Hòa Thân Thế Thân: Gả Nhầm Cửu Hoàng Tử

Chương 7



Lục Phỉ đưa tay vén mái tóc rối của ta ra sau tai, bất đắc dĩ nói:

"Quả nhiên lời đồn không thể tin, công chúa như vậy, sao có thể gọi là ngang ngược kiêu căng được?"

Qua màn nước mắt mơ hồ, ta không nhìn rõ vẻ mặt của chàng, chỉ cảm nhận được vòng ôm ấm áp cùng nhịp tim hơi gấp gáp đang áp bên tai mình.

"Lục Phỉ."

Ta ngừng rơi nước mắt, nắm lấy vạt áo chàng hỏi:

"Chàng thật sự sẽ c.h.ế.t sao?"

Lục Phỉ không trả lời, chỉ quay mặt đi rồi khẽ nói:

"Ngủ đi."

Khi còn ở thanh lâu, ta có một người coi như bạn thân, tên là Hương Sa.

Nàng lớn hơn ta tám tuổi, lúc ta vừa bắt đầu học cầm kỳ thư họa thì nàng đã phải tiếp khách.

Khi ấy ta còn nhỏ, thỉnh thoảng cũng nhớ mẫu thân, Hương Sa liền nói với ta:

"Mẫu thân ngươi là một đại mỹ nhân, cho nên mới được hầu hạ vị quý nhân như vậy."

Ta ngây thơ nhìn nàng, còn ánh mắt Hương Sa lại vô cùng phức tạp.

Trong đó vừa có thương hại, vừa có ai oán.

"Nhưng sau khi sinh ngươi, ta từng lén vào thăm, cả người bà ấy tím xanh, từ đầu đến chân không còn chỗ nào lành lặn."

Về sau, Hương Sa cũng c.h.ế.t.

Khi c.h.ế.t, trên người nàng vẫn mặc chiếc váy lụa màu đào thêu hoa bách hợp vừa mới may cách đó mấy hôm.

Vốn dĩ nàng đã hẹn với ta sẽ mặc chiếc váy ấy đi xem hội hoa đăng.

Hôm ấy vị Hoàng lão gia điểm nàng tâm trạng không tốt, Hương Sa lại đúng lúc chọc giận hắn, cuối cùng bị hai con ch.ó dữ c.ắ.n xé đến c.h.ế.t.

Sau cùng, Hoàng lão gia chỉ bồi thường cho tú bà một hộp vàng, còn t.h.i t.h.ể Hương Sa bị quấn sơ sài rồi ném vào bãi tha ma.

Đến mặt nàng lần cuối ta cũng không kịp nhìn.

Mà bây giờ, người sắp rời khỏi ta lại đổi thành Lục Phỉ sao?

Ta bắt đầu khắp nơi dò hỏi, muốn tìm một vị thần y về chữa bệnh cho Lục Phỉ.

Đại phu trong kinh thành được ta mời về từng người một, nhưng kết quả bắt mạch đều nói rằng, khi còn tập võ Lục Phỉ vốn đã mang ám thương trong người, sau đó lại bị gãy hai chân, kinh mạch nghịch hành, dẫn phát bệnh cũ tích tụ nhiều năm.

Cho dù xương đã được nối lại, cũng đã dùng hết linh d.ư.ợ.c để điều dưỡng, thì tuổi thọ còn lại cũng chỉ vẻn vẹn nửa năm.

Sau khi đại phu rời đi, ta ủ rũ ngồi đó, cố sức suy nghĩ bước tiếp theo nên đi đâu tìm người.

Lục Phỉ lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn có tâm trạng trêu chọc ta.

"Ngày thành thân, công chúa từng nói thích nam nhân thân thể khỏe mạnh, còn ta chỉ có thể để nàng chắp vá mà sống. Nếu ta thật sự c.h.ế.t rồi, trước khi đi sẽ tìm cho công chúa một vị phu quân hợp ý, thế nào?"

Ta tức đến nghiến răng, cố ý nói:

"Được thôi, ta thấy A Thất cũng không tệ, chờ chàng c.h.ế.t rồi ta sẽ tái giá với hắn."

A Thất đứng bên cạnh lập tức quỳ xuống.

"Thuộc hạ thân phận thấp kém, tuyệt đối không xứng với thân thể ngàn vàng của công chúa, mong công chúa thu hồi lời ấy."

"...Vậy thì ngươi đi theo Cửu hoàng t.ử luôn đi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta vừa tức vừa tủi thân, c.ắ.n môi xoay người định bỏ đi, nhưng vừa bước được một bước thì đã bị Lục Phỉ nắm lấy cổ tay, kéo mạnh vào lòng.

Chàng ôm ta từ phía sau, cằm tựa lên vai ta, khẽ thở dài.

"Là ta không tốt, không nên chọc công chúa tức giận."

Trong lòng ta khó chịu vô cùng, càng cố nhịn thì nước mắt lại càng rơi dữ dội.

"Lục Phỉ, ta đã bị nước Sở đưa sang đây hòa thân, là thê t.ử của chàng, chẳng lẽ chàng cho rằng sau khi chàng c.h.ế.t, ta còn có thể bình yên vô sự mà tái giá sao?"

"Công chúa..."

"Đừng gọi ta là công chúa!"

Ta quay đầu, tức giận nói:

"Lẽ nào ta không có tên sao? Tên tự của ta là Doanh Chi, rõ ràng chàng biết, vậy mà vẫn cứ hết tiếng này đến tiếng khác gọi ta là công chúa, rốt cuộc là có ý gì?"

Lục Phỉ không trả lời.

Chàng không nói một lời liền cúi xuống hôn lấy ta.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nụ hôn ấy hoàn toàn khác với sự dịu dàng và kiềm chế trước đây, mang theo sự xâm lấn mãnh liệt cùng quyết tuyệt như được ăn cả ngã về không.

Thế nhưng ta lại không cảm thấy bị mạo phạm, trái lại còn từ từng đợt đau nhói ấy tìm được vài phần yên ổn mong manh.

"Doanh Chi."

Chàng hạ giọng dỗ dành ta.

"Là ta sai rồi, đừng giận nữa được không?"

Ta vốn rất dễ dỗ, vừa nghe chàng gọi tên mình như vậy thì lập tức không còn giận nổi, nhưng vẫn muốn nhân cơ hội đưa ra điều kiện, vì thế cố ý sa sầm mặt.

"Vậy chàng phải đồng ý với ta một yêu cầu."

"Yêu cầu gì?"

"Đêm nay động phòng với ta."

Ta vừa dứt lời, Lục Phỉ còn chưa kịp phản ứng thì A Thất đang quỳ bên cạnh đã bật dậy, vèo một cái chạy mất.

"..."

Ta ngơ ngác nhìn theo hướng hắn biến mất.

Lục Phỉ lại vô cùng bình tĩnh.

"Không cần lo lắng, A Thất chỉ là ngượng ngùng thôi."

Lục Phỉ không trả lời ta, ta liền coi như chàng đã ngầm đồng ý, đến tối liền xách một bầu rượu sang gõ cửa phòng chàng.

Đây cũng là điều ta học được ở thanh lâu, các tỷ tỷ từng nói với ta rằng, lần đầu trải chuyện nam nữ khó tránh khỏi căng thẳng, để đỡ đau thì có thể uống chút rượu cho chếnh choáng.

Ta không phải vì sợ hãi, chủ yếu là lo Lục Phỉ sẽ sợ.

Khi còn ở thanh lâu, tú bà đã truyền dạy cho ta rất nhiều kinh nghiệm, những quyển tranh lưu truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, ta gần như đều đã xem qua, chỉ là chưa từng tự mình trải nghiệm.

Huống hồ Lục Phỉ tuy mất đi đôi chân, nhưng thật sự rất đẹp, đêm hôm ấy ta mặc áo sa mỏng xông vào phòng, nhìn thấy chàng... chàng...

Nhớ lại cảnh tượng đêm đó, hai tai ta nóng bừng, hơi nóng ấy lan từ đáy lòng đến tận đầu ngón tay.

Lục Phỉ uống hai chén rượu, chống cằm ngồi trên trường kỷ đối diện ta, mỉm cười gọi:

"Doanh Chi."