‘tiểu tam’ nên đá tôi ra khỏi nhà rồi.”

 

“Nói dối.” Cậu ta cắt lời: "Chị sẽ không bao giờ để mình phải chịu thiệt thòi đâu.”

 

“Xem ra cậu cũng hiểu tôi phết nhỉ.” Tôi cười: "Còn cậu thì sao, đã tìm được bạn gái chưa?”

 

“Chỉ từng có chị thôi.” Cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi với ánh nhìn rực l ửa.

 

Câu nói này khiến cả người tôi nhất thời đơ ra mất vài giây. Sau đó tôi giả vờ bày ra dáng vẻ thoải mái và đáp: “Tôi cứ nghĩ cậu sẽ không bao giờ thiếu bạn gái.”

 

“Vậy thì chị chẳng hiểu tôi chút nào cả.” Cậu ta dùng chính lời của tôi để đáp trả.

 

Tôi lập tức bị nghẹn lời.

 

“Khi nào chị về Bắc Kinh ăn cơm với cậu em sinh viên mới quen kia?” Giọng điệu cậu ta nghe chua lòm.

 

Không ngờ cậu ta vẫn còn nhớ chuyện này.

 

Tôi cố tình trêu chọc cậu ta nên cố tình kéo dài giọng ra một cách đầy ẩn ý: “Cậu em trai đó làm xước xe tôi, nói là muốn bồi thường cho tôi bằng vài thứ ‘đặc biệt’…”

 

Toàn thân Phong Trạc lập tức tỏa ra khí lạnh. Cậu ta kiềm nén cơn giận đang trào dân rồi hừ lạnh một tiếng: “Chị vẫn như ngày nào, chỉ thích sinh viên đại học thôi.”

 

Mấy chữ cuối cùng cậu ta gần như là đã nghiến răng ken két mà nói ra.

 

Tôi bèn nhón chân lên, kéo cổ áo cậu ta xuống, rồi thổi nhẹ một hơi vào tai cậu ta: “Vậy còn cậu, vẫn còn thích tôi chứ?”