Hoàng Hậu Đương Triều: Đánh Bại Kẻ Xuyên Không

Chương 5



Mạnh Chu Nhiên nghẹn ngào nói:

— Ban đầu nhi thần chỉ nghĩ hắn bị ả hồ ly tinh Bạch Niệm kia che mờ mắt, nhưng hóa ra lại không phải…… Nhi thần không bao giờ ngờ tới bọn họ lại cấu kết với nhau để tìm cách hãm hại nhi thần!

 

Ta mỉm cười, vỗ nhẹ đầu con bé:

— Giờ thì con đã hiểu vì sao trước đây mẫu hậu lại ra sức ngăn cản con gả cho hắn chưa? Loại nam nhân chỉ biết dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành thì tuyệt đối không đáng để gửi gắm cả đời.

 

Mạnh Chu Nhiên gật đầu, nhưng sau đó lại thận trọng nhỏ giọng hỏi:

— Vậy còn Bạch Niệm, tại sao khi nãy mẫu hậu lại nói cô ta là nữ nhi ngoài giá thú của phụ hoàng?

 

Ta khẽ thở dài rồi nói cho con bé biết toàn bộ sự thật năm xưa. Biểu cảm trên mặt Mạnh Chu Nhiên dần chuyển từ hoài nghi sang ghê tởm tột cùng.

 

— Nhi thần thật không ngờ mẫu thân của cô ta lại là loại người đê tiện như vậy. Vậy tiếp theo mẫu hậu định sẽ làm thế nào ạ?

 

Ta cười lạnh một tiếng:

 

 

Bách hoa yến chuẩn bị bắt đầu. Các vị tiểu thư quyền quý đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ để cười đùa, trò chuyện vui vẻ, chỉ có một mình Bạch Niệm là đứng trơ trọi, lạc lõng một bên.

 

Nực cười, tất cả những người ở đây đều là người quen biết từ nhỏ. Ả chỉ là một kẻ ngoại lai, lại còn mang danh phận bình thê của một tên phò mã — thử hỏi có vị thiên kim tiểu thư chính thất nào thèm hạ mình xuống nói chuyện với ả chứ? Làm vậy chẳng phải là đang công khai chống đối lại hoàng thất hay sao?

 

Bạch Niệm mang bộ mặt đúng kiểu "Ta biết số phận của ta là bị nữ nhân ghen ghét, cô lập", tủi thân đứng một mình ở góc sân.

 

Trong khi đó, Mạnh Chu Nhiên vốn dĩ đã chơi đùa cùng các vị thiên kim này từ nhỏ, nên con bé nhanh ch.óng hòa nhập vào đám đông.

 

Bạch Niệm nhìn cảnh đó mà lòng tràn ngập oán hận và đố kị. Rõ ràng cả hai đều là nữ nhi của Mạnh Kiên, tại sao Mạnh Chu Nhiên từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa vinh hoa, còn ả thì phải trôi dạt, lưu lạc nơi đầu đường xó chợ? Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Ả cũng sắp sửa trở thành Công chúa rồi, đến lúc đó ả nhất định phải chà đạp Mạnh Chu Nhiên thật mạnh dưới lòng bàn chân.

 

— Các vị tỷ tỷ đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế, cho muội muội tham gia với được không? — Bạch Niệm cố tình chen ngang vào cuộc trò chuyện, nhưng hành động này lại làm cho các vị tiểu thư vô cùng chán ghét.

 

— Chu Nhiên, vị bình thê này của phủ con thực sự là không hiểu chút quy củ nào cả. — Dương Như Nguyệt, đích nữ của Hộ quốc Tướng quân, khinh bỉ liếc nhìn Bạch Niệm một cái.

 

— Phải đấy, vừa rồi mới đứng đờ ra ở đằng kia bày ra cái bộ dạng đáng thương đó, làm như thể chúng ta đang ức h.i.ế.p cô ta không bằng, thật là chướng mắt.

 

— Chính xác, đúng là xuất thân nhỏ nhen, không phóng khoáng nổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

……

 

Các vị tiểu thư thay phiên nhau mỉa mai, khiến cho mặt Bạch Niệm đỏ bừng lên vì xấu hổ. Ả khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, nước mắt đong đưa trong hốc mắt, nghẹn ngào nói:

— Công chúa tỷ tỷ, cho dù người có không thích muội muội, thì cũng đâu cần phải để cho người ngoài làm nhục muội muội đến nông nỗi này cơ chứ?

 

Mạnh Chu Nhiên cười giễu một tiếng, lạnh lùng đáp:

— Xét theo tuổi tác, ngươi còn lớn hơn ta hai tuổi cơ đấy, đừng có mở miệng ra là gọi tỷ tỷ nghe thật nực cười. Hơn nữa, theo đúng lễ nghi, khi nhìn thấy bản Công chúa, ngươi phải hành lễ quỳ gối mới đúng phép tắc.

 

Đang lúc căng thẳng, một tiếng thông báo vang lên:

— Đệ nhị Hoàng t.ử giá đáo!

— Có chuyện gì mà ồn ào ở đây vậy? — Mạnh Liên quét mắt liếc nhìn các vị thiên kim tiểu thư quý tộc có mặt tại đó.

 

Các vị tiểu thư đều đỏ mặt, thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào mắt của Đệ nhị Hoàng t.ử. Chỉ có Dương Như Nguyệt là hiên ngang bước lên phía trước, cung kính đáp lời:

— Bẩm báo Đệ nhị Hoàng t.ử, vừa rồi Bạch cô nương đây có chút bất kính với Công chúa. Công chúa chẳng qua cũng chỉ là đang dạy dỗ cô ấy cách cư xử đúng mực theo quy củ mà thôi.

 

Bạch Niệm trợn tròn mắt, hoảng hốt thanh minh:

— Thần thiếp không có……

 

— Ồ, hóa ra là như vậy. — Mạnh Liên cúi đầu liếc nhìn Bạch Niệm đang quỳ rạp trên mặt đất, tùy ý quay sang hỏi han kẻ hầu cận — Tiểu Lương t.ử, tội danh mạo phạm Công chúa thì phải chịu hình phạt như thế nào?

 

Tiểu Lương t.ử lập tức cung kính khom lưng đáp lời:

— Dạ bẩm Hoàng t.ử, kẻ hạ thần mà dám mạo phạm Công chúa thì đó là tội t.ử hình, đáng tội c.h.é.m đầu.

 

Bạch Niệm nghe vậy thì toàn thân mềm nhũn, yếu ớt gục xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết:

— Thần thiếp…… Thần thiếp không cố ý, thực sự không cố ý mạo phạm mà.

 

Mạnh Liên lộ vẻ cáu kỉnh vẫy vẫy tay:

— Được rồi, nể tình ngươi là kẻ lần đầu phạm tội, lại đang bụng mang dạ chửa, bản Hoàng t.ử cũng không tiện tùy tiện trách phạt thân thể ngươi. Như vậy đi, truyền lệnh giáng chức của Lý Thạch xuống ba bậc.

 

Bạch Niệm nghe xong thì hai mắt trợn ngược vì kinh hãi. Nếu để cho Lý Thạch biết được chuyện này, hắn nhất định sẽ băm vằn ả ra mất. Phải biết rằng tên Lý Thạch kia tuyệt đối không phải là hạng người lương thiện gì. Nếu hắn là kẻ có lòng từ bi, hắn đã không nhẫn tâm lén hạ độc xạ hương hãm hại thê t.ử của mình, và Đại công chúa cũng sẽ không nhìn trúng mà chọn làm phu thuê với hắn.

Không, vẫn chưa phải là tuyệt lộ, vẫn còn cơ hội để lật ngược thế cờ! Tại bữa tiệc tối nay, Đại công chúa sẽ chính thức công khai tuyên bố thân phận của ả, rằng ả là vị Công chúa bị lưu lạc dân gian nhiều năm của hoàng thất. Chỉ cần thân phận được xác lập, mọi chuyện sẽ khác.