Điều khiến ta bất ngờ là Thẩm Dư cực kỳ ghét Tống Kiều Nhi . Nàng nói Tống Kiều Nhi là một cô gái xuyên không, ỷ vào đây là một thế giới hư cấu mà sao chép, đạo văn.
“Thế nào là hư cấu?” Ta lau nước mắt hỏi.
“Chính là… thôi bỏ đi. Có nói cô cũng không hiểu.”
Không hiểu thì không hiểu vậy. Ta tiếp tục khóc phần ta.
“Đừng khóc nữa.” Thẩm Dư lúng túng an ủi ta, “Ta cũng phải đi liên hôn đây, ta với hắn còn chưa nói được mấy câu, chẳng phải vẫn phải gả đó sao.”
“Phụ nữ chúng ta, đối với chuyện hôn nhân phải nghĩ thoáng một chút.”
Nhưng nói rồi nói nữa, nàng cũng càng lúc càng tủi thân, hai mắt đỏ hoe.
“Cô xem ta đi, chẳng phải cũng phải đi liên hôn sao?”
“Cái tên chồng tương lai của ta cũng chẳng ra gì, hôm qua còn tới tìm ta, nói muốn duy trì quan hệ hôn nhân mở.”
“Ta thật sự câm nín! Luật hôn nhân thế kỷ hai mươi mốt anh ta còn chẳng thèm đọc!”
“Quan hệ hôn nhân mở là gì?” Ta hỏi.
“Chính là một mình hắn nuôi rất nhiều phụ nữ bên ngoài.” Thẩm Dư nghiến răng nghiến lợi.
“Như vậy chẳng phải rất tốt sao?” Ta khó hiểu. “Chỉ là một đám ngoại thất thôi, đâu có vào cửa chính. Sinh con rồi cô lại bế về, ghi dưới danh nghĩa mình mà nuôi dưỡng, dù sao chúng cũng gọi cô là mẫu thân.”
“Cô… ta… nói cô cũng không hiểu!” Thẩm Dư xua xua tay, “Biết là hai ta đồng bệnh tương liên là được rồi.”
Chúng ta ôm nhau khóc lóc. Phụ nữ chúng ta sao mà khó khăn quá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Có rồi!”
Thẩm Dư chợt lóe lên một ý nghĩ, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
“…Hay là, ta gả đi thay cô, cô gả đi thay ta. Hai ta… đổi cho nhau?”
Ta ngây người.
“Đổi như thế nào?”
Thẩm Dư lại đầy tự tin: “Nếu cô không để ý mấy người phụ nữ đó, chi bằng cô đến hiện đại, thay ta gả cho Hứa An kia.”
“Còn ta sẽ đến cổ đại, thay cô đối đầu với cô gái xuyên không kia!”
Ta trợn to mắt.
“Làm vậy cũng được sao?”
“Có gì mà không được? Thuận theo tự nhiên thì c,h,ế,t chắc, liều một phen còn có một đường sống!”
Ta do dự: “Nếu Chu Hoành Chi bỏ cô thì sao…”
“Thì ta sang hiện đại nương nhờ cô!”
Thẩm Dư liếc xéo ta: “Thẩm Ngọc, cô nói đi, có đổi hay không?”
Ta nhớ tới gương mặt lạnh lùng của Chu Hoành Chi khi làm ầm ĩ đòi từ hôn, nhớ tới những lời châm chọc lạnh nhạt trong Kinh thành mấy ngày nay, siết c.h.ặ.t nắm tay.
“Đổi!”
Tiểu Yêu