Hoán Bì Sư

Chương 2



04

 

Về sau, mọi chuyện thuận theo lẽ tự nhiên.

 

Nàng xé nát bùa chú trấn áp ta, chống ô, đưa ta rời khỏi ngôi miếu hoang.

 

Trở về hậu viện nhà phú thương họ Ninh.

 

Cha mẹ Thư Nguyệt mất sớm, người nhà họ Ninh dùng của hồi môn của mẫu thân nàng nuôi một lũ lang sói mắt trắng.

 

Cuối cùng còn tham tài hại mạng, cướp đi tiền đồ phú quý của nàng.

 

Lũ lang sói ấy, nào khác gì biểu muội được ta che chở lớn lên, lại vì đoạt phu quân của ta mà g.i.ế.c cha mẹ ta, c.h.ặ.t đ.ầ.u ta.

 

Vì Thư Nguyệt cô độc không nơi nương tựa cũng được, vì thân xác ta muốn có cũng được. 

 

Ta và Thư Nguyệt, người và quỷ kết minh, cùng mưu cầu một đời tốt đẹp.

 

Nửa đêm, ta lẻn vào viện của tổ mẫu nàng.

 

Lúc bà ta vỗ bàn c.h.ử.i bọn tay sai vô dụng, để con tiện nhân kia quay về phủ.

 

Ta thổi tắt đèn dầu, nhân lúc mọi người luống cuống thắp đèn, một tay bóp cổ lão bà đó.

 

Trong lúc bà ta trợn trừng mắt, run rẩy nhìn thân thể không đầu của ta, ta nhẹ nhàng vặn một cái, “rắc” một tiếng bẻ gãy cổ bà ta.

 

Bà ta như con gà bị vặn cổ, mềm oặt trượt khỏi ghế thái sư.

 

Đèn sáng lên, chỉ còn m.á.u trào nơi khóe miệng, cùng nỗi kinh hoàng chưa kịp tan trong mắt.

 

Lão bà c.h.ế.t rồi, đại bá của Thư Nguyệt lại ra vẻ gia chủ, hô năm gọi sáu, muốn lấy tiền của cha mẹ nàng chống đỡ thể diện, lo tang sự.

 

Ta và Thư Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, nửa đêm chặn đường hắn.

 

Thư Nguyệt bất ngờ rút gậy, một gậy đ.á.n.h đại bá kiêu căng rơi xuống nước, rồi giẫm c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn, mặc cho hắn giãy giụa, lăn lộn, kêu gào, cứ thế dìm c.h.ế.t hắn.

 

Một nhà c.h.ế.t hai người, mẹ con đại phòng vẫn không biết hối cải, còn trách Thư Nguyệt mệnh mang sát khí, hại cả nhà.

 

Vậy thì chúng ta làm cho đến cùng.

 

Đêm đó, ta chui vào linh đường, thổi một hơi lật đổ nến.

 

Lúc bá mẫu và đường huynh của nàng kêu gào có quỷ, lảo đảo chạy ra ngoài, ta vung tay áo, “cạch” một tiếng đóng c.h.ặ.t cửa sổ, thiêu sống hai người.

 

Những kẻ đầu sỏ hại c.h.ế.t cha mẹ Thư Nguyệt đều đã c.h.ế.t sạch.

 

Ta liền mang thân thể không đầu, lao đến giường của đường tỷ Ninh Quan Vân, kẻ định hủy hoại trong sạch của nàng.

 

Nàng ta còn đang dưới đèn viết thư cho trúc mã của Thư Nguyệt, từng câu từng chữ đều đổ họa sang cho nàng, kéo thù hận về phía nàng. 

 

Ta cười lạnh một tiếng, nắm cổ chân nàng ta, trong khi Thư Nguyệt bưng chén trà xem kịch, kéo Ninh Quan Vân quăng loạn khắp phòng!

 

Quăng đến mức nàng ta hoa mắt ch.óng mặt, ngũ tạng lục phủ như muốn lộn ra, ta mới buông tay, tiện thể ném nàng ta quay trở lại giường gỗ.

 

Lúc nàng ta nghiến răng bò dậy, ta “xoạt” một cái từ dưới giường thò ra cái cổ không đầu, cười khặc khặc lạnh lẽo.

 

Nàng ta sợ đến hồn bay phách tán, điên cuồng chạy trốn.

 

Nhưng thế nào cũng không thoát được ta bám sát phía sau.

 

Cuối cùng kiệt sức, ngã quỵ xuống đất, hơi thở yếu ớt, ta bò lên lưng nàng ta, cười âm u:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Này, ngươi còn ổn chứ?" 

 

Thân thể nàng ta co rút, bị dọa c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Một thân thể, trừ trái tim đã vỡ nát, chỗ nào cũng còn nguyên vẹn.

 

Ta dùng nó, rất vừa ý. 

 

Từ đó, ta trở thành Ninh Quan Vân, là a tỷ của Thư Nguyệt.

 

05

 

Người nhà họ Ninh c.h.ế.t sạch.

 

Gia nghiệp rộng lớn rơi hết lên vai một mình Thư Nguyệt.

 

Nàng còn quá nhỏ, không nhìn thấu lòng người, cũng chưa hiểu rõ thế đạo.

 

Ta chỉ là một thân quỷ khoác lớp da người, không đối phó nổi với những bà mai đến cầu thân.

 

Bèn tung ra danh tiếng “thiên sát cô tinh”, dứt khoát đoạn tuyệt hôn sự.

 

Ở lại nhà họ Ninh, vừa gánh vác gia nghiệp nuôi dưỡng Thư Nguyệt, vừa tích đức, để kéo dài thời gian sử dụng lớp da của mình.

 

Về sau, Ninh vương Tiêu Doãn ẩn thân nam hạ cứu tế, cùng Thư Nguyệt phát cháo cứu nạn mà nhất kiến chung tình.

 

Bọn họ từng chèo thuyền dưới trăng, một sào khuấy tan ánh sao đầy hồ, hai bóng dựa nhau, đến gió cũng dịu dàng không nỡ thổi tan.

 

Cũng từng bên hồ nấu trà, nhìn hơi nước lượn lờ quanh hàng mi, trong mắt họ chỉ có đối phương, chẳng dung nổi người khác.

 

Lại từng dưới hành lang cùng ngắm tuyết rơi, mặc sương trắng phủ vai, nắm tay thề rằng đời này nhất định cùng nhau bạc đầu, tuyệt không phụ nhau.

 

Ta c.h.ế.t trong tình ái, sớm đã không tin vào những lời chân tâm thốt ra dễ dàng ấy. 

 

Nhưng Thư Nguyệt đã động lòng.

 

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta, ánh mắt là sự cố chấp như liều c.h.ế.t phá nồi:

 

Hồng Trần Vô Định

“Nếu hắn phụ ta, a tỷ cứ lột da hắn.”

 

“Nhưng ta không quản nổi lòng mình. Dù phía trước là tường đồng vách sắt, ta cũng muốn tự mình đ.â.m một lần." 

 

“Đời người vốn chẳng có gì chắc chắn lâu dài. Ta không cần ngày sau, không cần hứa hẹn, chỉ cần chân tâm lúc này là đủ.”

 

“A tỷ, ta chỉ có thể sống một đời này thôi, dù là khổ, cũng để ta tự mình nếm thử.”

 

Rốt cuộc ta không thể cãi lại nàng, đành buông lời đồng ý.

 

Về sau khi hoàng đế ban thưởng, biểu dương công đức nhà họ Ninh phát cháo cứu tế, Ninh vương Tiêu Doãn dứt khoát quỳ trước ngự tiền, bày tỏ tâm ý cầu cưới Thư Nguyệt, một lòng không đổi.

 

Trời ban lương duyên, lại được Thư Nguyệt yêu thích, ta cũng không phản đối.

 

Chỉ là ngày Tiêu Doãn dùng tám kiệu lớn rước Thư Nguyệt, ta mang theo sát ý cảnh cáo hắn:

 

“Nàng thật lòng với ngươi, là phúc của ngươi. Ngươi phải xứng với chân tâm ấy.”

 

“Nếu ngươi không có chân tâm, ta nhất định sẽ lột da ngươi, m.ó.c t.i.m ngươi.”

 

Tiêu Doãn cho rằng ta chỉ nói lời dọa nạt.

 

Hắn mỉm cười, cung kính hành lễ với ta, giọng kiên định:

 

“A tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ trân trọng nàng ấy.”