Thông tin về Đồ ma ma ta cũng biết rõ.
Bà ta vốn không phải kẻ vô danh tiểu tốt, thậm chí có thể coi là nhân vật "có m.á.u mặt" trong giới quý tộc kinh thành.
Bà ta vốn là giáo dưỡng ma ma trong cung, từng hầu hạ phi tần, dạy dỗ quy củ cho cung nữ, nổi tiếng là người nghiêm nghị, chưa bao giờ nở nụ cười.
Sau này tuổi cao, nhân dịp tân đế đăng cơ, bà ta nhận được ân điển xuất cung dưỡng lão.
Một số gia đình quyền quý vì thể diện của mình đã không tiếc vung tiền vàng để mời Đồ ma ma về dạy bảo quy tắc cho đám nô tài trong phủ.
Đồ ma ma này mắt cao hơn đầu, nếu không phải phủ đệ của quan viên từ tam phẩm trở lên, bà ta tuyệt đối không thèm đoái hoài.
Thủ đoạn của Đồ ma ma cực kỳ tàn nhẫn, nô tài c.h.ế.t dưới tay bà ta không đến một trăm thì cũng phải tám mươi kẻ.
Tuy nhiên, sau khi qua tay bà ta "rèn giũa", đám nha hoàn sai vặt đều thay đổi hoàn toàn, răm rắp nghe lời, điều này càng khiến danh tiếng của bà ta vang xa.
Còn về những kẻ đã c.h.ế.t? Bọn chúng chỉ là nô tài, chẳng ai bận tâm.
Miễn là kết quả cuối cùng khiến chủ nhân hài lòng, thì mạng người đối với họ cũng chỉ như cỏ rác.
Vương thị đã phải tốn bao công sức mới mời được Đồ ma ma về Vĩnh Dương Hầu phủ, mục đích chính là để "dạy dỗ" Tống Dao.
Bên ngoài, ai nấy đều tấm tắc khen Vương thị là người kế mẫu thật lòng tốt bụng.
Nhưng kẻ thông minh đều nhìn ra được, Vương thị chẳng qua là muốn dùng Đồ ma ma để hành hạ Tống Dao một cách hợp pháp.
Dùng Đồ ma ma để t.r.a t.ấ.n vừa có thể bịt miệng thiên hạ, vừa khiến Vĩnh Dương Hầu Tống Chiếu không thể can thiệp.
Dù sao bà ta cũng là ma ma từ trong cung ra, mời được bà ta về dạy dỗ Tống Dao đã là một cái thể diện cực lớn rồi.
Cho dù Đồ ma ma có nghiêm khắc đến đâu, Tống Chiếu cũng không thể nói được lời nào.
Nếu Tống Dao vẫn không học được quy củ, đó chắc chắn không phải lỗi của Đồ ma ma, mà chỉ vì Tống Dao ngoan cố, khó dạy bảo.
Thế nên, chiêu "dương mưu" này của Vương thị quả thực rất thâm độc.
Ta hiểu rõ tất thảy những điều này, vì vậy ta lại có chút mong chờ xem lão già Đồ ma ma này rốt cuộc có những thủ đoạn gì.
Đợi mãi cho đến khi phố xá lên đèn, Đồ ma ma mới chậm rãi xuất hiện.
Bà ta đi một mình, không có nha hoàn hay sai vặt đi cùng.
Đó là một lão bà khô héo, cái mũi diều hâu nhô ra cực kỳ nổi bật, đôi mắt ti hí sụp mí nhìn ta đầy khinh rẻ.
Bà ta không nói một lời, cầm lấy chén trà trên bàn ném mạnh xuống chân ta.
Chén trà vỡ tan tành. Ta nhướng mày, có chút không hiểu, đây là chiêu "phủ đầu" sao?
Đồ ma ma nhàn nhạt lên tiếng:
"Quy tắc cũ, quỳ lên đống mảnh vỡ đó một canh giờ!"
Ta chợt hiểu ra. Chẳng trách lúc giúp Tống Dao lau rửa thân thể, ta thấy trên đầu gối nàng chằng chịt những vết sẹo và bầm tím, hóa ra tất cả đều từ đây mà ra.
Thấy ta vẫn đứng yên không động đậy, Đồ ma ma nở nụ cười giễu cợt, đôi mắt tam giác sụp xuống hiện rõ vẻ khinh miệt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hôm nay làm loạn một trận, gan cũng lớn lên không ít nhỉ. Ngươi thực sự không quan tâm đến tro cốt của mẫu thân ngươi nữa sao?"
"Làm loạn với Vương thị thì thôi đi, nhưng dám làm loạn với ta thì gan ngươi đúng là tày đình rồi đấy.
Ta đã nói rồi, nếu còn dám bướng bỉnh, ta sẽ cho người đào mộ mẫu thân ngươi lên, rải sạch tro cốt của bà ta ra đất..."
"Ta không phải hạng ngu ngốc như Vương thị, ta nói được làm được.
Ta đến đây là để kiếm tiền, kẻ nào cản đường ta kiếm tiền thì kẻ đó phải c.h.ế.t.
Ngươi ngoan ngoãn phối hợp để ta hành hạ, ta thoải mái lấy tiền, đôi bên cùng có lợi..."
"Nếu dám dở trò, những thủ đoạn của ta ngươi cũng biết rồi đấy.
Ta có thể khiến thân thể ngươi tan nát bên trong, nhưng người ngoài sẽ không nhìn ra được một vết thương nào."
Giọng nói của Đồ ma ma ngày càng lạnh lẽo, đôi mắt tam giác lộ rõ vẻ độc ác.
Ta mỉm cười, nhìn bà ta:
"Ma ma có thủ đoạn gì mà khiến ta tan nát bên trong nhưng bên ngoài không thấy vết thương cơ chứ?"
Thấy ta vẫn còn cười được, sắc mặt Đồ ma ma lập tức trầm xuống.
Bà ta rút từ trong n.g.ự.c ra một bọc vải, ném xuống trước mặt ta.
Bọc vải rơi xuống mở ra, lộ ra những bộ kim châm được sắp xếp ngay ngắn.
Hàng đầu tiên là những cây ngân châm nhỏ như sợi tóc, mỗi cây đều có móc ngược li ti.
Hàng thứ hai là những cây thép châm thô hơn một chút, đầu châm ánh lên sắc xanh lạnh lẽo, mập mờ vẫn còn thấy vết m.á.u khô.
Hàng thứ ba là những cây kim rất to, giống như que đan len, trên thân kim đầy những móc câu.
Thấy ta nhìn vào hàng thứ ba, Đồ ma ma cười đắc ý như đang khoe báu vật:
"Đây là bảo bối của ta, chúng có thể đ.â.m xuyên qua đầu n.g.ự.c hoặc ở phía dưới của ngươi..."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Sau đó những cái móc câu này sẽ móc vào thịt ngươi rồi từ từ kéo ra ngoài... Đó là điều ta thích làm nhất đấy..."
Đồ ma ma nói một cách phấn khích, đôi mắt bà ta dâm đãng đ.á.n.h giá thân thể ta, chờ đợi được thấy sự kinh hoàng và sợ hãi trên gương mặt này.
Nhưng bà ta đã thất vọng rồi. Ta không hề sợ hãi, vẫn thản nhiên như không, chỉ là có thêm chút hiểu biết về các ma ma thâm cung, hóa ra ai nấy đều sở hữu "tuyệt học" đáng sợ như vậy.
Ta nhìn Đồ ma ma, khẽ mỉm cười:
"Ma ma... bà có biết ta thích làm gì nhất không?"
Đồ ma ma ngẩn ra, chưa kịp lên tiếng, đôi mắt ta nheo lại, thân hình loáng cái đã áp sát bà ta, đoản đao trong tay áo trực tiếp rạch đứt yết hầu lão bà.
Bà ta kinh hãi bịt c.h.ặ.t cổ họng, cố ngăn dòng m.á.u đang phun ra, miệng phát ra những tiếng rên rỉ cầu cứu nghẹn khuất, đôi mắt trợn ngược nhìn ta đầy sợ hãi.
"Ta thích nhất là... g.i.ế.c người đấy..."