Hóa Ra Vẫn Là Em

Chương 9



 

14

 

Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của Phong Trạc. Cậu ta vẫn nhắm mắt, nhưng khóe môi lại khẽ mỉm cười. Đầu ngón tay tôi nhẹ nhàng vuốt ve đường nét lông mày, rồi đến khóe mắt của cậu ta, cuối cùng là dừng lại ở nốt ruồi trên sống mũi mà tôi yêu thích nhất.

 

Sau khi thay quần áo xong, tôi ra ngoài chạy bộ buổi sáng. Không biết từ lúc nào Nghiêm Dịch đã đi theo phía sau. Ánh mắt anh ta dừng lại trên vết hôn trên cổ tôi, và sắc mặt của anhh ta lập tức tối sầm lại.

 

“Hai người…”

 

“Chúng tôi làm lành rồi.” Tôi nở một nụ cười rạng rỡ.

 

Anh ta im lặng, nhưng không khí xung quanh đã bắt đầu tỏa ra khí lạnh. Cho đến khi Phong Trạc đẩy hai chiếc xe đạp xuất hiện. Tối qua sau một hồi tâm sự, chút bối rối cuối cùng của Phong Trạc cũng đã tan biến, thay vào đó là một sự chiếm hữu không hề che giấu.

 

Tôi mặc kệ hai người đàn ông đang ngấm ngầm cạnh tranh liền lật người leo lên xe đạp: “Xe này của cậu tốt đấy chứ, đã được độ lại à?”

 

“Đặc biệt độ lại cho chị đấy.”

 

Đúng lúc này, Nghiêm Dịch chen vào giữa chúng tôi: “Em trai nhỏ, còn xe nào nữa không?”

 

Phong Trạc cười khẩy: “Em trai nhỏ? Nhỏ hay không thì chỉ có chị ấy biết thôi.”

 

Tôi nghe xong liền bị sặc nước, còn mặt mày của Nghiêm Dịch thì lập tức trở nên xanh mét.

 

Phong Trạc quả nhiên lại tìm ra được một chiếc xe đạp nữa. Xích xe kêu lách cách, trông chẳng khác nào một món đồ vừa được nhặt từ bãi phế liệu về. Thật khó mà hình dung nổi cảnh một Nghiêm Dịch luôn bảnh bao trong bộ vest đắt tiền lại phải đạp cái đống sắt vụn này.

 

Tôi không nhịn được mà cười phá lên.

 

Nghiêm Dịch tất nhiên đã từ chối chiếc xe cũ nát đó, rồi không biết từ đâu lại kiếm được một chiếc xe điện. Anh ta vặn tay ga một cái: "vèo” một tiếng, cả người vụt đi như một cơn gió.

 

Rồi thẳng thừng đ âm sầm vào quầy hàng rong bên đường khiến đồ đạc đổ loảng xoảng. Người bán hàng liền giơ mã QR thanh toán lên, miệng thì không ngừng c.h.ử.i bới ầm ĩ.

 

Nghiêm Dịch mặt đen sì im lặng móc điện thoại ra trả tiền.

 

“Chị ơi, chồng cũ của chị…” Phong Trạc ngừng lại, rồi lấy tay chỉ chỉ vào đầu mình: "… hình như không được thông minh cho lắm.”

 

Tôi cười đến nỗi không khép miệng lại được. Từ nhỏ đến lớn, Nghiêm Dịch luôn là hình mẫu “con nhà người ta”. Thế mà kể từ khi đến đây, anh ta đã liên tục làm tôi phải thay đổi suy nghĩ về mình.

 

Dọc theo con đường núi tuyết, những lá cờ cầu nguyện bay phấp phới trong màn sương sớm. Tôi dừng lại để chụp vài tấm ảnh. Phong Trạc vòng tay qua tay lái xe ôm trọn tôi vào lòng.

 

“Tối qua hôn chưa đủ.” Mũi cậu ta khẽ cọ vào trán tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nụ hôn này rất dài, dài đến nỗi chân tôi mềm nhũn nên phải tựa hẳn vào lòng cậu ta. Đúng lúc này, từ phía sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng phanh xe ch.ói tai. Tôi vội đẩy Phong Trạc ra, nhưng cậu ta lại càng ôm c.h.ặ.t eo tôi hơn làm nụ hôn càng trở nên sâu thêm và không cho tôi quay đầu lại.

 

Mãi đến khi tôi c ắn rách môi cậu ta thì cậu ta mới chịu buông ra.

 

Thì ra là Nghiêm Dịch đã học được cách đi xe điện và đuổi kịp chúng tôi. Anh ta đứng cách đó không xa và đang dùng ánh mắt u tối nhìn hai người chúng tôi chằm chằm.

 

Phong Trạc l.i.ế.m vết m áu ở khóe môi rồi nở nụ cười đầy khiêu khích.

 

Hai người này đúng là có b ệnh.

 

Tôi không thèm để ý đến ai nữa mà liền đạp xe đi thẳng. Tối đó, Nghiêm Dịch bỗng nhiên gõ cửa phòng tôi.

 

15

 

Tôi và anh ta ngồi trên sân thượng tầng cao nhất, dưới chân là vài chai r ượu rỗng nằm rải rác. Nghiêm Dịch vốn dĩ là người rất biết kiềm chế nên ít khi uống r ượu như thế này.

 

“Được rồi đấy.” Tôi giữ c.h.ặ.t chai r ượu trong tay anh ta.

 

“Em đang quan tâm anh sao?” Anh ta cười.

 

“Tôi không muốn phải đưa một tên say xỉn về đâu.” Tôi cạn lời.

 

Anh ta nhìn tôi một hồi lâu: “Thằng nhóc đó kém em năm tuổi, lông lá còn chưa mọc đủ, có thể cho em an toàn gì chứ?”

 

“Nghiêm Dịch, sự an toàn của tôi chưa bao giờ phụ thuộc vào đàn ông. Anh đ.á.n.h giá thấp tôi quá rồi đấy.”

 

Anh ta tự giễu bật cười, rồi lại uống tiếp một ngụm r ượu nữa: “Hai năm qua em có tình cảm gì với anh không, dù chỉ là một chút?”

 

“Thật bất ngờ, một người lý trí như anh mà cũng có lúc hỏi câu này.” Tôi không trả lời thẳng mà chỉ nhìn anh ta và đợi anh ta tự nhận ra.

 

“Tôi không phải là người có thể thỏa hiệp. Ngay từ khi chúng ta bước vào cuộc hôn nhân sắp đặt này thì chúng ta đã không còn khả năng ở bên nhau nữa rồi.”

 

Anh ta cười khổ.

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Năm đó, chính anh đã tìm bố tôi, nói muốn cưới tôi, phải không?”

 

Anh ta lắc lắc chai r ượu: “Em biết từ khi nào?”