Không phải của Hứa An… thì đã sao? Ta cầm đồ bổ trở xuống phòng khách, ngồi xuống sofa, thong thả nhấp một ngụm trà. Từ xưa đến nay, đàn ông đều muốn có con trai. Không sinh được thì dù có bế về nuôi cũng phải có một đứa. Vì sao? Chẳng phải chỉ để nối dõi tông đường sao? Chỉ cần hương hỏa được truyền tiếp, có cùng huyết mạch hay không thì có gì quan trọng?
Ngày trước, trong viện của phụ thân ta có một thiếp thất tư thông với phu xe, còn mang thai. Mẫu thân ta biết rõ nhưng không truy cứu, thậm chí còn giúp che giấu đôi chút. Đứa trẻ sinh ra là con trai. Phụ thân ta ôm đứa con khi tuổi về già mà vui mừng đến rung cả chòm râu. Cả trên dưới nhà họ Thẩm đều khen mẫu thân ta hiền huệ độ lượng, tổ mẫu cũng càng thêm thiện cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong lòng thiếp thất kia chột dạ, hành xử càng thêm quy củ. Vị trí chủ mẫu của mẫu thân ta vững như bàn thạch. Đứa trẻ đó có phải con ruột phụ thân ta không, ai biết được? Thái y đã nói rồi, nhỏ m.á.u nhận thân vốn không đáng tin. Quan hệ huyết thống căn bản không thể kiểm chứng. Nếu mẫu thân ta bóc trần chuyện gian tình ấy, mọi việc mới thật rắc rối. Phụ thân, tổ mẫu sẽ trách bà quản gia không nghiêm. Kinh thành sẽ chê cười bà trị gia kém cỏi. E rằng thiếp thất, phu xe, cùng đứa trẻ kia đều bị đ.á.n.h c,h,ế,t, uổng mất ba mạng người. Hà tất phải vậy?
Ta nhìn túi đồ bổ định đưa cho Tần Uyển Nguyệt, trong lòng hạ quyết tâm. Đứa trẻ này phải được sinh ra. Mặc kệ là giống ai. Chỉ cần sinh ra, nó sẽ mang họ Hứa. Kẻ được sinh ra, chính là con trai nhà họ Hứa!
Tiểu Yêu