Hoàng Đế, Ngài Phong Ta Làm Quý Nhân Có Được Không?

Chương 25



 

Chiều tối, Dương Uyển đi đến cung Từ Ninh, Chương Bội Bội dẫn theo hai cung nữ đến đưa bữa tối cho Hoàng đế. Bùi Tuấn vẫn chưa thấy đói, bữa tối để trên bàn vẫn chưa động đến. Chương Bội Bội thấy Phượng Nghi và Lương Băng đang bận rộn, liền đến gần nhìn xem.

Lúc này, Bùi Tuấn đang bận rộn phía trên bỗng lên tiếng,

“Ngươi nhàn rỗi nhưng người khác không nhàn, đừng làm phiền họ.”

Chương Bội Bội đã quen với việc bị khiển trách, cũng không để tâm, uốn éo thân mình tiến đến trước Hoàng đế, cười tươi như hoa,

“Bệ hạ, đã đến giờ dùng bữa tối rồi, sao ngài chưa để họ lui? Ngài không đói, nhưng họ chắc cũng đã đói rồi.”

Chương Bội Bội là người duy nhất dám đôi lúc chọc vào hổ dữ.

Hôm nay, hiếm thấy Bùi Tuấn không bác bỏ lời nàng, liền cho phép Lương Băng và Phượng Nghi cáo lui.

Phượng Nghi quả thực đã đói, thu dọn sách vở định lui ra, nàng cúi xuống nhặt chiếc b.út hồ lạc dưới đất, Chương Bội Bội thoáng thấy vòng eo thon thả của nàng, đột nhiên linh cảm lóe lên, liền nói với Hoàng đế,

“Đúng rồi, Bệ hạ, ngài có t.h.u.ố.c trị vết thương bầm tím và sưng không?”

Phượng Nghi vừa nghe, mặt liền biến sắc, hoảng hốt nhìn Chương Bội Bội.

Bùi Tuấn trước nay với Chương Bội Bội luôn ít kiên nhẫn, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ đáp hờ hững, “Đi Thái y viện mà lấy.”

Chương Bội Bội vốn định mượn cớ nói chuyện với Hoàng đế, “Thần nữ không phải không có t.h.u.ố.c, chỉ nghe nói ở đây Bệ hạ có một loại

Ngọc cơ cao

, hiệu quả rất tốt, nên muốn xin cho muội muội Phượng Nghi dùng một chút.”

Nghe vậy, tay Bùi Tuấn khẽ khựng lại.

Ba ngày yên ả của Phượng Nghi phút chốc sụp đổ, nàng vội vàng nói,

“Bội Bội tỷ tỷ, chẳng phải tỷ đã lấy t.h.u.ố.c từ Thái hậu rồi sao? Ta đã đỡ nhiều, không cần thêm t.h.u.ố.c nữa...” Mặt nàng đỏ bừng như m.á.u, không dám liếc nhìn về phía Bùi Tuấn.

Bùi Tuấn đặt chiếc b.út đỏ xuống, chậm rãi ngẩng đầu.

Chương Bội Bội chỉ cảm thấy một làn khí lạnh như băng ập tới, nhưng khi nhìn kỹ, khuôn mặt tuấn tú ấy lại mang theo nụ cười ấm áp như gió xuân, khiến nàng nghĩ rằng vừa rồi chắc mình đã nhầm lẫn.

“Ồ, vết thương ở đâu? Sao lại bị thương?” Bùi Tuấn thong thả hỏi.

Phượng Nghi trong lòng kêu khổ, chàng có ý gì, cố tình trêu chọc nàng sao?

Phượng Nghi là người càng bị ép càng có tính phản kháng, nàng ngẩng cao đầu, nghiêm túc đáp,

“Bẩm Bệ hạ, thần nữ không cẩn thận trượt ngã ở hành cung, va phải thắt lưng.”

Bùi Tuấn nhìn nàng nói dối mà không chớp mắt, bỗng cảm thấy buồn cười.

Đã thế này rồi, nàng vẫn tiếp tục diễn trò.

Từ đêm trước khi rời hành cung, chàng đã nghĩ đến chuyện nàng lần đầu, sợ cơ thể nàng không khỏe, nên cố ý dặn nội giám cho phép nàng không cần trực đêm. Chàng thương xót nàng, nhưng không ngờ rằng cô gái này lại chẳng tự thương lấy mình. Chàng không hiểu Lý Phượng Nghi muốn tranh cãi với chàng về điều gì.

Nàng không chịu thừa nhận, chẳng lẽ chàng có thể ép buộc nàng?

Đường đường là Hoàng đế, sao có thể làm vậy.

Thôi, cứ để nàng theo ý nàng.

Chàng ra lệnh cho Hàn Ngọc, “Đi lấy

Ngọc cơ cao

từ kho cho nàng.”

Cái “nàng” này tất nhiên không phải là Chương Bội Bội, mà là Lý Phượng Nghi.

Những ngày tiếp theo trôi qua rất bình yên, Bùi Tuấn dường như đã quên chuyện xảy ra ở hành cung. Khi cần khiển trách, chàng sẽ khiển trách, khi có yêu cầu, chàng sẽ yêu cầu, tất nhiên, nếu làm tốt, phần thưởng cũng không thiếu.

Phượng Nghi trong lòng thầm đ.á.n.h giá: “Không hổ là Hoàng đế, chỉ có những người như chàng mới có thể ung dung mà đi lại giữa tam cung lục viện như thế.”

Nàng rất chắc chắn rằng đêm đó Hoàng đế chỉ chọn nàng để giải tỏa d*c v*ng một cách ngẫu nhiên.

Lý Phượng Nghi cũng nghĩ thông suốt, nếu Hoàng đế trong lòng không có nàng, coi nàng là người có cũng được mà không có cũng không sao, vậy thì coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nàng sẽ tiếp tục làm việc của mình, đợi đến khi hai năm mãn hạn thì rời khỏi cung.

Dù nghĩ vậy nhưng lòng nàng vẫn đau đớn như bị xé nát, nhưng Phượng Nghi tự nhủ với bản thân rằng phải cố gắng mà sống tốt.

Ngày 29 tháng 6, là ngày các nữ quan được xuất cung thăm gia đình mỗi tháng. Ba tháng qua, Phượng Nghi chưa một lần trở về, lần này nghĩ đến những cuốn sách cần phải dịch, nàng thu dọn hành trang cùng Dương Ngọc Tố rời cung.

Cô gái hồn nhiên thường có một điểm tốt, lòng không chứa nhiều phiền muộn, Phượng Nghi ra khỏi cung trong niềm vui.

Dương Phủ doãn từ sớm đã tự mình đ.á.n.h xe đến Đông Hoa Môn đón con gái. Làm quan phủ doãn ở Kinh Triệu, nơi quyền quý đầy rẫy như kinh thành, không phải hạng người bình thường. Dù Dương Phủ doãn có gương mặt đen xạm, nhưng ông lại là một người cha hết mực yêu chiều con gái.

“Con gái yêu, có phải con gầy đi rồi không? Có nhớ cha không?”

Dương Phủ doãn ôm bụng lớn, bước tới âu yếm đón nàng.

Dương Ngọc Tố hất tay ông ra, tỏ vẻ khó chịu, “Cha không thấy có người ngoài sao?” Nàng quay đầu gọi Phượng Nghi,

“Phượng Nghi, đây là cha ta!”

Phượng Nghi nhìn cha con họ, mỉm cười bước lên hành lễ với Dương Phủ doãn, “Vãn bối kính chào Dương bá bá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dương Ngọc Tố giới thiệu với cha mình, “Cha à, nàng là Lý Phượng Nghi, nhị tiểu thư của phủ Lý Thiếu Khanh mà con vẫn hay nhắc đến đấy.”

“Cha biết, cha biết,” Dương Phủ doãn cười, vẫy tay gọi Phượng Nghi, tự mình vén rèm xe, mời hai cô nương bước lên xe,

“Mặt trời nắng gắt, mau vào trong nghỉ ngơi, bên trong đã chuẩn bị sẵn những món kẹo mà các con thích ăn.”

Hai nàng lần lượt chui vào trong xe, Phượng Nghi thoáng thấy trên bàn nhỏ bày đầy các loại kẹo, ngạc nhiên thốt lên, “Dương bá bá chuẩn bị sao?”

Dương Ngọc Tố nhún vai, “Cha ta vẫn coi ta như trẻ ba tuổi.”

Nói rồi, Dương Ngọc Tố thò đầu ra khỏi rèm, chọc vào lưng cha, “Cha, con gái cha bây giờ không ăn đồ ngọt nữa đâu, không thể để béo lên được.”

Dương Phủ doãn quay đầu lại, nhe răng cười, “Sao, con gái lớn rồi, biết làm đẹp rồi sao?”

Dương Ngọc Tố trợn mắt nhìn ông một cái, rồi kéo rèm xe lại, hất lên một đám bụi, khiến Dương Phủ doãn cười ha hả.

Dương Ngọc Tố ngồi lại, tự tay rót trà cho Phượng Nghi.

Phượng Nghi nhận ly trà trái cây, nhấp một ngụm, vị ngọt thanh mát, “Có phải phu nhân tự mình ngâm không?”

Dương Ngọc Tố vừa uống trà vừa nói, “Muội đừng về phủ Lý, theo ta về nhà, ăn một bữa ngon ở nhà ta, nghỉ ngơi thỏa thích, tối muộn hãy trở lại cung.”

Phượng Nghi không muốn làm phiền, “Cha mẹ tỷ khó khăn lắm mới mong ngóng tỷ trở về, ta nào dám đến gây phiền toái, hơn nữa ta về phủ là có việc.”

Dương Ngọc Tố lo lắng nói, “Lần trước ở hành cung, cha muội đã vài lần hẹn gặp muội nhưng bị từ chối, ta lo lần này muội trở về nhất định sẽ bị mắng.”

Phượng Nghi ghé sát lại nàng, đôi mắt đen láy lấp lánh, thì thầm, “Ta không gặp ông ấy, ta sẽ lén đến học đường, gặp Ô tiên sinh là được.”

Ô tiên sinh là người dạy học trong phủ Lý, cũng là ân sư của Lý Phượng Nghi.

Phủ Lý ở phía tây có sắp xếp một tiểu viện riêng biệt dành cho Ô tiên sinh cư ngụ. Sau này, Ô tiên sinh đã biến nơi đó thành học đường, trẻ nhỏ gần xa đều đến học, những gì tiên sinh thu được từ việc dạy học, một nửa nộp cho phủ Lý, một nửa giữ lại cho mình. Lý Nguy, dù với con cái có phần không đoái hoài, nhưng đối với chí đồng đạo hợp thì lại rất tốt. Ông rất coi trọng nhân tài, đối xử với Ô tiên sinh vô cùng trọng lễ, Ô tiên sinh cũng đã ở lại phủ Lý hơn mười năm.

Dương Ngọc Tố dừng xe thả Lý Phượng Nghi xuống ở một ngõ nhỏ phía sau phủ Lý, Phượng Nghi không đi về cửa chính, mà đeo hành lý đi thẳng đến học đường của Ô tiên sinh.

Lúc này vừa mới qua giờ Tỵ, đáng lẽ ra phải là lúc học trò đang đọc sách vang rộn ràng, nhưng khi Phượng Nghi đến trước cửa lại thấy trong học đường im lìm, lặng lẽ đẩy cửa bước vào, Ô tiên sinh mặc một chiếc trường bào màu xanh nhạt, tựa vào cột hiên đọc sách.

Có lẽ nghe thấy tiếng động, ông ngẩng đầu lên, thấy là Phượng Nghi, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng, “Phượng Nghi.”

“Tiên sinh.” Phượng Nghi mỉm cười, mắt cong lên, nhanh ch.óng tiến đến hành lễ với ông.

Nhật Hạ

Ô tiên sinh đặt sách xuống, mỉm cười nhìn nàng, “Ngươi trở về là tốt rồi.”

Trên người Ô tiên sinh lúc nào cũng toát lên một phong thái ung dung, bình thản và khoáng đạt. Phượng Nghi thích ở cạnh tiên sinh, lòng nàng tĩnh lặng, và con người cũng bình yên hơn.

“Con mệt rồi phải không? Nào, mau ngồi xuống uống trà.”

Ô tiên sinh đón nàng vào, mời ngồi trước án dài ở chính giữa gian phòng.

Phượng Nghi đặt hành lý sang một bên, quỳ ngồi đối diện với ông, chẳng nói năng gì mà liền cầm lấy chén trà uống một hơi. Có lẽ vì thấy khát, nàng uống ừng ực cho đến khi cạn sạch.

Ô tiên sinh nhìn nàng với dáng vẻ hồn nhiên, ngây thơ, cười lớn, “Con đúng là nghịch ngợm, uống từ từ kẻo nghẹn. Nếu đói rồi, ta có làm sẵn món bánh quế hoa mà con thích đây.”

Ô tiên sinh rất khéo tay, trong thư phòng có vài quyển sách cổ về cách làm bánh, và Phượng Nghi cũng học được cách làm bánh từ ông.

Học đường này không lớn, sân trước trống trải, hai bên là những gian phòng nhỏ nối liền với gian phòng chính giữa. Ô tiên sinh thường giảng dạy ở phòng chính, phía sau trồng một vườn trúc tươi tốt, xanh um. Ông luôn tin vào câu nói “không thể ở nơi nào không có trúc”, nên dù khu vườn có vẻ đơn sơ, nhưng lại mang một phong thái thanh tao, mỗi khi gió thổi qua, âm thanh của nó vang vọng như tiếng chim phượng hót.

Vừa ăn bánh, Phượng Nghi vừa đưa mắt nhìn quanh, “Hôm nay sao không có ai đến học? Sao thầy lại có thời gian làm bánh quế hoa? Thầy biết con sẽ về ư?” Phượng Nghi hỏi liên tục ba câu.

Ô tiên sinh chỉ cười mà không trả lời, “Con về phủ là có việc sao?”

“Dạ phải!” Phượng Nghi lau sạch vụn bánh bên miệng, vội lấy ra vài quyển sách viết bằng tiếng Ba Tư, “Có vài địa danh con chưa hiểu, muốn nhờ thầy chỉ giáo.”

Suốt nửa ngày, Phượng Nghi học được cách giải thích những địa danh ấy, sau đó nàng cũng kể cho ông nghe về việc Hoàng đế muốn nàng dịch kinh điển Nho giáo. Ô tiên sinh rất tán đồng, nhìn cô gái đang dần trưởng thành trước mặt, trong lòng vô cùng mãn nguyện, “Phượng Nghi của chúng ta đã lớn rồi, có thể âm thầm làm những việc lớn chốn triều đình rồi.”

Phượng Nghi nghe vậy cười, “Con có làm được gì đâu, chỉ là làm chân sai vặt cho Bệ hạ thôi mà.”

Ô tiên sinh cười lớn, “Văn võ bá quan, ai mà chẳng là chân sai vặt của Hoàng thượng? Nếu ta có cơ hội như con thì cũng không chối từ đâu.”

Phượng Nghi cười khúc khích, giả bộ vỗ n.g.ự.c đảm bảo, “Đợi khi nào con có chút danh tiếng trước mặt Bệ hạ, con sẽ tiến cử thầy làm quan.”

Ô tiên sinh nhìn nàng sâu xa, cũng phối hợp đáp, “Ta sẽ đợi.”

Đến giờ Ngọ, Ô tiên sinh đích thân vào bếp nấu ăn cho Phượng Nghi. Nàng xắn tay áo lên đòi giúp đỡ, nhưng ông không cho, “Con đi nghỉ ngơi đi.”

Ông lúc nào cũng dịu dàng như vậy, như thể nàng vẫn là một đứa trẻ chưa lớn. Tình thương yêu mà nàng không nhận được từ cha Lý Ngụy, thì Ô tiên sinh đã bù đắp cho nàng.

Trước đây, mỗi khi Phượng Nghi gặp chuyện buồn tủi, nàng lại đến ăn món mì trộn dầu ớt do Ô tiên sinh nấu. Chỉ cần ăn xong, mọi uất ức trong lòng đều tan biến.

Không ai biết rằng, Phượng Nghi rất thích ăn các món từ bột mì, như mì d.a.o cạo, bánh mỳ kẹp thịt kiểu Tây Bắc. Nàng đều rất thích.

Ô tiên sinh đến từ biên giới Tây Bắc, ông làm món mì trộn dầu ớt rất ngon, và Phượng Nghi có thể ăn hết cả một tô lớn.

Dùng xong bữa trưa, Phượng Nghi lại ôn tập bài vở cùng Ô tiên sinh, ông còn tặng nàng vài quyển sách do chính mình dịch. Phượng Nghi như nhận được báu vật, ôm cả một chồng sách vui vẻ trở về cung.

Nhờ sự chỉ dẫn của Ô tiên sinh, Phượng Nghi dịch sách nhanh hơn nhiều. Ban ngày nàng đến cung Dưỡng Tâm làm việc, ban đêm bận rộn ôn tập bài vở, cuộc sống bận rộn và đầy ý nghĩa, đến nỗi lễ Thất Tịch cũng trôi qua mà nàng chẳng hay biết.

 

 

======Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện======