“Cô ấy là vợ cũ của tôi…” Nghiêm Dịch chợt khựng lại rồi nhanh ch.óng đổi giọng: "Cô ấy là bạn tôi.”
Phong Trạc thích thú lặp lại hai chữ ‘bạn’, rồi từ tốn nói: “Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ thông tin của khách hàng.”
Tôi hiếm khi thấy Nghiêm Dịch phải chịu thua thiệt đến vậy. Ngày thường ở Kinh Thành, ai nấy đều phải nịnh bợ, nào có ai dám tỏ thái độ với anh ta như thế này.
“Nghiêm Dịch, sao anh lại đến đây?” Tôi liền bước ra cắt ngang cuộc đối đầu của hai người đàn ông.
Cả hai đồng thời quay người lại. Ánh mắt của Nghiêm Dịch lập tức sáng lên, còn ánh mắt của Phong Trạc thì lại lảng tránh đi chỗ khác.
Từ thái độ của nhân viên nhà nghỉ đối với Phong Trạc, tôi đã xác nhận được một suy đoán của mình. Cậu ta cụp mắt xuống, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím.
“Chúc mừng sinh nhật.” Nghiêm Dịch dang tay ra định ôm nhưng tôi đã nghiêng người né đi.
“Công ty anh không bận à?”
“Chẳng phải em vẫn thường nói anh là kẻ cuồng công việc sao? Sau này anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em.”
“Nghiêm Dịch, chúng ta không còn ‘sau này’ nữa. Sau khi về Kinh Thành, tôi sẽ giải thích rõ ràng với bố mẹ hai bên.”
“Thi Thi, nửa năm chia tay này, anh đã nghĩ thông một chuyện rồi…”
Lời còn chưa dứt thì trong sảnh bỗng vang lên tiếng nhạc DJ “sến súa” đinh tai nhức óc, ồn ào đến mức anh ta không thể nói tiếp được nữa.
Nghiêm Dịch cau mày nhìn về phía Phong Trạc đang thản nhiên bật nhạc. “Chào cậu, cậu có thể vặn nhỏ nhạc lại được không?”
Phong Trạc làm như không nghe thấy, mặt không cảm xúc mà càng vặn âm lượng to hơn.
“Đi thôi, chúng ta ra ngoài nói chuyện.” Tôi kéo Nghiêm Dịch đến nhà hàng quen thuộc. Sau một thời gian qua lại, tôi biết được chủ nhà hàng này mang họ Lâm.
“Cô Tần, hôm nay đến sớm vậy?” Chú Lâm liếc mắt nhìn tôi và Nghiêm Dịch một vòng, rồi đột nhiên nói thêm: "À, Phong Trạc tối nay nghỉ, không đến hát đâu.”
Xem ra chú ấy vẫn chưa biết chuyện Phong Trạc đã bị bại lộ thân phận ông chủ.
Nghiêm Dịch tinh ý bắt được hai chữ “Phong Trạc”, anh ta lẩm bẩm trong miệng một lần rồi cau mày hỏi: “Phong Trạc? Cái tên khắc trên sợi dây chuyền đó à?”
“Đủ rồi.” Tôi lập tức ngắt lời anh ta.
“Em đến đây là vì cậu ta sao?” Lòng tự tôn của Nghiêm Dịch với tư cách một người đàn ông rõ ràng đã bị tổn thương.
Chúng tôi kết hôn hai năm, sống với nhau như khách. Lần cãi vã duy nhất giữa hai chúng tôi chính là khi anh ta phát hiện ra sợi dây chuyền có khắc tên “Phong Trạc” trong phòng tôi. Tôi đã giấu thông tin của Phong Trạc rất kỹ nên Nghiêm Dịch chỉ điều tra ra được đối phương kém tôi năm tuổi.
“Chúng ta đã ly hôn rồi, thế nên chuyện của tôi không liên quan gì đến anh.”
“Tần Kỳ Thi, chúng ta quen biết nhau hơn hai mươi năm, anh hiểu em mà. Em không phải là người vì tình yêu mà mất đi lý trí đâu.”
Sao dạo này ai cũng nói là hiểu tôi thế nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đẩy mấy đĩa thức ăn về phía anh ta: “Ăn xong thì về đi.”
Anh ta im lặng ăn hết, thanh toán, rồi đưa cho tôi một chiếc hộp.
“Quà sinh nhật, là chiếc đồng hồ mà em thích đấy.”
“Anh sẽ đợi em, chúng ta cùng về Kinh Thành.”
Sau đó, anh ta chuyển đến một nhà nghỉ gần tôi nhất, rồi bắt đầu lởn vởn trước mắt tôi như một bóng ma.
Tôi mặc kệ, vẫn đọc sách, uống trà và đi dạo như thường lệ.
Cứ thế mà tiêu hao sự kiên nhẫn của anh ta.
9
Kể từ khi Nghiêm Dịch cứ như con ruồi vo ve bên cạnh, Phong Trạc đã hoàn toàn biến mất. Không thấy cậu ta ở nhà nghỉ, không thấy cậu ta đi hát, ngay cả ở sân trượt tuyết cũng chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu.
Chỉ có đêm sinh nhật tôi, trước cửa phòng có đặt một chiếc bánh kem không ghi tên người tặng.
Tôi không nhịn được liền đi hỏi Tiểu Khánh: “Ông chủ của các cậu đâu rồi?”
Tiểu Khánh thần bí ghé sát lại rồi hạ giọng nói: “Ông chủ hình như thất tình rồi chị ạ.”
“Tháng trước cứ như con công xòe đuôi, ngày nào cũng chạy đến quán chú Lâm hát, còn bắt bọn em chọn quần áo cho anh ấy nữa chứ.”
“Mấy hôm trước đi câu cá còn bị phân tâm, lơ ngơ thế nào còn bị ngã thẳng xuống sông. Sau khi bò lên được thì lại sốt cao, hôm nay vừa mới từ b ệnh viện về đã tự nhốt mình trong phòng, đến giờ này vẫn chưa ăn gì cả.”
Nghe vậy, tôi lập tức giật mình.
Nghiêm trọng đến thế sao? Hồi đó tôi “hành hạ” cậu ta chẳng phải còn quá đáng hơn thế này nhiều à.
Lúc đi mua cháo, tôi tình cờ gặp Nghiêm Dịch. Anh ta vừa kết thúc một cuộc họp video, quầng thâm dưới mắt đã hiện rõ. Có vẻ như từ lúc biết Phong Trạc chính là ông chủ nhà nghỉ đã cãi nhau với mình, anh ta đã liên tục mấy ngày không ngủ ngon.
Anh ta nhanh tay lẹ mắt giành trả tiền giúp tôi,, sau đó tôi liền chuyển khoản lại nhưng anh ta không nhận.
“Nếu anh biết tôi mua cho ai…”
Lời còn chưa dứt thì anh ta đã nhanh ch.óng nhận tiền, và ánh mắt nhìn tôi cũng tràn đầy phức tạp.
“Em chưa bao giờ mua cháo cho anh.” Giọng điệu của anh ta vừa cảm khái lại vừa tủi thân.
Tôi bỗng nhớ lại hồi nhỏ, khi tôi rủ anh ta chơi trò gia đình, anh ta đã ra vẻ trưởng thành lắm rồi. Anh ta chỉ nghiêm túc đọc báo tài chính và cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Trẻ con thế, anh không chơi đâu.”
Từ đó về sau, tôi không bao giờ mời anh ta chơi bất cứ trò gì nữa.