Hoàng Hậu Đồ Long

Chương 10



Nhiều năm trôi qua, khi ta quay trở lại cố thổ, nghe tin Hoàng thượng đã nhường ngôi cho Giang Tỉnh.

Giang Tỉnh, chính là hài t.ử năm ấy.

Thiên hạ đều nói Hoàng thượng bao năm qua không có con nối dõi. Còn Giang Tỉnh này, lại giống hắn đến lạ lùng.

P/s: Cá suy đoán người động phòng với nữ chính là Cố Minh Thần, anh này giỏi đào mật đào mà, nên Thẩm Ngọc Hành cứ muốn nói lại thôi và cố chấp muốn giữ lại đứa nhỏ.

(Hết)

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:

SAU KHI MẸ TA TRỊ KHỎI MẮT CHO CHA TA, ÔNG LIỀN MUỐN NẠP THIẾP

Tác giả: Nữ Nhân

Mẫu thân sau khi trị khỏi đôi mắt mù lòa cho phụ thân, ông ta lại bắt đầu sinh lòng ghét bỏ bà.

Chê bà y phục vải thô trâm cài gỗ mộc, chê bà mái đầu sớm điểm bạc, chê cả đôi bàn tay chai sần thô kệch khó coi. Sau khi tận mắt chứng kiến ông ta trộm bạc của mẫu thân để đến thanh lâu, ta khóc lóc chạy về nhà báo cho bà hay.

Mẫu thân chỉ bình thản xoa đầu ta, bảo ta thu dọn hành lý.

Ngày thứ hai, phụ thân ngã nhào từ trên giường xuống, vừa khóc lóc vừa quờ quạng mò mẫm gọi tên mẫu thân. Mà bà đã dắt tay ta, dứt khoát rời đi không một lần ngoảnh lại.

Phụ thân đã quên mất một điều, mẫu thân có bản lĩnh khiến ông ta thấy lại ánh Mặt Trời, ắt cũng có bản lĩnh khiến ông ta một lần nữa rơi vào bóng tối vĩnh hằng.

1.

Thuở phụ thân còn mù lòa, ông đối với ta và mẫu thân vô cùng dịu dàng chu đáo, là nam nhân tốt mà hàng xóm xung quanh ai nấy đều ngợi khen. Thế nhưng từ khi đôi mắt sáng lại, tính tình ông cũng đổi thay theo. Ánh mắt ông nhìn hai mẹ con ta dần trở nên thiếu kiên nhẫn, tần suất đi sớm về muộn ngày một tăng, tâm trí sớm đã phiêu lãng chốn phong hoa tuyết nguyệt.

Vào lần thứ năm trong tháng phụ thân không về dùng bữa đúng giờ, mẫu thân bảo ta ra ngoài tìm ông. Ta vừa ra cửa liền thẳng hướng ngõ Dương Liễu mà đi, nơi đó toàn là phường phấn son lả lướt, lần trước ta cũng tìm thấy phụ thân ở gần mạn đó. Lúc ấy, phụ thân say đến bất tỉnh nhân sự, ta phải dìu ông một quãng đường dài mới về tới nhà.

Mẫu thân hỏi ông đã đi đâu, ông chỉ chống chế rằng cùng cố hữu uống vài chén rượu. Bà nhìn ông đăm đăm thật lâu, nấu canh giải rượu cho ông, rồi lại thủ bên giường suốt một đêm trường.

Ngày hôm sau khi phụ thân tỉnh táo, mẫu thân chỉ nói đúng một câu: "Lâm Thành, chỉ một lần này thôi."

Phụ thân trông có vẻ chột dạ, nhưng vẫn cứng miệng: "Chẳng phải chỉ là uống quá chén thôi sao? Sau này sẽ không thế nữa."

Kể từ đó, ông không còn đi suốt đêm bên ngoài không về, nhưng lại thường xuyên không về ăn cơm. Ánh mắt hàng xóm xung quanh nhìn ta và mẫu thân cũng dần chuyển sang thương hại.

Tối qua, Lý thẩm nhà bên sang tìm mẫu thân, nói rằng thẩm ấy thấy phụ thân ở gần ngõ Dương Liễu. Lúc ấy, ông ta đang ôm ấp một nữ nhân phục sức rực rỡ, cười đến là xán lạn. Mẫu thân thần sắc vẫn bình thản, nói bà tin tưởng phụ thân. Thế nhưng sau khi Lý thẩm rời đi, ta vẫn bắt gặp Người lặng lẽ lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta rón rén tiến lại gần, định bụng an ủi mẫu thân. Bà lại hỏi ta: "Vân Nhi, nếu ta và cha con hòa ly..."

Ta không chút do dự: "Nương, chỉ cần nương không bỏ rơi con, nương đi đến chân trời góc bể nào con cũng theo nương."

Nhưng ta biết, cả ta và mẫu thân đều không muốn thấy gia đình này tan đàn xẻ nghé. Mẫu thân đã cho phụ thân một cơ hội, và trong lòng ta, ta cũng dành cho ông một cơ hội cuối cùng.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Thế nhưng hôm nay, phụ thân lại một lần nữa không về đúng giờ.

Đám hộ vệ ngõ Dương Liễu chặn ta lại. Ta trừng mắt nhìn chúng: "Buông ta ra, ta đi tìm cha ta!"

Đang định xông đại vào thì phụ thân ta đang ôm một nữ nhân bước ra khỏi thanh lâu. Ả nọ son phấn nồng nặc, nửa lộ vai trần tựa vào lòng phụ thân. Mà ông ta thì mặt mày rạng rỡ, khẽ nâng cằm ả nói: "Ngoan nào, đợi ta về nhà hưu nữ nhân già kia xong sẽ tới chuộc thân cho nàng."

2.

Ta đứng nơi đầu ngõ, c.h.ế.t lặng nhìn phụ thân cùng nữ nhân kia thân mật. Tên hộ vệ thấy ta không náo loạn nữa, liền hỏi: "Đó là cha ngươi à?"

Ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lắc đầu đáp: "Không, cha ta c.h.ế.t rồi."

Tên hộ vệ ngẩn ra: "C.h.ế.t khi nào?"

"Tháng trước."

Kể từ khoảnh khắc đôi mắt ông ta sáng lại, ông ta đã c.h.ế.t sạch sành sanh trong lòng ta rồi.

Ta chạy một mạch về nhà, nước mắt không kìm được cứ thế tuôn rơi. Mẫu thân thấy bộ dạng này của ta, trong lòng đã rõ mười mươi. Ta gục vào lòng bà, nghẹn ngào hỏi: "Nương, tại sao cha lại đối xử với chúng ta như vậy? Có phải tại con không đủ ngoan không?"

Mẫu thân xoa đầu ta, giọng nói vẫn dịu dàng như nước: "Vân Nhi, không phải lỗi của con. Có những người thay lòng đổi dạ, chỉ là vì bản thân họ muốn thay đổi mà thôi, chẳng liên quan gì đến ai khác cả."

Ta đẫm lệ ngước lên nhìn bà: "Vậy những chuyện trước kia đều là ông ta giả vờ sao?"

Bà lắc đầu: "Chuyện đó không còn quan trọng nữa, chúng ta phải nhìn về phía trước."

Trong sự vỗ về của mẫu thân, ta dần ngừng khóc. Bà là người kiên cường nhất mà ta từng thấy, ta cũng phải mạnh mẽ như bà.

"Đi thu dọn hành lý đi con." Mẫu thân khẽ bảo.

Ta nhìn bà, gật đầu thật mạnh.

Chẳng bao lâu sau, phụ thân về đến nhà. Ông ta ngâm nga điệu hát, vừa vào phòng đã thấy một bàn đầy thức ăn ngon. Ánh mắt chê bai thường ngày bỗng sáng lên: "Hôm nay ngày gì mà lại nấu một bàn thịnh soạn thế này?"

Mẫu thân đáp: "Tròn một tháng đôi mắt chàng bình phục, thiếp đặc biệt chuẩn bị để chúc mừng chàng."

Phụ thân ngồi phịch xuống, chẳng thèm đếm xỉa đến mẹ con ta, cầm vò rượu tu một ngụm lớn rồi tự ý ăn uống ngon lành.