Ta khoác áo ngoài, giả vờ ngáp dài đi mở cửa, vừa lúc đụng phải Tiêu Doãn và “Thư Nguyệt” giả.
Tiêu Doãn sững lại, dò xét sắc mặt ta mà hỏi:
“Thư Nguyệt gặp ác mộng, nhất định muốn đến xem a tỷ. Vì sao a tỷ mãi không mở cửa?”
Ta vừa ngáp vừa xòe tay:
“Tiếng tuần tra trong Đông cung ồn quá, ta nhét bông vào ngủ.”
“Thư Nguyệt là bị người ở thiên viện kia dọa sợ sao? Cũng phải, chỉ là một bát canh mà thôi, lại làm quá lên, đ.á.n.h c.h.ế.t cả nha hoàn. Ngươi nhát gan, sau này nên tránh xa nàng ta!”
Ta nói như thật.
Hai người quan sát một vòng cửa sổ đóng kín chưa từng bị động tới, mới không cam lòng rời đi.
Cửa đóng lại, ta mới nhìn về phía Tuyết Thiền bên giường, run giọng hỏi:
“Thư Nguyệt không ở bãi tha ma. Nàng ở đâu?”
Tuyết Thiền đột nhiên nhìn ta, giọng nghẹn ngào thê lương.
Mang ngọc tất mang tội, sợi chỉ khâu hồn trên mặt Thư Nguyệt đã trở thành bùa đòi mạng nàng.
Nữ nhân trong thiên viện toàn thân thối rữa, cần thay da, mà sợi chỉ khâu hồn trên mặt Thư Nguyệt liền trở thành thứ nàng ta nhắm đến.
Mượn thân phận Tuyết Thiền, lấy Đông cung làm bình phong, thực hiện tà thuật thay da tổn âm đức, quả là mưu kế độc ác.
Đáng tiếc, vẫn không như ý.
Chúng liền t.r.a t.ấ.n Thư Nguyệt, xương cốt toàn thân vỡ vụn, không còn làn da lành lặn, ép nàng khai ra tung tích của người thay da (hoán bì sư).
Thư Nguyệt đã từng hứa với ta, đời này kiếp này, thân phận và quá khứ của ta tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai.
Nàng thà c.h.ế.t không nói, lại trong đau đớn kinh thiên động địa của thuật tách hồn, sợ bản thân không chịu nổi mà trở thành con d.a.o hại ta, liền nhân lúc không ai chú ý, đập đầu vào cột mà c.h.ế.t.
Dòng sông cuốn theo t.h.i t.h.ể nàng trôi đi, từ đó, ta và nàng… vĩnh viễn không thể gặp lại.
Khi hồn phách nàng rời khỏi Đông cung, đã cầu xin tàn hồn Tuyết Thiền, nhất định phải dẫn ta đến thiên viện, thoát khỏi tay ác nhân.
Thư Nguyệt của ta, là cô nương tốt nhất thế gian.
Nàng chỉ là thân phàm nhân, không có bản lĩnh thông thiên, không có giáp trụ kiên cố, lại cam tâm dùng mạng bảo vệ ta, dốc hết tất cả, lấy cái c.h.ế.t để đổi lấy an toàn cho ta.
Ta lau đi nước mắt nóng hổi trên mặt, lấy con d.a.o dưới gối ra.
Đám ác nhân trong Đông cung này, phải bị lột da xẻ thịt để trả lại món nợ m.á.u cho ta.
16
Ta vừa định ra cửa, đã bị Tuyết Thiền ngăn lại:
“Nàng nói, chớ quên bản tâm, tích thiện thành đức.”
“Nếu ngươi đại khai sát giới, hủy đi tu vi nhiều năm, vậy cái c.h.ế.t bảo vệ ngươi của nàng ấy còn có ý nghĩa gì?"
“Nhân quả nơi trần gian, hãy để trần gian tự giải, con đường tu hành của ngươi mới là kiếp sau của nàng ấy.”
Một câu của Tuyết Thiền khiến ta tỉnh ngộ.
Nếu Đông cung phái người truy bắt, dù m.á.u chảy thành sông cũng chưa chắc có thể mang ta đi.
Nhưng bí mật mà Thư Nguyệt dùng mạng để bảo vệ, chính là không cho phép ta đại khai sát giới, phá hủy tu hành bao năm.
Nhân quả nhân gian, để nhân gian tự trả, ta sẽ dùng nhân quả trần thế, báo huyết thù cho tất cả oan hồn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tình nghĩa của Thư Nguyệt dành cho ta, sâu như biển.
Hôm sau, trong kinh thành xuất hiện hơn trăm bộ t.h.i t.h.ể, bị vải trắng bọc kín, xếp ngay ngắn bên bờ hộ thành hà.
Người qua đường kinh hãi, lập tức báo quan.
Ngỗ tác đến khám nghiệm, quan phủ tiếp quản, hoàng đế hạ lệnh tra xét đến cùng.
Nhất thời, cả kinh thành rúng động.
Người trong thiên viện càng thêm bất ổn, nha hoàn kia trán đầy m.á.u chạy ra tìm Tiêu Doãn.
Tiêu Doãn vội vã vào cung dốc sức giúp đỡ, còn ta cùng tướng quân hẹn gặp tại trà lâu.
Ông kinh hãi hỏi ta, những t.h.i t.h.ể kia có phải do ta gây ra hay không.
Ta nhàn nhạt nhướng mày:
“Chỉ cần đã làm, tất sẽ để lại dấu vết. Ta chính là để quan phủ điều tra đến cùng.”
“Đợi đến khi quan phủ tra không còn gì để tra, xin tướng quân mang chiến công nhiều năm, quỳ cầu bệ hạ chủ trì công đạo.”
“Chứng cứ rõ rành rành ở Đông cung, ta không tin nàng ta có thể sống mà bước ra khỏi hoàng cung.”
Chuyện nhân gian, để nhân gian giải quyết.
Thư Nguyệt, ta nhớ rồi.
Nhưng kẻ ra tay trước ta… lại là người khác!
Ta từng quyên bạc cho Đại Ung mấy chục vạn lượng, được hoàng đế đích thân biểu dương.
Lại là đường tỷ của thái t.ử phi, thân phận hiển quý.
Muốn g.i.ế.c ta công khai, không dễ.
Vậy nên, bọn chúng bắt đầu liên tiếp ám sát.
Hồng Trần Vô Định
Chỉ tiếc, độc d.ư.ợ.c bỏ trong chén trà của ta bị nha hoàn vô tình đổ vào ao cá, khiến cả ao cá c.h.ế.t nổi trắng.
Mũi tên b.ắ.n tới nhằm vào ta, xuyên qua n.g.ự.c phải ta, lại đ.â.m xuyên cánh tay Tiêu Doãn phía sau.
Đao c.h.é.m ta sượt qua mái tóc, lại c.h.é.m rơi trâm đội đầu của “Thư Nguyệt” giả.
Ta liên tiếp bị ám sát trong Đông cung, liền đòi dọn ra ngoài ở.
“Thư Nguyệt” giả hoảng hốt, ôm con khóc lóc giữ ta lại:
"Ở lại cùng ta tham dự yến tiệc trong cung tháng sau đi."
Khóe môi ta cong lên, gật đầu đáp ứng.
Quay người liền gửi thư cho tướng quân.
17
Yến tiệc trong cung, tiếng nhạc dần lắng, ca vũ vừa ngừng.
Quốc sư chậm rãi bước ra, tay cầm một thanh kiếm gỗ cổ, giữa đại điện bước theo cương bộ, chậm rãi múa kiếm.
Kiếm gỗ nhẹ nhàng, không mang sát khí, lại ẩn chứa lễ nghi trấn quốc an bang.
Thân pháp phiêu dật như mây, tiến lui có độ, thế kiếm trầm ổn như núi, từng chiêu từng thức đều hợp với tiết tấu trời đất, ý tại trừ tà diệt họa, cầu quốc thái dân an.
Quần thần trong điện nhất thời nín thở, ngay cả hoàng đế cũng chăm chú quan sát, liên tục gật đầu.