Hoán Dâu

Chương 9



Quả nhiên dì Lý đúng như ta dự đoán, báo cáo lại mọi hành động của ta cho cha mẹ Hứa An. Ngày hôm sau, khi Hứa An đưa ta về nhà họ Hứa thăm hỏi, ánh mắt hai vị trưởng bối nhìn ta tràn đầy hiền từ. Hiển nhiên họ biết rõ con trai mình là hạng người gì. Mẹ Hứa nắm tay ta liên tục an ủi, trước khi về còn nhét vào tay ta hai chiếc vòng ngọc. Đều là loại ngọc thượng hạng.

Ngày thứ ba sau hôn lễ, ta theo hẹn trở về phòng ngủ ở nhà họ Thẩm. Hôm nay Thẩm Dư cũng về lại mặt. Điều khiến người ta bất ngờ là Chu Hoành Chi cũng đi cùng nàng, đang ngồi ở tiền sảnh uống trà với phụ thân ta.

“Cô không biết đâu, đêm thành thân ấy cũng chẳng là biết ai khơi mào, nhất định phải đối thơ! Khiến Tống Kiều Nhi kia được dịp nở mày nở mặt.”

“Chu Hoành Chi nhìn đến ngẩn người, còn mẹ chồng cô thì nghiến răng tức tối.”

Trong phòng không có ai, Thẩm Dư vừa ăn khoai tây chiên vừa buôn chuyện với ta.

“Thế cô làm sao?” Ta không nhịn được hỏi.

“Nàng ta đối, ta cũng đối theo thôi!” Thẩm Dư xòe tay, “Đều học thuộc ba trăm bài thơ Đường cả, ai sợ ai chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Chu Hoành Chi vốn còn lưu luyến nàng ta, thấy ta cũng đọc được thơ, tâm tư lập tức nguội lạnh đi không ít.”

“Ta thấy ấy mà, ai đọc được mấy bài thơ ấy, hắn sẽ thích người đó!” Nàng quả quyết.

Ta bật cười.

Tiểu Yêu

“Còn cô thì sao? Thế nào rồi?” Thẩm Dư ghé sát lại, “Tên khốn Hứa An kia không làm khó cô chứ?”

“Không không.” Ta vội xua tay, “Hắn cũng được lắm, ra tay rất hào phóng.”

Sinh một đứa con lập tức cho ba mươi triệu. Ta tính toán, làm chủ mẫu nhà họ Hứa thêm vài năm nữa, hẳn là trong tay sẽ tích được kha khá tiền. Đủ nuôi cả ta và Thẩm Dư. Dù sao sau khi đến thế kỷ hai mươi mốt, ta cũng không muốn quay lại cổ đại nữa. Bây giờ Thẩm Dư thấy mới lạ, nhưng ta tin nàng sẽ không thấy mới lạ cả đời.