Hoán Chu Nhan

Chương 9



Vương thị sợ hãi đến thót tim, há miệng định gọi người, nhưng động tác của ta nhanh hơn, trực tiếp bóp c.h.ặ.t yết hầu bà ta. 

Vương thị giống như con cá mắc cạn, tay chân quẫy đạp điên cuồng.

"Kinh hỷ không? Bất ngờ không?" Ta nhìn Vương thị mỉm cười nói.

Ánh mắt Vương thị từ kinh hoàng chuyển sang sững sờ rồi lại trở về kinh hoàng tột độ.

"Ngươi... ngươi... là ai?" Vương thị khó khăn thốt ra từng chữ.

Đến lúc này, bà ta cuối cùng cũng nhận ra ta không phải là Tống Dao.

 Nhưng ta không có ý định nói cho bà ta biết sự thật:

"Ta đương nhiên là Tống Dao rồi, kế mẫu yêu quý của ta ơi..."

"Thời gian của ta có hạn, không thể tán gẫu với bà nhiều được. 

Cha ta nói, ông ấy và bà là phu thê, là người sẽ bầu bạn cả đời, vậy nên ông ấy thà hy sinh ta. 

Hôm nay ta đến đây để thử xem lời ông ấy nói có phải là thật hay không..."

Vẻ kinh hoàng trên mặt Vương thị càng thêm mãnh liệt.

Ta cũng chẳng phí lời, bàn tay còn lại bóp lấy gáy của Vương thị, sau đó nhẹ nhàng dùng lực. 

Chỉ nghe một tiếng "rắc", tay chân đang quẫy đạp của Vương thị lập tức buông thõng xuống. 

Từ nay về sau, Vương thị chính thức trở thành người bại liệt, ngoại trừ cái đầu có thể cử động, toàn thân đều vô tri vô giác.

Vương thị cũng vì quá đau đớn mà hoàn toàn ngất đi. 

Ta thực sự muốn xem thử, lão cha hờ kia của ta liệu có thực sự muốn sống cả đời với một kẻ bại liệt hay không.

Đêm đó ta ngủ rất ngon. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn chưa đợi ta dậy sớm để dâng trà cho nhạc phụ là Trấn Nam Vương, ông ta đã dẫn người rời khỏi kinh thành, rõ ràng là sợ Hoàng thượng ra tay với mình.

Ta cũng thấy thoải mái, thong thả dùng xong bữa sáng thì Tống Khanh Khanh và Tiêu Trác kéo đến. 

Tiêu Trác vẻ mặt thỏa mãn, Tống Khanh Khanh thì thẹn thùng dính c.h.ặ.t lấy Tiêu Trác, cả người như treo trên người hắn vậy.

Tiêu Trác liếc xéo ta, mỉa mai:

 "Tống Dao, hương vị độc thủ không phòng thế nào hả?"

Tống Khanh Khanh dùng nắm đ.ấ.m nhỏ nhẹ nhàng nện vào n.g.ự.c Tiêu Trác:

 "Tiêu ca ca thật xấu xa, tỷ tỷ chắc chắn là đang đau lòng lắm đấy."

Tiêu Trác một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Tống Khanh Khanh, sau đó bá đạo đặt lên môi ả một nụ hôn. 

Nụ hôn này khiến Tống Khanh Khanh nhũn người ra trong lòng Tiêu Trác.

Hắn vô cùng đắc ý, trong mắt lộ vẻ ngạo mạn, như thể đang muốn nói:

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Ngươi cầu xin ta đi, nếu ngươi cầu xin, ta sẽ đại phát từ bi mà hôn ngươi một cái.

Ta nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy buồn nôn, bữa sáng vừa ăn xong suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo. 

May sao cái màn kịch gai mắt này nhanh ch.óng bị cắt ngang.

Một tên sai vặt hớt hải chạy vào, run rẩy báo tin:

 "Khởi bẩm Thế t.ử gia, người của Hầu phủ vừa đưa tin sang, Hầu phu nhân đêm qua dậy đi vệ sinh không may bị ngã. 

Ngự y đã tới khám, nói rằng Phu nhân giờ không thể nói chuyện, thân thể cũng bị bại liệt rồi."

Tiêu Trác sững sờ tại chỗ, sắc hồng trên mặt Tống Khanh Khanh biến mất, trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Còn ta thì khẽ mỉm cười, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.