Hòa Thân Thế Thân: Gả Nhầm Cửu Hoàng Tử

Chương 13



Lục Phỉ cười rồi hôn nhẹ lên môi ta một cái.

"Phu nhân còn thông minh hơn ta tưởng rất nhiều."

Ta khựng lại, rồi lập tức phản ứng.

"Ý chàng là chê ta ngốc sao?!"

"Lục Phỉ, chàng quá đáng thật đấy! Tối nay tự mình ngủ đi!"

Ta vừa nói vừa định đứng dậy khỏi đùi hắn, nhưng đã bị hắn kéo trở lại, tiện tay còn buông luôn màn giường xuống.

Hắn vừa vuốt ve bàn tay ta, vừa chậm rãi nói:

"Tối nay ta tự ngủ thì được, nhưng ban ngày muội phải ở bên cạnh bồi ta."

Kể từ sau khi ta phát hiện đôi chân của Lục Phỉ vốn chẳng hề tàn tật, mức độ nhiệt tình của hai chúng ta đối với chuyện ấy hoàn toàn đảo ngược so với trước.

Đặc biệt là mỗi khi chỉ có hai người ở riêng.

Ta đá chân loạn xạ rồi chất vấn hắn:

"Lục Phỉ, chẳng phải chàng nói mình thân có tàn tật, không tiện hành động sao?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn chẳng hề xấu hổ, thậm chí còn rất thản nhiên giữ lấy mắt cá chân ta.

"Ừm, ta lừa muội."

...

Bảy ngày sau, khi sắp đến cuối năm, A Thất cuối cùng cũng trở về.

Đàn Vân vừa nghe tin đã là người đầu tiên chạy ra ngoài.

Đến khi ta đẩy xe lăn của Lục Phỉ tới sân thì hai người họ đã ôm c.h.ặ.t lấy nhau.

Lục Phỉ khẽ thở dài.

"A Thất lớn rồi, giữ không nổi nữa."

...

Nghe chẳng khác nào A Thất sắp xuất giá vậy.

Nghe thấy giọng hắn, hai người đang ôm nhau đến lưu luyến vội vàng tách ra.

A Thất quỳ xuống hành lễ rồi ngượng ngùng gọi:

"Cửu điện hạ."

Lục Phỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái.

"Có việc thì vào thư phòng nói, nói xong rồi hãy đi ôn tồn với người trong lòng của ngươi."

Cuộc nói chuyện ấy kéo dài đến tận hoàng hôn mới kết thúc.

A Thất đi tìm Đàn Vân, còn ta và Lục Phỉ dùng bữa tối ở sảnh ngoài.

Hắn vừa múc cho ta một bát canh thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng truyền chỉ the thé.

"Thánh chỉ đến..."

Hoàng đế vậy mà lại hạ chỉ, lệnh chúng ta ba ngày sau vào cung tham dự dạ yến đêm Giao thừa.

Chuyện này đến quá đột ngột.

Dù sao thì mấy lần cung yến trước đó, ông ta vẫn luôn rất tự giác coi như không có sự tồn tại của Lục Phỉ, kẻ "không còn sống được bao lâu".

"Liệu có phải là cái bẫy không?"

Đêm ấy, ta trằn trọc mãi không ngủ được, chỉ đành cố sức đoán ý đồ của Hoàng đế.

"Ông ta có phải định g.i.ế.c chàng không? Hay muốn gây khó dễ cho chúng ta? Có khi nào ông ta bỏ độc vào đồ ăn trong yến tiệc không? Hay chuyện hạ độc Giản Quý phi đã bị phát hiện rồi? Lần trước chàng nói người của Lục Mân muốn tìm một thứ từ chỗ chàng, rốt cuộc là muốn tìm thứ gì vậy?"

Ta lải nhải không ngừng suốt một lúc, cuối cùng Lục Phỉ mất kiên nhẫn, nghiêng người phủ lên, đưa tay che mắt ta rồi cúi xuống hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta bất mãn né tránh.

"Cái gì chứ! Ta đang nghiêm túc giúp chàng phân tích tình thế mà..."

"Đa tạ phu nhân."

Lục Phỉ mỉm cười, đầu ngón tay khẽ vuốt qua mặt ta.

"Nhưng muội không cần lo lắng, mọi chuyện đã có ta."

Khi ấy ta vẫn chưa hiểu câu nói ấy nặng đến nhường nào.

Ta chỉ nhớ trong bóng tối, ánh nến lay động nghiêng nghiêng, còn gương mặt hắn khuất trong bóng đêm, trông vừa tĩnh lặng vừa trang nghiêm.

Ngày dự yến Giao thừa trong cung, ta mặc chiếc váy bông màu tím vừa may mấy hôm trước, khoác thêm áo choàng viền lông hồ ly trắng dày cộm, lại cài vài cây bộ diêu và trâm ngọc lên b.úi tóc, tự trang điểm mình thật ung dung quý phái.

Lục Phỉ ngồi bên cạnh nhìn ta, rồi bình luận:

"Rực rỡ lòe loẹt."

Ta hung dữ trừng hắn một cái.

Hắn liền cười cười, rồi bổ sung:

"Nhưng lại xinh đẹp linh động."

Đến khi chúng ta vào cung rồi ngồi vào chỗ, mới phát hiện bầu không khí có gì đó không đúng.

Đặc biệt là Lục Mẫn và Lục Mân ngồi đối diện, ánh mắt nhìn ta và Lục Phỉ đều tràn đầy ác ý.

Chẳng mấy chốc, nghi hoặc trong lòng ta đã có lời giải.

Sau ba tuần rượu, Lục Mẫn đột nhiên đứng dậy bước ra giữa điện, từ xa quỳ xuống trước Hoàng đế.

"Phụ hoàng, nhi thần có một việc muốn bẩm báo."

Hắn cất cao giọng.

"Sứ thần nước Sở đã vào yết kiến, hơn nữa còn có một người muốn gặp Nguyên Gia công chúa."

Sứ thần nước Sở?

Nghĩ đến Lãnh Nguyệt và Hàn Tinh đã c.h.ế.t, trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm bất an.

Đúng lúc ấy, tay Lục Phỉ từ dưới bàn đưa sang, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

Ta quay đầu nhìn hắn.

Hắn khẽ lắc đầu.

"Đừng sợ."

Giọng nói vẫn bình tĩnh điềm đạm như mọi khi.

Lòng ta cũng theo đó bình ổn hơn đôi chút.

Nhưng điều ta không ngờ tới là, vị "sứ thần" nước Sở ấy lại chính là Nguyên Gia công chúa.

Nguyên Gia công chúa thật sự.

Nàng mặc một bộ công chúa phục đỏ rực bước vào đại điện.

Trên b.úi tóc cao cài chiếc phượng quan bạch ngọc vô cùng tinh xảo.

Đôi mắt giống ta đến tám phần đảo qua gương mặt ta, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ oán độc rồi lập tức biến mất.

Hiển nhiên, người trong điện đều không phải kẻ mù.

Chỉ cần liếc mắt, bọn họ đã nhìn ra sự tương đồng giữa ta và Nguyên Gia, ánh mắt kinh nghi liên tục đảo qua lại giữa hai người.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn thân ta lạnh buốt, đến cả dũng khí nhìn sang Lục Phỉ bên cạnh cũng không còn.

Ta chỉ lặng lẽ, từng chút từng chút một, rút bàn tay đang được hắn nắm c.h.ặ.t trở về.

Nguyên Gia quỳ xuống giữa đại điện, nước mắt lấp lánh nơi hàng mi, bắt đầu từng điều từng điều kể ra tội trạng của ta.

"Nàng ta tên thật là Triệu Doanh Chi, chẳng qua chỉ là một nữ t.ử thanh lâu có dung mạo hơi giống ta. Trên đường ta đến nước Tấn hòa thân, nàng ta cùng đồng bọn đ.á.n.h ngất ta, sau đó tráo long đổi phụng, thậm chí còn không tiếc xăm lên n.g.ự.c mình một đóa sen giống hệt ta, chỉ để mạo danh thân phận của ta mà gả vào hoàng thất nước Tấn."