Hoán Dâu

Chương 6



Sau lễ cưới, ta và Hứa An được đưa đến biệt thự phía đông thành. Đó là tân phòng mà nhà họ Hứa chuẩn bị cho chúng ta. Trong xe chỉ có hai chúng ta và tài xế, nụ cười trên mặt Hứa An biến mất, hắn chỉ hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ. Khối vuông nhỏ trong tay hắn liên tục reo vang. Thẩm Dư từng dạy ta, thứ đó gọi là điện thoại, có thể liên lạc với người ở cách xa ngàn dặm.

Hứa An cầm điện thoại liếc nhìn, ánh mắt thoáng qua sự mất kiên nhẫn. Thấy tâm trạng hắn không tốt, ta biết điều không bắt chuyện. Vì là đêm tân hôn, người hầu trong biệt thự đều được cho nghỉ một ngày. Chúng ta bước vào, Hứa An nới lỏng cà vạt, ném áo lên ghế sofa.

Hứa An: “Tôi…”

“Thịnh An, anh muốn đi tắm sao?” Ta ân cần bước tới, “Để em đi chuẩn bị nước nóng cho anh.”

Hứa An: ?

Hắn nhìn ta, há miệng. Rất lâu sau mới “à” lên một tiếng. Ta vào phòng tắm chính trong phòng ngủ, chuẩn bị nước nóng xong, Hứa An vào ngâm mình. Trong túi áo hắn, điện thoại lại vang lên liên hồi.

“Thịnh An, điện thoại reo.”

Ta cầm điện thoại gõ cửa phòng tắm.

“Em nghe giúp tôi đi.”

Qua cánh cửa phòng tắm, giọng hắn mang theo chút lười biếng mơ hồ. Đã được dặn dò, ta bèn bắt máy.

“A lô? Xin chào.”

Đầu dây bên kia là một người phụ nữ. Nghe thấy giọng ta, cô ta khựng lại một thoáng rồi lập tức nổi giận:

“Cô là Thẩm Dư đúng không! Bảo Hứa An nghe điện thoại!!!”

“Hiện giờ không tiện, Thịnh An đang tắm.” Ta nhẹ giọng trấn an, “Hay đợi một lát, anh ấy tắm xong tôi sẽ bảo gọi lại cho cô?”

Dường như sự bình tĩnh của ta càng kích thích cô ta, cô ta lại càng giận dữ hơn nữa.

“Cô bớt đắc ý vênh váo đi!!” Giọng người phụ nữ ch.ói đến mức khiến đầu ta đau nhức, “Tôi nói cho cô biết! Tôi m.a.n.g t.h.a.i con của Hứa An rồi!!! Anh ấy phải chịu trách nhiệm!!”

Nói xong, cô ta cúp máy. Ta nhìn điện thoại đã tắt một lúc lâu, vừa quay đầu đã thấy Hứa An quấn khăn tắm, tựa vào cửa phòng tắm.

“Em… nghe hết rồi chứ.”

Hắn bước đến, lấy lại điện thoại, ánh mắt nhìn ta đầy dò xét:

“Người phụ nữ đó nói cô ta m.a.n.g t.h.a.i con tôi, em định làm thế nào đây?”

“Thật quá đáng!” Ta lập tức nói.

Khóe môi Hứa An nhếch lên một nụ cười “quả nhiên là vậy”. Ta tiếp lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Em gái ấy m.a.n.g t.h.a.i huyết mạch của nhà họ Hứa, đương nhiên phải mau ch.óng đón về nhà họ Hứa dưỡng t.h.a.i cẩn thận, để đích thân em chăm sóc mới có thể yên tâm!”

Nụ cười trên mặt hắn cứng lại, chuyển thành đầy vẻ khó tin.

“Em nói gì? Em muốn đón cô ta về nhà?”

“Đương nhiên!” Ta nói như lẽ phải, “Nếu huyết mạch nhà họ Hứa lưu lạc bên ngoài, chẳng phải là lỗi của người làm chủ mẫu như em sao?”

Hứa An khẽ há miệng.

“…Em định để cô ta ở cùng em trong này?” Hồi lâu sau hắn mới hỏi, giọng điệu không chắc chắn.

Ta vẫn hiển nhiên đáp: “Có gì đâu, nhiều thêm một người thì ăn cơm mới ngon.”

“Vậy… nếu cô ta thật sự sinh đứa bé ra…” Hắn mờ mịt hỏi.

“Đợi đứa bé sinh ra, bất kể là trai hay gái, đều ghi vào danh nghĩa em. Chồng cứ yên tâm, em nhất định đối xử công bằng, dốc lòng dạy dỗ chu toàn.” Ta quả quyết.

Hứa An trầm mặc. Một lúc sau, như thể đã nghĩ thông điều gì, khóe môi hắn lại cong lên.

“Em nghĩ được như vậy là rất tốt.” Hắn cầm áo ngủ, khoác lên tay, “Em đã biết điều như thế, vậy toàn bộ đơn hàng của Hoành Thái trong năm sau, tôi sẽ giao hết lại cho nhà họ Thẩm.”

Giọng điệu hắn cao cao tại thượng, giống như đang ban ơn. Còn ta thì ngẩn người.

“Cho nhà họ Thẩm?” Ta không hiểu, “Vì sao phải cho nhà họ Thẩm?”

“Nhà họ Thẩm gả em sang đây, chẳng phải để duy trì quan hệ với Hoành Thái chúng tôi sao?” Hứa An lạnh nhạt, “Thẩm Dư, lúc này em còn giả vờ cái gì?”

“Không không không, ý em không phải là em không muốn, mà là đơn hàng ấy không nên cho nhà họ Thẩm.”

Ta nói đầy lý lẽ:

Tiểu Yêu

“Hẳn là nên cho em mới đúng!”

Chẳng phải người ta nói, con gái xuất giá như bát nước đổ đi sao? Ta đã là chủ mẫu nhà họ Hứa, ta làm tốt, phu quân thưởng thì đương nhiên phải thưởng cho ta chứ!

Hứa An lại trầm mặc.

“…Em cũng mở công ty sao?” Hắn do dự hỏi.

“Chưa từng mở.” Ta thành thật đáp.

“Nhưng anh có thể quy ra tiền mặt.”