Hoán Thân Ký

Chương 12



“Thứ não tàn có tam quan chạy theo ngũ quan.”

 

Ta không chút lưu tình nhục mạ.

 

Khiến hắn tức điên.

 

Hắn chỉ vào ta.

 

Đầu ngón tay run rẩy.

 

“Thôi thị!”

 

“Nàng…”

 

“Nàng dám nói phu quân mình như vậy?”

 

“Chúng ta đã hòa ly rồi.”

 

“Tự tòng huynh.”

 

Ta tự nhận mình là vị vong nhân của Trang Chu.

 

Một tiếng “Tự tòng huynh” tựa như cái tát giáng thẳng vào mặt hắn.

 

Hắn đột ngột lùi lại một bước.

 

Hai mắt trợn tròn.

 

Bao nhiêu lời mắc lại trong cổ họng.

 

Một chữ cũng không nói được.

 

Kiếp trước làm hòa giải viên tám năm.

 

Thứ ta không sợ nhất chính là bị người ta chỉ vào mũi mắng “tâm cơ thâm trầm”.

 

Trong phòng hòa giải.

 

Nam phương thua đến nóng ruột, đập bàn nói:

 

“Cô tính kế tôi!”

 

Ta thường chỉ đáp một câu.

 

“Những chuyện ông làm là tôi ép ông làm sao?”

 

Sau đó trải ghi chép, dòng tiền cùng dòng thời gian ra.

 

Hắn lập tức tắt lửa.

 

Bởi sự thật bày ngay trước mắt.

 

Ta chỉ gom chúng lại đầy đủ.

 

Chọn đúng thời điểm trải ra mà thôi.

 

“Trang Tự.”

 

“Chàng sờ lương tâm mà nói.”

 

Ta bước lên một bước.

 

Hắn lại lùi một bước.

 

“Mỗi tháng chàng đưa bạc sang khách viện.”

 

“Là ta bảo chàng đưa sao?”

 

“Chàng ôm nhi t.ử nhà người khác, không ôm nhi t.ử ruột.”

 

“Là ta dạy chàng sao?”

 

“Lúc ký hòa ly thư cùng văn thư từ bỏ quyền phụ thân và đồng ý quá kế.”

 

“Ta có ấn tay chàng xuống sao?”

 

“Ta…”

 

“Không có chuyện nào cả.”

 

Ta dừng bước.

 

Cách hắn một bước mà nhìn.

 

“Tất cả đều do chính chàng làm.”

 

“Ta chỉ thay chàng ghi sổ.”

 

“Ghi ba năm.”

 

Ánh mặt trời chiếu trên gương mặt hắn.

 

Gương mặt bình thường ấy lúc này vặn vẹo đến dữ tợn.

 

Yết hầu hắn lên xuống rất nhiều lần.

 

Cuối cùng chỉ nặn ra một câu.

 

“Nàng…”

 

“Từ đầu đến cuối nàng đều tính kế ta…”

 

“Vậy chàng nói thử xem.”

 

Ta mỉm cười.

 

“Ta tính kế chàng chuyện gì?”

 

Hắn không trả lời được.

 

Từ xa truyền đến tiếng đại tẩu.

 

Vui vẻ gọi ta.

 

“Tam đệ muội!”

 

Ta quay đầu đáp một tiếng.

 

Khi quay lại.

 

Trang Tự khàn giọng.

 

“Nàng đừng đắc ý.”

 

“Ta chính là muốn đắc ý.”

 

“Nhất định phải đắc ý.”

 

Ta nhìn chằm chằm hắn.

 

Trút hết nhẫn nhịn bốn năm qua.

 

“Lúc ta vừa sinh hài t.ử.”

 

“Những lời chàng từng nói với ta.”

 

“Chàng quên rồi sao?”

 

Ánh mắt hắn đờ ra.

 

Không nói.

 

Bốn năm trước.

 

Ta vừa sinh hài t.ử.

 

Chính là lúc thân thể yếu nhất.

 

Hắn bước vào.

 

Đứng cách giường ba thước.

 

Chắp tay sau lưng.

 

Sắc mặt lạnh nhạt.

 

“Hài t.ử đã có.”

 

“Nhiệm vụ của nàng và ta cũng xem như hoàn thành.”

 

“Sau này ta sẽ không bước vào phòng nàng dù chỉ nửa bước.”

 

“Đừng trách ta vô tình.”

 

“Năm ấy nếu không phải nàng chọn ta trước.”

 

“Cẩm Nương sao phải lùi xuống lựa chọn Chu Thụy?”

 

Nếu khi ấy ta không kịp điều chỉnh tâm thái.

 

Nếu ta thật sự chỉ là một tiểu cô nương chưa đến hai mươi tuổi.

 

Nếu tính cách ta quá mạnh mẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nếu ta không có kinh nghiệm làm hòa giải viên tòa án…

 

Có lẽ ta đã bùng nổ vì không cam lòng, oán hận và ấm ức.

 

Sau đó rơi vào u uất.

 

Nghiêm trọng hơn.

 

Nhất thời nghĩ quẩn, diễn một màn văn học t.ử vong.

 

Vừa hay trúng ý hắn.

 

Ta nhắc lại từng chữ những gì năm ấy hắn đã nói trong phòng sinh.

 

Rõ ràng Trang Tự cũng nhớ ra.

 

Sắc mặt lập tức trắng bệch.

 

Ta bước đến gần hắn.

 

Nói từng chữ.

 

“Cho nên từ lúc ấy.”

 

“Ta đã không còn coi chàng là phu quân.”

 

“Ta luôn tìm một đường lui khác cho mình cùng hài t.ử.”

 

Ban đầu.

 

Ta từng nghĩ đến chuyện g.i.ế.c hắn.

 

Từng cân nhắc hạ độc.

 

Cũng từng dò hỏi con đường thuê hung thủ.

 

Nhưng càng tính càng thấy hậu họa quá nhiều.

 

Nói thì đơn giản.

 

Làm lại rất phiền phức.

 

Nửa năm sau.

 

Ta hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ ấy.

 

Ta bắt đầu thu thập chứng cứ hắn lạnh nhạt với ta, lạnh nhạt với hài t.ử.

 

Chuẩn bị cho ngày hòa ly sau này.

 

Cho nên hắn lạnh nhạt, nhục mạ, chèn ép ta.

 

Ta đều nhịn.

 

Hắn không có nửa phần yêu thương đối với hài t.ử.

 

Ta cũng nhịn.

 

Hắn đón hai mẹ con Thôi Cẩm vào phủ chăm sóc.

 

Đem thứ tốt nhất cho Thôi Cẩm.

 

Coi nhi t.ử nàng như nhi t.ử ruột mà thương.

 

Ta vẫn nhịn.

 

Chỉ một lòng ghi chép.

 

Ông trời phù hộ.

 

Nửa năm trước.

 

Trang Chu cứu giá mà c.h.ế.t.

 

Trong tộc phải chọn một hài t.ử quá kế cho Trang Chu.

 

Ta lập tức động lòng dữ dội.

 

Ta rất rõ.

 

Chuyện này không dễ.

 

Nhưng sự do người làm.

 

May nhờ xuất thân hòa giải viên.

 

Ta giữ lại đầy đủ chứng cứ Trang Tự phụ bạc vô tình.

 

Một đòn trúng ngay.

 

Nghĩ đến bao ngày tính toán này.

 

Ngay cả ta cũng rất khâm phục chính mình.

 

Đây là đòn phản kích đẹp nhất của ta, một người bị hại trong hôn nhân.

 

Đáng tiếc không tìm được ai để khoe.

 

May mà tên nam nhân này cứ nhất định đưa mặt đến trước ta.

 

Vì vậy, ta nói.

 

“May nhờ chàng đưa hai mẹ con Thôi Cẩm vào nhà.”

 

“Giúp ta thu thập chứng cứ vô cùng thuận lợi.”

 

Trang Tự trợn lớn mắt.

 

Tức đến suýt đứng không vững.

 

“Đúng rồi.”

 

“Chu lão thái thái cũng là ta gọi đến.”

 

“Ta chỉ cần trong thư khơi đúng nỗi nghi ngờ của bà ta, lại chọn sẵn thời điểm để bà ta đến cửa.”

 

“Còn những lời mắng chàng, đều là bản lĩnh của chính bà ta.”

 

“Ngươi…”

 

“Độc phụ…”

 

“So với những hành vi não tàn của chàng.”

 

“Ta tính là gì?”

 

“Cùng lắm chỉ là tự bảo vệ mình.”

 

“Trang Tự.”

 

“Chàng tự cho rằng những gì mình làm cho Thôi Cẩm là biểu hiện của chân tình.”

 

“Đáng được ca tụng.”

 

“Nhưng lấy danh nghĩa chân ái để chiếm tiện nghi của ta.”

 

“Lấy việc khiến hai mẹ con ta chịu ấm ức làm cái giá.”

 

“Đó là thứ chân tình gì?”

 

“Đồ vô sỉ.”

 

“Chàng cũng xứng nói ta độc?”

 

“Đều là bị chàng ép ra.”

 

“Cút!”

 

“Sau này đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”

 

“Ta sẽ sống ngày càng tốt.”

 

“Còn chàng chỉ ngày càng thê lương.”

 

“Nếu không sợ bị ta cười nhạo, cứ việc đến tìm.”

 

Trang Tự tức đến không nói được lời nào.

 

Chỉ có thể thở hổn hển.

 

Xoay người bỏ đi.

 

Bước chân sâu bước chân nông.

 

Biến mất ở cuối hành lang.

 

18

 

Miệng Thôi Cẩm chưa từng nhàn rỗi.

 

Sau khi chuyển vào Trang gia.