Hòa Thân Thế Thân: Gả Nhầm Cửu Hoàng Tử

Chương 18



Hắn nhất định đã nhận ra Doanh Chi không phải Nguyên Gia thật, nhưng vẫn rất biết điều đáp lời:

"Hoàng hậu nương nương chính là hoàng muội của thần."

Doanh Chi đứng bên cạnh liền nắn giọng gọi một tiếng:

"Hoàng huynh."

Sau đó nàng quay sang nhìn ta đầy mong đợi, như đang hỏi: Gọi như vậy có đúng không?

Ta khẽ cười, nắm lấy tay nàng, cùng bước xuống bậc thềm, đứng trước mặt Giang Lưu rồi từ trên cao nhìn xuống hắn.

"Ngươi phải nhớ kỹ lời hôm nay mình nói. Cô và Hoàng hậu sau này vẫn còn nhiều chỗ cần dùng đến ngươi."

Về sau nữa, ta sai người phá bỏ từng tòa cung điện nơi trước kia Doanh Chi bị ép xăm hình, rồi xây dựng lại toàn bộ.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Trước khi ra ngoài, nàng cố ý xách váy xoay một vòng trước mặt ta, thấp thỏm hỏi:

"Lục Phỉ, chàng xem thiếp mặc thế này có hợp không? Có phải hơi quá lộng lẫy rồi không? Đám đại thần trong triều sẽ không lại vì chuyện này mà nói xấu thiếp chứ?"

Ta bật cười kéo nàng vào lòng rồi cúi xuống hôn nàng.

"Là quá thanh nhã mới đúng."

Sau khi trở thành Hoàng hậu, dường như nàng cũng nhận ra sự nghi ngờ và bất mãn của quần thần đối với mình, nên ăn mặc vô cùng giản dị, lời nói cử chỉ cũng thu liễm hơn rất nhiều.

Có một hôm trong Ngự Thư phòng, nàng đang nằm trên đùi ta làm nũng thì ngoài cửa thái giám vào bẩm báo, nói Tả tướng cầu kiến để bàn việc triều chính.

Doanh Chi sợ đến mức bật dậy khỏi chiếc giường nhỏ, lập tức đứng ngay ngắn sang một bên.

Tả tướng bước vào, thấy nàng thì hơi nhíu mày, nhưng vẫn cúi người hành lễ.

"Vi thần tham kiến Hoàng hậu nương nương."

"Miễn lễ, miễn lễ."

Nàng khẽ vuốt vạt váy, quay sang nhìn ta.

"Lục... Hoàng thượng, nếu triều đình có việc thì thần thiếp xin về cung trước. Tối nay nhớ đến dùng bữa cùng thần thiếp."

Sau khi bàn xong chính sự, Tả tướng vẫn đứng trong thư phòng, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Ta bình thản nói:

"Thừa tướng có điều gì cứ nói."

"Vi thần biết Hoàng thượng và Hoàng hậu phu thê tình thâm. Nhưng Hoàng thượng đăng cơ đến nay cũng đã hơn một năm, hậu cung vẫn còn bỏ trống..."

Hắn nhìn sắc mặt ta rồi không nói tiếp nữa.

Ta cầm b.út phê tấu chương, hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng:

"Nếu đã vậy, thừa tướng cứ dâng một bản tấu chương, ngày mai lên triều sẽ bàn việc này."

Buổi tối trở về dùng bữa, Doanh Chi cứ gắp thức ăn một cách máy móc, vẻ mặt thất thần.

Đến cả khi ta gắp cho nàng một miếng cần tây mà nàng ghét nhất, nàng cũng không hề phát hiện, cứ thế ăn luôn.

Làm Hoàng hậu lâu như vậy rồi, tâm tư của nàng vẫn đơn thuần như trước, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt.

Ta chỉ cần nhìn một cái là biết nàng đang có tâm sự.

Quả nhiên, sau bữa cơm, nàng gối đầu lên đùi ta, khẽ hỏi:

"Lục Phỉ, chàng định khi nào tuyển tú?"

Bàn tay đang vuốt tóc nàng của ta khựng lại.

"Vì sao phải tuyển tú?"

"Thì... làm đầy hậu cung ấy. Hoàng đế nào mà chẳng như vậy?"

Nàng nhăn mặt, trông như sắp khóc.

"Mấy hôm nay thiếp nghe nói trong kinh thành có rất nhiều người bảo chàng chỉ sủng ái một mình Hoàng hậu, như vậy rất bất lợi cho triều chính. Thiếp nghĩ rồi, tiên hoàng trước kia sủng ái Giản Quý phi đến thế vẫn còn nạp cả một đống phi tần khác. Nếu chàng không nạp, e rằng bọn họ sẽ còn bàn tán mãi đến sang năm mất."

Ta nâng cằm nàng lên để nàng nhìn thẳng vào mắt ta.

"Nàng hy vọng ta nạp phi sao?"

"Thiếp không hy vọng. Nhưng thiếp cũng không muốn chàng vì chuyện này mà bị quần thần dâng sớ chỉ trích, bị bách tính bàn tán..."

Lời nàng còn chưa dứt đã bị nụ hôn của ta chặn lại.

Ta cúi đầu hôn nàng rồi khẽ nói:

"Đừng lo. Ta giữ Giang Lưu đến tận hôm nay chính là vì chuyện này."

Sáng hôm sau lên triều, Tả tướng dâng sớ khuyên can, nói Hoàng thượng đăng cơ đã hơn một năm, Hoàng hậu ở ngôi Trung cung lại vẫn chưa sinh hoàng tự, nên rộng tuyển hậu cung để khai chi tán diệp cho hoàng thất.

Sau khi hắn nói xong, Thượng thư Lễ bộ cũng bước ra tâu rằng, Doanh Chi trước kia vốn là công chúa nước Sở, nay làm Hoàng hậu thì khó tránh khỏi đức không xứng vị.

Lời ấy vừa dứt, không ít đại thần lập tức phụ họa theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta chống đầu, lười biếng nghe bọn họ tranh cãi hồi lâu.

Mãi đến khi Giang Lưu bước ra, quỳ giữa đại điện rồi lớn tiếng nói:

"Chuyện cũ không thể truy cứu. Nay thần đã là thần t.ử của Đại Tấn, vậy hoàng muội của thần đương nhiên cũng là người Đại Tấn. Thần cam tâm tình nguyện thần phục bệ hạ. Chư vị hôm nay nói những lời ấy, lẽ nào là bất mãn với quyết định của bệ hạ sao?"

Thượng thư Lễ bộ vội vàng quỳ xuống.

"Thần tuyệt không có ý đó."

"Hoàng hậu trước kia tuy là công chúa nước Sở, nhưng sau khi gả cho cô vẫn luôn một lòng vì cô mà suy nghĩ, cũng lập không ít công lao cho Đại Tấn. Trước đây thân thể cô không được khỏe mạnh, toàn nhờ Hoàng hậu tận tâm chăm sóc mới khỏi hẳn. Nếu luận công lao, nàng tuyệt không kém chư vị ái khanh nửa phần. Huống hồ nay nước Sở chỉ còn là chuyện của ngày hôm qua, Giang Lưu cũng đã trở thành cánh tay phải của Đại Tấn. Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa."

Quần thần đồng loạt cúi đầu lĩnh chỉ, chỉ có Tả tướng vẫn chưa cam lòng.

"Nhưng hậu cung hiện nay vẫn còn bỏ trống..."

Ta hờ hững liếc nhìn hắn.

"Nếu đã vậy thì tuyển một nhóm tú nữ vào cung. Trước mắt chưa phong vị, giao cho Hoàng hậu chọn lựa và dạy dỗ. Nếu có người được Hoàng hậu vừa mắt, cô sẽ phong làm hậu phi. Nếu ngay cả Hoàng hậu cũng không vừa ý, vậy thì thôi."

Tốc độ làm việc của Tả tướng quả thật rất nhanh.

Chưa đầy nửa tháng, Lễ bộ đã tuyển được hơn mười vị thiên kim của các quan lại quyền quý trong kinh thành, cùng đưa vào Trữ Tú cung.

Ta bảo Doanh Chi đến xem.

Sau khi trở về, nàng thành thật nói với ta:

"Tuy đều không đẹp bằng thiếp, nhưng chàng có muốn đổi khẩu vị không?"

Lúc nàng nói câu ấy, ta đã cởi sạch xiêm y trên người nàng, để lộ thân thể trắng ngần như một trái cây tươi non mọng nước.

Ta hôn lên chiếc cổ thon dài trắng như tuyết của nàng, khàn giọng nói:

"Quả thật là muốn đổi khẩu vị."

Sắc mặt nàng lập tức tối sầm, tức giận cuốn lấy chiếc váy rối loạn, định vùng khỏi người ta.

Nhưng ta nắm lấy mắt cá chân nàng kéo trở lại, ghé sát bên tai nàng thấp giọng nói:

"Doanh Chi ngoan, để ta đổi khẩu vị một chút... Hôm qua Thượng Cung cục vừa đưa tới chiếc váy mới, mặc cho ta xem được không?"

Hôm sau, nàng ôm chiếc eo mềm nhũn đến Trữ Tú cung.

Chỉ một ngày sau, trong cung đã lan truyền tin đồn Hoàng hậu phóng đãng.

Ta sai người điều tra, rất nhanh đã tìm được hai tú nữ tung tin đồn, lập tức cho trả về phủ.

Lại vài ngày sau, hoa sen trong hồ nở kín mặt nước.

Doanh Chi dẫn đám tú nữ đi thưởng hoa.

Không biết vì sao, có một người lại rơi xuống nước, còn đúng lúc bị ta bắt gặp.

Thị vệ cứu người lên.

Nữ nhân cả người ướt sũng quỳ trước mặt ta, khóc đến nghẹn ngào.

"Thần nữ không biết đã đắc tội Hoàng hậu nương nương từ khi nào, khiến người đẩy thần nữ xuống nước. Đều là lỗi của thần nữ..."

Doanh Chi trợn to mắt nhìn nàng ta đầy vẻ không thể tin nổi.

Ta cũng bật cười.

"Quả thật là lỗi của ngươi. Dám vu hãm Hoàng hậu, lá gan của ngươi đúng là không nhỏ."

Sau đó nàng ta bị đưa ra khỏi cung.

Không bao lâu sau, nàng ta cũng được gả đi.

Không đầy hơn một tháng, trong Trữ Tú cung chỉ còn lại ba tú nữ, mà cả ba người đều chủ động đến trước mặt ta xin được xuất cung.

"Thần nữ tự biết phúc mỏng, không dám hầu hạ Hoàng thượng. Nay thần nữ lại vô cùng nhớ phụ mẫu trong nhà, kính mong Hoàng thượng khai ân..."

Ta rất sảng khoái chuẩn tấu, cho các nàng rời cung.

Kể từ đó, không còn ai dám nhắc đến chuyện sung túc hậu cung trước mặt ta nữa.

Ngược lại là Doanh Chi, đến đêm liền ngồi trên người ta, vẻ mặt đắc ý dào dạt.

"Thiếp biết ngay mà, chàng không thể rời xa thiếp."

Trên người nàng mặc bộ váy mới do Thượng Cung cục vừa may, chất vải mỏng nhẹ vô cùng, mà dải lưng dài nơi eo chỉ cần khẽ kéo một cái là lập tức buông lỏng, vô cùng dễ cởi.

Ta mỉm cười ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng rút dải lưng bên hông nàng, đầu ngón tay khẽ đặt lên phần eo thon mềm mại nhất, thấp giọng nói:

"Ừm, đời này ta cũng sẽ không bao giờ rời xa nàng."

Ngày hè vừa đẹp.

Mỹ nhân cũng vừa đẹp.

Đó là may mắn ba đời của ta.