Nhưng nhắc về chuyện của Lý Thạch và Bạch Niệm...
Ánh mắt ta chợt trở nên âm trầm và nham hiểm.
Tên Lý Thạch kia ta đã cho người điều tra kỹ lưỡng từ trước, hắn thực chất chỉ là một kẻ vô dụng — một tên bù nhìn không có chút thế lực hay bối cảnh thực sự nào. Nhưng Mạnh Chu Nhiên lại là một Công chúa danh chính ngôn thuận. Hắn lấy đâu ra gan ch.ó để đòi nạp thiếp? Đã vậy, khi nạp thiếp còn rước về một kẻ tự xưng là "nữ nhi ngoài giá thú của Hoàng đế".
Ta dừng lại việc đang làm, hạ thấp giọng nói với Mạnh Kiên:
— Tốt nhất là chàng nên kiểm tra lại vị Hoàng muội kia của mình đi. Cô ta có lẽ đang âm mưu một động thái khác đấy.
Mạnh Kiên cũng ngồi thẳng dậy, nét mặt trở nên nghiêm túc:
— Mạnh Hàn Hoa? Chẳng phải chúng ta đã nhổ tận gốc tàn dư của cô ta từ mười năm trước rồi sao?
Ta hừ lạnh một tiếng, cáu kỉnh nói:
— Cô ta thực sự bị ám ảnh bởi ngai vàng, đã mơ mộng về nó suốt mười năm qua. Tuy rằng hiện tại cô ta không còn ảnh hưởng gì lớn, những vây cánh công khai hay bí mật đều đã bị chàng nhổ sạch, nhưng ngay cả khi không thể tranh giành với chàng, cô ta vẫn có thể dùng cách này để làm chúng ta ghê tởm.
Mắt ta tối sầm lại:
— Nhưng sai lầm lớn nhất của cô ta là không nên để mắt tới nữ nhi của ta. Nếu Mạnh Hàn Hoa đã muốn chơi, vậy thì ta sẽ chơi với cô ta lâu hơn một chút.
Trong mắt ta tràn ngập sự hưng phấn và kích động.
— Bệ hạ, nương nương, Công chúa ở bên kia phủ…… Tình hình không được tốt cho lắm. — Ám vệ ta phái đến phủ Công chúa trở về mật báo.
Ta bình tĩnh nhấp một ngụm trà, chậm rãi lên tiếng:
— Không cần vội. Ta từ lâu đã biết con bé không thể tự mình xử lý dứt điểm. Cứ tiếp tục quan sát đi, đã đến lúc Chu Nhiên phải nếm trải chút đau khổ rồi.
— Tuân lệnh. — Thuộc hạ cúi đầu, cung kính đáp lời.
Đứa nữ nhi ngốc nghếch này của ta vẫn còn quá mức ngây thơ. Mặc dù ban đầu con bé khăng khăng đòi hòa ly, nhưng Lý Thạch chỉ cần ngon ngọt dỗ dành một hai câu là tâm trí nó lại bắt đầu d.a.o động. Hiện tại Lý Thạch đã nạp Bạch Niệm làm trắc thất. Một chuyện nhục nhã như vậy mà Mạnh Chu Nhiên vẫn chần chừ chưa quyết định hòa ly dứt khoát. Mỗi ngày ở phủ Công chúa hoàn toàn là một mớ hỗn độn — chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến ta đau đầu.
— Hiện tại bọn chúng đang làm gì? — Ta hỏi.
— Thưa nương nương, bọn họ…… — Thuộc hạ hơi do dự, nhưng vẫn kính cẩn trả lời — Bọn họ lén bỏ xạ hương vào bữa ăn của Công chúa. Còn Bạch cô nương kia thì ngày nào cũng đến khiêu khích, khiến Công chúa cả đêm không thể ngủ ngon giấc.
— Xạ hương? Bọn chúng thực sự dám dùng đến thứ này cơ đấy. — Ta cười giễu cợt, đúng là mấy thủ đoạn cấp thấp hèn hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
— Còn một điều nữa. Đứa trẻ trong bụng của Bạch cô nương có lẽ…… không phải là cốt nhục của Phò mã.
— Ồ? — Ta suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Tên Lý Thạch kia chắc chắn không ngờ rằng đứa trẻ trong bụng ả nữ nhân hắn yêu chiều lại chẳng phải của mình. — Chuyện này là thế nào? Làm sao đứa trẻ trong bụng Bạch Niệm lại không phải của Lý Thạch?
Thuộc hạ lộ vẻ ngượng ngùng, cẩn thận bẩm báo:
— Dạ thưa, trước khi gặp gỡ Phò mã, Bạch cô nương vốn là nữ nhân của chốn thanh lâu……
Xem ra Mạnh Hàn Hoa đã phải tốn rất nhiều tâm tư mới tìm được ả Bạch Niệm này. Ta tự hỏi không biết tên Lý Thạch kia liệu có chịu đựng nổi một chiếc mũ xanh bự chà bá này trên đầu hay không.
— Được rồi, hãy giữ kỹ bằng chứng, ngươi có thể lui xuống trước. — Ta ngước mắt ra lệnh, rồi suy nghĩ một lát mới dặn dò thêm — Nhân tiện, hãy tìm cách cho Công chúa biết về chuyện xạ hương đi.
Vừa dứt lời, một bước chân rộn ràng bước vào cổng cung điện, Mạnh Kiên tiến đến với một nụ cười rạng rỡ trên môi:
— A Thanh, nàng nhìn xem, nữ nhi của nàng đã bị bắt nạt đến nông nỗi này rồi. Nàng có muốn trẫm ra tay giúp con bé trút giận không?
Ta cáu kỉnh đáp:
— Thôi đi, chàng đừng chiều chuộng con bé như thế nữa. Nó cứ mãi không chịu tự lập, lần này phải để cho nó học lấy một bài học nhớ đời.
Thấy dáng vẻ Mạnh Kiên hơi ỉu xìu cúi đầu xuống, ta khẽ thở dài:
— Được rồi, chàng hãy giúp ta sắp xếp ổn thỏa cho yến tiệc ngắm hoa ngày mai đi. Thành thật mà nói, vị hoàng muội kia của chàng quả là có chút phiền phức.
Mạnh Kiên lập tức vui vẻ trở lại, ôm chầm lấy ta vào lòng:
— A Thanh của trẫm là tốt nhất!
Mặt ta đỏ bừng lên, khẽ hắng giọng:
— Khụ…… Khắp nơi đều có người đang nhìn kìa.
Nghe thấy lời này, các cung nữ và thái giám bên cạnh đều vội vàng cúi gằm mặt xuống.
— Ôi, đột nhiên ta nhớ ra, việc trong tay vẫn chưa hoàn thành.
— Kìa, kìa, đợi ta với, đợi ta với.
— Xem cái trí nhớ của ta này, Quản sự cô cô bảo ta mang y phục qua cho bà ấy. Ta đi trước, đi trước đây.
……