Lần đầu tiên ăn Tết ở Điền Nam, chúng ta nhập gia tùy tục.
Hun thật nhiều thịt, còn học cách nhồi lạp xưởng, ăn món lẩu nóng hổi tê rần cả miệng.
Cố Thừa Ngôn tạm thời chưa ăn được những thứ này, còn ta thì ăn một lần là nghiện luôn.
Cho nên lúc nào cũng nấu hai nồi, ta ăn nồi của mình, còn uống ké canh của hắn.
Hắn thỉnh thoảng cũng gắp một đũa từ nồi cay nồng của ta, sau đó đỏ mặt tía tai mà nói: "Quả thực có một phong vị riêng biệt."
Ta nghĩ đợi độc của hắn giải xong, thân thể khỏe lại, e là hắn sẽ mê mẩn món lẩu cay này đến mức không dứt ra được.
Lại đến một năm mới, ta sắp mười sáu tuổi rồi mà vẫn chưa thấy nguyệt sự.
Liêu phu nhân bắt mạch cho ta nói thân thể ta khỏe mạnh, chuyện này cứ tùy duyên là được.
Ta cũng nghĩ vậy.
Cho nên lần đầu tiên nguyệt sự tới, Cố Thừa Ngôn ôm lấy ta, bộ dạng như thể trời sập đến nơi, hốt hoảng kêu to: "Người đâu, mời đại phu, mời đại phu!"
Ta mơ mơ màng màng không hiểu vì sao hắn lại hoảng loạn đến mức ấy.
Chỉ cảm thấy m.ô.n.g ướt dầm dề.
Trong tay hắn có m.á.u.
"Tam gia, ngài bị thương sao?"
"Là nàng bị thương."
Ta ngẩn người một lát mới hiểu ra: "A, là nguyệt sự tới rồi."
"……"
Thật là xấu hổ.
Nhưng Cố Thừa Ngôn thì lại thở phào một cái thật mạnh.
Hắn sa sầm mặt đi rửa tay, sa sầm mặt quay về phòng, đợi ta dọn dẹp xong xuôi đi ra, hắn mới ôn tồn hỏi: "Bụng có khó chịu không? Ngày mai ta hỏi Liêu thần y xem cần chú ý những gì?"
"Đừng ăn đồ sống lạnh dầu mỡ, nghỉ ngơi thật tốt là được, con cũng không đau bụng đến mức khó nhịn, chỉ là cảm giác nặng nề khó chịu, chịu đựng mấy ngày là qua thôi."
Cố Thừa Ngôn ôm ta vào lòng, giọng u trầm: "Vừa nãy làm ta sợ muốn ch·ết.
Tự dưng sờ thấy một tay đầy m.á.u, ta thật sợ……"
"Trách con không tốt, không chuẩn bị trước biện pháp."
"Liên quan gì đến nàng chứ, chuyện này nàng cũng là lần đầu gặp. Vừa nói, nàng vẫn còn nhỏ mà."
Thật ra cũng không nhỏ nữa, ta đã mười sáu tuổi rồi.
Có những cô nương tầm tuổi này đã làm mẹ, còn ta và Cố Thừa Ngôn vẫn chưa viên phòng.
Hắn vẫn luôn cảm thấy ta còn nhỏ.
Vậy cứ để hắn cảm thấy thế đi, thân thể hắn cũng chưa bồi bổ lại hoàn toàn, chờ thêm một hai năm nữa mới viên phòng cũng không muộn.
Chúng ta đều mang tâm tư muốn tốt cho đối phương, ai cũng có tính toán riêng.
Vú nuôi những năm trước đã chăm sóc ta cực kỳ tốt, khi về Vương gia tuy trải qua vài tháng khổ cực nhưng cũng chỉ là thoáng qua.
Sau khi gả cho Cố Thừa Ngôn, ngày tháng càng thêm tiêu d.a.o khoái lạc, thân thể rất khỏe mạnh.
Cho nên chờ nguyệt sự qua đi, ta lại sinh long hoạt hổ giúp Liêu phu nhân trồng những cây d.ư.ợ.c thảo mà bà thu thập được từ khắp nơi.
Bà không giống người đang trúng độc chút nào, mỗi ngày đều vui vẻ hạnh phúc, còn hỏi ta có muốn học y, theo bà học chế độc không.
Ta lắc đầu.
Nhận mặt vài loại d.ư.ợ.c thảo, biết d.ư.ợ.c tính là tốt rồi.
Mỗi ngày ta đã rất bận, thực sự không phân thân ra được.
Đợi đến tháng Sáu, độc trong người Cố Thừa Ngôn đã hoàn toàn tiêu tán, Liêu thần y nói chỉ cần uống thêm t.h.u.ố.c bổ điều dưỡng một hai năm nữa là sẽ hoàn toàn khỏe mạnh.
Ta vui mừng đến mức rơi nước mắt.
Cố Thừa Ngôn dịu dàng lau nước mắt trên mặt ta.
Hắn hỏi ta có muốn quay về kinh thành không?
Ta cũng không thiết tha lắm, ở Điền Nam vẫn rất vui vẻ, về lại đó thì quy củ ràng buộc rất nhiều.
"Vậy chúng ta ở lại Điền Nam đến mùa xuân năm sau, một là để dưỡng thân thể, hai là để viết tiếp quyển hạ của thoại bản.
Chờ đến năm sau, ta sẽ quay về bái phỏng những vị ẩn sĩ đại nho.
Đi qua một chuyến quan trường, ngã xuống khỏi đài cao, ta phát hiện nhân sinh không chỉ có mỗi con đường làm quan."
Rất nhanh sau đó, thoại bản của Cố Thừa Ngôn bắt đầu được lưu hành rộng rãi.
Đặc biệt khi biết là do hắn viết, chỉ trong thời gian ngắn đã thịnh hành cả nước.
Vô số người đều đang chờ đợi quyển hạ.
Chưởng quầy phái người tới Điền Nam, nói thư tín hắn nhận được đã chất đầy mấy gian phòng, hỏi Cố Thừa Ngôn khi nào thì ra quyển hạ?
Quan trọng nhất là khi nào thì chia tiền bạc, vì bộ sách thực sự quá hỏa bạo.
Những học trò hầu như mỗi người một quyển, nếu không đọc qua cuốn sách này thì thấy xấu hổ khi đàm đạo với bạn bè.
Càng có không ít học trò thi rớt đã sôi nổi noi theo, quyết định dùi mài kinh sử thêm ba năm nữa, ba năm sau khảo lại một lần.
Mọi người đều bàn tán về Cố Thừa Ngôn, mọi người đều khen ngợi Cố Thừa Ngôn.
Tự nhiên cũng có người nói hắn cưới được một người vợ hiền.
Phu quý thê vinh chính là như thế.
Liêu thần y ngày nào cũng tới hỏi Cố Thừa Ngôn, khi nào thì ra quyển hạ?
Ông ấy coi như là người đầu tiên biết được diễn biến tiếp theo ngoài ta và Thanh Việt, cái vẻ đắc ý đó thật không để đâu cho hết.
Cũng không biết ai đã tiết lộ hành tung của chúng ta, lại có người mang theo hậu lễ vào Điền Nam, gửi thiệp bái kiến Cố Thừa Ngôn.
Hắn đều từ chối.
Bất kể là ai tới cũng đều không gặp, lễ vật nhất quyết không thu.
Độc trên người đã giải, hiện giờ hắn bắt đầu chậm rãi cầm kiếm luyện võ.
Hắn vốn biết võ công, thuật cưỡi ngựa cũng rất giỏi, chỉ vì trúng độc mà phải bỏ dở.
Nay nhặt lại từ đầu, những ngày đầu quả thực gian nan, nhưng sau khi c.ắ.n răng kiên trì, dần dần hắn đã thuận tay trở lại.
Cái phong thái nhẹ nhàng, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong ấy thật khiến người ta mê mẩn.
Người đưa thiệp dần xuất hiện nhiều nữ t.ử, đủ loại xe ngựa dừng ngoài viện, ai nấy đều thơm nức hương hoa.
Tứ Nguyệt vì thế mà bực dọc không thôi.
"Phu nhân, người không thấy cảm giác gì sao? Bọn họ cứ chằm chằm nhìn vào Tam gia nhà mình, người không thấy tức giận à?"
"Tại sao ta phải tức giận?"
Nếu Cố Thừa Ngôn muốn bỏ ta, ta cũng sẽ không bám lấy hắn, càng không phải không có hắn là không sống nổi.
Ai bảo ngay từ đầu hắn đã dạy ta rằng nữ t.ử phải tự lập tự cường, tự tôn tự ái cơ chứ.
Trước khi yêu hắn, người ta yêu nhất chính là bản thân mình.
Hắn yêu ta, đối tốt với ta, ta tự nhiên cũng yêu hắn, đối tốt với hắn.
Nếu hắn thay lòng đổi dạ, ta cũng sẽ không do dự mà thu hồi tình ý của mình.
Ta biết trồng d.ư.ợ.c thảo, trời đất bao la, luôn có chỗ cho ta dung thân.
Ta không còn là Vương Du Vãn bị nhốt trong sân, bị sắp xếp ở chung một viện với thứ nữ năm xưa nữa.
Người đời thường nói phượng hoàng d.ụ.c hỏa trùng sinh.
Ta tuy không sánh được với phượng hoàng, nhưng ta cũng đang dần trưởng thành.
Ta biết chữ, ta nhận biết thảo d.ư.ợ.c, càng biết trồng hoa cỏ, ta biết nấu những món ăn đơn giản, cũng biết chút việc may vá sơ sài.
Ta cũng không thua kém bất kỳ ai.
Cho nên bọn họ nhìn trúng Cố Thừa Ngôn là vì bọn họ tinh mắt, dù sao thì hắn vốn dĩ đã rất ưu tú.
Đương nhiên, ta cũng sẽ không chủ động dâng người đi, nhận chị nhận em gì đó để rước họa vào nhà.
Những tấm bái thiếp gửi cho ta, ta cũng đều hờ hững, nhất mực không gặp ai.
Nhưng không ngờ, Cố Thừa Ngôn còn nôn nóng hơn cả ta.
"Chúng ta nên rời đi thôi."
Phu xướng phụ tùy, hắn nói đi là chúng ta đi.
Hắn muốn bái phỏng đại nho ở ẩn, ta cũng muốn đi nếm thử mỹ thực các nơi, nghe phong tục nhân tình khắp chốn.
Hắn muốn tiến về phía trước, hướng tới chỗ cao, ta cũng không thể đứng yên tại chỗ. Đây là lứa tuổi nên nỗ lực phấn đấu, không thể ngồi mát ăn bát vàng, càng không thể ngồi đáy giếng xem trời, sống chăng hay chớ.
Ta biết có người nói số ta tốt, gả được cho Cố Thừa Ngôn là thê nhờ đức phu.
Cũng có người nói ta đã tu luyện phúc khí mấy đời.
Những lời đó chẳng qua là ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị, vì không làm gì được ta nên mới dùng lời nói để làm tổn thương.
Ta sẽ không đi so đo với hạng người ấy, càng không vì thế mà đau lòng.
Người nam nhân mà bọn họ cầu mà không được lại hằng đêm ngủ bên cạnh ta, cưng chiều ta, yêu thương ta, ta nên rộng lượng một chút mới phải.
Có lẽ vì ta quá mức rộng lượng nên Cố Thừa Ngôn thường xuyên giận dỗi, cảm thấy ta không đủ để tâm đến hắn.
Hắn lại sợ ta thật sự ghen tuông mà bỏ hắn.
Nữ t.ử có tam tòng tứ đức, hắn không muốn ta tuân thủ, nhưng bản thân hắn lại rất giữ mình, không nói chuyện nhiều với nữ t.ử khác, càng không ở riêng với bất kỳ ai, cũng chưa từng sinh lòng thương xót với ai, lúc nào cũng lạnh nhạt, nghiêm nghị.
Dần dần bọn họ cũng phát hiện ra, Cố Thừa Ngôn chính là một khối sắt nguội, căn bản không cho bất kỳ ai cơ hội sưởi ấm để làm tan chảy.
Hình như người Cố gia cũng phát hiện ra điều đó.
Cố Thừa Ngôn không còn giống như trước kia, lấy vinh nhục hưng suy của Cố gia làm nhiệm vụ của mình, hắn thậm chí còn không muốn quay về kinh thành.
Hắn dẫn ta đi bái phỏng vị đại nho này, mua một tòa nhà ở đó sống một hai năm.
Lại đi đến nơi ẩn cư của vị đại nho khác mua thêm tòa nhà ở lại ba bốn năm.
Hắn còn bảo ta đón cả v.ú nuôi và a huynh qua đây, nếu không phải Triệu v.ú nuôi nói muốn ở lại kinh thành thì cũng đã đón cả bà sang bên cạnh rồi.
Cố gia đã viết rất nhiều thư mong hắn hồi kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn đều lấy lý do thân thể không khỏe để từ chối.
Thân thể hắn không khỏe ư?
Có quỷ mới tin.
Từ ngày sinh nhật mười bảy tuổi của ta chúng ta viên phòng, một tháng lúc nào cũng có vài lần hắn giày vò ta đến mệt lử.
Hơn nữa ta phát hiện, tính ghen của hắn còn lớn hơn bất cứ ai, chỉ cần ta ra ngoài nửa ngày không về nhà, miệng hắn tuy không nói gì nhưng buổi tối đó ta đừng hòng được ngủ yên.
Cái này gọi là "không khỏe" sao?
Ta biết, hắn là không muốn quay về kinh thành.
Ta cũng hiểu vì sao Cố gia lại hết lần này đến lần khác giục hắn trở về, bởi vì hiện giờ danh tiếng của hắn đã quá cao rồi.
Sau khi thoại bản đầu tiên bán cháy hàng, hắn lại viết về một học trò nghèo nhờ đọc sách khoa cử mà từng bước đi lên đỉnh cao nhân sinh, càng khiến những học trò hàn môn thấy được hy vọng.
Hắn hiện đang viết thoại bản thứ ba, về một tiểu nhân vật bình thường trở thành tướng quân trấn giữ biên cương, bảo vệ quốc gia……
Khi Vương gia bị hạ ngục, tin tức truyền đến ai ai cũng biết, có người cố ý truyền tới trước mặt ta, lúc đó ta hai mươi tuổi, đang m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ tư.
Cố Thừa Ngôn có chút lo lắng nhìn ta.
"Du Vãn……"
Ta nhìn hắn mỉm cười: "Thiếp không sao."
Ta thực sự không sao, người của Vương gia, ta đã rất lâu rất lâu rồi không nhớ tới họ nữa.
Mỗi ngày bận rộn đọc sách biết chữ, trồng hoa cỏ d.ư.ợ.c thảo, buổi tối còn phải đối phó với Cố Thừa Ngôn, lấy đâu ra thời gian mà nghĩ tới những người không liên quan.
"Nàng định tính thế nào?" Cố Thừa Ngôn hỏi.
"Chúng ta quay về kinh thành một chuyến đi."
Nếu họ bị xử trảm, thì đi gặp mặt lần cuối để trọn vẹn tình thân bạc bẽo kiếp này.
Nếu bị lưu đày, thì gửi một khoản bạc coi như trả ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c.
Nếu bị biếm làm thứ dân, vẫn sẽ gửi một khoản bạc, từ đó cả đời không qua lại với nhau.
Quan trọng nhất vẫn là nhị thẩm……
Trên đời này thứ khó trả nhất quả nhiên là nợ ân tình.
Cố Thừa Ngôn cũng nên quay về kinh thành một chuyến.
Không thể cứ trốn tránh người Cố gia mãi được, hắn cũng đâu có làm gì sai.
Chúng ta chậm rãi quay trở về kinh thành.
Chuyện của tội phạm Vương gia còn rất nhiều, đặc biệt là Tam hoàng t.ử còn muốn bức vua thoái vị tạo phản, Vương Du Hân lại làm trắc phi của hắn, người Vương gia làm sao có thể sạch sẽ cho được?
Không thể sạch sẽ dù chỉ một chút.
Nhị thúc có tham gia vào hay không thì không rõ.
Một tháng rưỡi sau chúng ta mới tới kinh thành, không còn cách nào khác, đành phải trực tiếp về Cố gia.
Cho nên mới nói khi ngươi có đủ bản lĩnh, người trong nhà đối xử với ngươi cũng hoàn toàn khác.
Cố phu nhân thì khỏi phải nói, bà nắm lấy tay ta, đỏ hoe mắt bảo: "Trở về là tốt rồi, trở về rồi thì đừng đi nữa, bên ngoài làm sao tốt bằng ở nhà.
Con lại đang mang thai, ngự y và bà đỡ tốt nhất đều ở kinh thành, mẫu thân sẽ sắp xếp chu đáo cho con.
Cái sân của các con cứ cách vài ngày lại được dọn dẹp sạch sẽ, nha hoàn bà t.ử đều do đích thân ta dạy bảo, lát nữa ta sẽ đưa văn khế bán mình cho con, nếu dùng không thấy thoải mái thì cứ việc bán đi."
Người ta thường nói không ai đ.á.n.h kẻ chạy lại (người tươi cười).
Cố phu nhân cũng không có gì lỗi với ta: "Đa tạ mẫu thân."
"Người một nhà cả, đừng nói lời khách sáo ấy."
Cố phu nhân nói xong, nhìn về phía Cố Thừa Ngôn đang ngồi cùng các huynh đệ đằng xa, hốc mắt thoáng chốc đẫm lệ nhưng bà nhanh ch.óng lau đi.
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta hỏi: "Gần năm tháng rồi, có thấy chỗ nào không khỏe không? Có thèm ăn gì không? Đứa bé có quấy không?"
"Đường xá xa xôi nhưng trộm vía con ăn uống được, đứa bé rất ngoan, không quấy chút nào ạ."
"Đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện."
Cố Đại tẩu ngồi một bên, m.ô.n.g như có gai đ.â.m, cứ chốc chốc lại vặn vẹo.
Nhị tẩu thì trên mặt đầy nụ cười, tĩnh lặng ngồi nghe ta và Cố phu nhân trò chuyện.
Cố Thừa Ngôn quay đầu nhìn về phía ta, ta cũng nhìn về phía hắn.
Hắn liền đứng dậy đi tới, trực tiếp bước đến bên cạnh ta hỏi: "Mệt không? Ta đưa nàng về nghỉ ngơi trước nhé?"
"Thiếp không mệt, nếu mệt thiếp sẽ nói với mẫu thân."
Thực tế mọi người ở Cố gia đều biết Cố Thừa Ngôn đã ly tâm với gia đình.
Bị trúng độc rồi bị từ bỏ là điều thứ nhất.
Cố Đại tẩu hãm hại ta mà không bị trừng phạt là điều thứ hai.
Thư phòng bị dọn trống, tiền viện trống không là điều thứ ba.
Khi chúng ta mới rời kinh thành, họ chẳng mảy may quan tâm là điều thứ tư.
Nhưng con người luôn phải tiến về phía trước, phải nhìn về tương lai, không thể cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, giữ mãi những khó khăn, đau khổ trong lòng.
Không đáng giá chút nào.
Sân viện của chúng ta được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ thoáng mát, đồ đạc không thiếu thứ gì, nơi nơi đều thỏa đáng.
Ta bảo Tứ Nguyệt ra tiền viện xem một chút, Tứ Nguyệt về nói trong thư phòng đầy ắp sách vở, giấy b.út mực thước không thiếu thứ gì.
Đồ trang trí đều là hàng tinh xảo, lại vô cùng nhã nhặn.
Ta chậc chậc hai tiếng.
Cố Thừa Ngôn trở về nói với ta về chuyện của Vương gia.
Tam hoàng t.ử bị biếm làm thứ dân, bị giam giữ ở hoàng lăng, những người liên lụy khác đều bị lưu đày biên cương, đó đã là Hoàng thượng khai ân rồi.
"Vậy thì đợi đến ngày họ khởi hành, thiếp đi gặp một mặt vậy."
Người Vương gia rời khỏi kinh thành vào tháng Mười.
Cũng thật trùng hợp, đúng vào ngày năm xưa ta xuất giá.
Ta vác bụng bầu bảy tháng, gặp người Vương gia ở ngoại thành.
Vương phu nhân cao cao tại thượng năm nào nay đã bạc trắng đầu, tiều tụy và già nua. Khi bà nhìn thấy ta, lúc đầu không nhận ra, sau khi nhận ra rồi thì lẩm bẩm: "Sai rồi, sai rồi."
Vương lão gia hai mắt đỏ hoe.
Ta đưa một cái túi tiền cho Vương lão gia.
"Bên trong có ít bạc vụn và một nghìn lượng ngân phiếu, coi như con trả lại tiền cơm những năm ở Vương gia."
Vương lão gia há hốc miệng, run rẩy tay đón lấy.
Ông định nói gì đó nhưng ta không muốn nghe, trực tiếp đi về phía nhị thẩm.
Nhị thẩm thì rất bình tĩnh, nhìn thấy ta, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.
"Du Vãn."
"Nhị thẩm, con chuẩn bị cho người ít t.h.u.ố.c viên, đều để ở trong xe ngựa đằng kia, còn có y phục, chăn nệm và một số đồ lặt vặt khác. Người đ.á.n.h xe biết chút y thuật và võ công, dọc đường sẽ chăm sóc mọi người.
Bên quan sai đã được lo liệu xong, người có thể dẫn theo tẩu t.ử, muội muội và các con ngồi xe ngựa, chờ đến nơi khổ hàn……
Con chuẩn bị ít bạc, cần sắm sửa gì thì cứ sắm sửa, đừng tiết kiệm, chờ sau này Hoàng thượng đại xá thiên hạ, mọi người có thể trở về."
Ta có thể làm cũng chỉ đến thế.
Nhiều hơn nữa cũng lực bất tòng tâm.
Nhị thẩm không ngừng rơi lệ: "Cái con bé này, thật là."
"Nhị thẩm, bảo trọng đường xa."
Nhị thẩm gật đầu.
Cố Thừa Ngôn đỡ ta lên xe ngựa về nhà.
Vương phu nhân không ngừng gọi tên ta: "Du Vãn, Du Vãn."
Ta không quay đầu lại, cũng không nhìn bà ta lấy một cái.
Trong lòng một chút gợn sóng cũng không có.
Ta thực sự là một người lương bạc và vô tình.
Cố Thừa Ngôn ôm lấy ta: "Nàng còn có ta, có con."
"Vâng."
"Ta sẽ không bắt nạt nàng đâu."
"Vâng."
"Chúng ta về nhà thôi."
Ta tựa vào lòng hắn, dùng sức gật đầu: "Chúng ta về nhà!"
Xe ngựa lọc cọc lăn bánh.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta vén rèm lên, thời tiết bên ngoài rất đẹp.
Giống như năm đó khi ta gả cho hắn, hắn đã kiên định lựa chọn ta.
Ta cũng kiên định lựa chọn hắn.
Chặng đường đã qua chúng ta nương tựa vào nhau, cùng nhau nắm tay.
Sau này còn rất nhiều, rất nhiều năm nữa.
Chúng ta cũng sẽ sống như vậy.
Hắn không rời, ta không bỏ.
Chúng ta có thể phu xướng phụ tùy, cũng có thể phụ xướng phu tùy.
Chúng ta là người một nhà.
Cũng là những cá thể độc lập.
Ta yêu hắn, hắn yêu ta.
Hạnh phúc sẽ mãi mãi trường tồn.