Hoàng Hậu Mỹ Nhân Ngốc Nghếch

Chương 11



Lý Thục phi và mọi người khó tin ngẩng đầu, nhìn vị đế vương đã bị mỹ sắc và “thiên chân” che mờ hai mắt trước mặt, chút hy vọng cuối cùng trong mắt cũng tắt ngấm.

 

Các nàng không tranh cãi nữa, im lặng dập đầu, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

 

Chỉ là bóng lưng kia lộ ra nồng đậm thất vọng và lạnh lẽo.

 

Trong điện chỉ còn lại Đế hậu hai người.

 

Giang Hà Ngữ vẫn nhỏ giọng thút thít, Sở Thiệu Khiêm mệt mỏi xoa mi tâm, nhìn một điện hỗn loạn và Hoàng hậu khóc thành lệ nhân, rốt cuộc vẫn là đau lòng chiếm thượng phong.

 

Hắn hạ giọng:

 

“Được rồi, đừng khóc nữa.”

 

“Là các nàng không hiểu chuyện, trẫm đã phạt các nàng rồi.”

 

“Bệ hạ…”

 

Giang Hà Ngữ nhào vào lòng hắn, nghẹn ngào nói.

 

“Các nàng đều ghét ta, đều cảm thấy ta không xứng…”

 

“Có phải ta thật sự rất vô dụng không?”

 

“Đừng nói bậy.”

 

Sở Thiệu Khiêm vỗ lưng nàng, ánh mắt lại có chút xa xăm.

 

Hắn đột nhiên nhớ lại, trước kia khi Giang Tiện An hiệp lý lục cung, chưa từng xảy ra những chuyện rối loạn như vậy.

 

Phần lệ các cung, ban thưởng năm mới, chuẩn bị cung yến, luôn đâu vào đấy.

 

Các phi tần dù có chút xích mích nhỏ, cũng chưa từng náo đến trước mặt hắn.

 

Khi ấy, hắn chỉ cảm thấy nàng tinh minh giỏi giang là chuyện đương nhiên.

 

Nay đổi người khác, hắn mới biết việc này không dễ.

 

Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua rồi biến mất.

 

Nhìn dáng vẻ ỷ lại của người trong lòng, hắn lại đè nỗi bực bội ấy xuống.

 

Thôi vậy.

 

Loạn thì loạn một chút.

 

Dù sao cũng là hậu cung của hắn, chẳng lẽ còn có thể lật trời hay sao?

 

Tiện An… nàng hiện giờ còn mang thai, lại có khúc mắc với Hoàng hậu, để nàng tĩnh dưỡng cũng tốt.

 

Hắn lại không biết, sự thiên vị và trừng phạt không nguyên tắc này của hắn giống như lại hung hăng nện thêm một b.úa lên mặt băng vốn đã đầy vết nứt.

 

Tin tức truyền đến Trường Lạc cung thì ta đang cắt tỉa một chậu mai xanh.

 

Họa Trúc thấp giọng kể xong trò hề ở Phượng Nghi cung và cách xử trí của Hoàng đế, trong mắt vẫn còn bất bình:

 

“Bệ hạ thế này cũng quá…”

 

“Các vị nương nương trong cung chỉ là đòi một lẽ công bằng, vậy mà đều bị cấm túc!”

 

“Sau này, hậu cung chẳng phải thành một mình Hoàng hậu muốn thế nào liền thế ấy sao?”

 

“Công bằng?”

 

Ta cắt xuống một cành khô, khẽ cười một tiếng.

 

“Trong mắt Bệ hạ, nước mắt của Hoàng hậu chính là công bằng lớn nhất.”

 

“Ấm ức của các phi tần ư?”

 

“Chẳng qua là ‘không hiểu chuyện’, ‘không thông cảm’ mà thôi.”

 

“Nhưng thế này cũng quá uất ức rồi!”

 

Họa Trúc bất bình thay ta.

 

“Nương nương, chẳng lẽ cứ mặc Hoàng hậu làm loạn như vậy sao?”

 

“Lần này là gấm vóc, lần sau không biết sẽ là gì.”

 

“Mắt thấy đã sắp đến năm mới, lỡ cung yến lại xảy ra đại loạn…”

 

“Loạn ư?”

 

Ta đặt kéo xuống, cầm khăn ấm bên cạnh lau tay.

 

“Không phải lỡ, mà là tất nhiên.”

 

“Hơn nữa sẽ lớn hơn chuyện gấm vóc.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta đi đến bên cửa sổ, nhìn sắc trời âm trầm bên ngoài.

 

Sắp có tuyết rồi.

 

“Hoàng hậu thiên chân, tưởng nước mắt và sủng ái của Bệ hạ có thể giải quyết tất cả.”

 

“Nhưng hậu cung này chưa bao giờ là nơi chỉ dựa vào sủng ái mà duy trì được.”

 

“Lợi ích, cân bằng, lòng người, quy củ…”

 

“Nàng chẳng hiểu thứ nào, lại thứ nào cũng muốn chạm vào.”

 

“Bệ hạ dung túng nàng, chính là tự tay tháo xuống xà trụ chống đỡ tòa cung điện này.”

 

“Vậy chúng ta…”

 

Trong mắt Họa Trúc lóe lên hy vọng.

 

“Chúng ta?”

 

Ta quay đầu nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.

 

“Chúng ta chỉ cần ngoan ngoãn ‘dưỡng bệnh’.”

 

“Chẳng phải Bệ hạ đã nói rồi sao, để ta tĩnh tâm dưỡng thai, không có việc thì đừng ra khỏi cửa cung.”

 

Ta vuốt ve bụng đã nhô lên rõ rệt, ở nơi đó, hài nhi của ta khẽ động một cái, như thể đang đáp lại ta.

 

“Bầu trời hậu cung này nếu có sập xuống, tự có kẻ cao chống đỡ.”

 

Ta khẽ mỉm cười, nụ cười ấy lại không có chút độ ấm.

 

“Chúng ta ấy à, cứ chờ xem trận đại hỏa do ‘thiên chân’ châm lên này cuối cùng sẽ cháy đến người ai.”

 

Phong ba gấm vóc kết thúc bằng sự thiên vị ngang ngược của Hoàng đế và việc các phi tần tập thể bị cấm túc.

 

Ngoài mặt nhìn, Giang Hà Ngữ “đại thắng”, càng thêm vênh váo tự đắc.

 

Nhưng dưới mặt nước tưởng như yên lặng của hậu cung, oán độc, không cam, sợ hãi đang điên cuồng cuộn chảy, tụ lại.

 

Đêm trừ tịch đã gần kề.

 

Việc chuẩn bị cung yến vẫn tiến hành trong một sự bình tĩnh quỷ dị và đè nén.

 

Người của Nội vụ phủ và các ti cục bị mệnh lệnh thất thường của Hoàng hậu giày vò đến người ngã ngựa đổ, nhưng lại dám giận không dám nói, chỉ có thể c.ắ.n răng, miễn cưỡng vá víu giữa vô số yêu cầu bất hợp lý.

 

Mà trong Phượng Nghi cung, Giang Hà Ngữ đang ôm một bộ phượng bào vừa được đưa tới, được dệt dày bằng chỉ vàng, đính đầy trân châu bảo thạch, yêu thích không buông tay.

 

Đây là lễ phục cung yến do nàng “tự mình thiết kế”, sai Thượng phục cục gấp rút may ra.

 

Lộng lẫy ch.ói mắt, nhưng cũng… nặng nề khác thường.

 

“Nương nương, phượng bào này đẹp thì có đẹp, chỉ là chỉ vàng trân châu này…”

 

Một cung nữ Thu Nguyệt mới được đề bạt lên bên cạnh nàng, khá biết nịnh hót, cẩn thận nói.

 

“Có phải quá nặng rồi không?”

 

“Nương nương phải mặc cả đêm, e rằng vất vả.”

 

“Ngươi thì biết gì?”

 

Giang Hà Ngữ soi gương ướm thử, trong mắt tràn đầy đắc ý.

 

“Bản cung là Hoàng hậu, đương nhiên phải mặc thứ hoa lệ nhất, quý trọng nhất!”

 

“Như vậy mới thể hiện khí phái trung cung!”

 

“Để đám người coi thường ta kia nhìn cho kỹ!”

 

Nàng vuốt ve viên đông châu lớn bằng ngón cái ở cổ tay áo, tưởng tượng đến ánh mắt kinh diễm của mọi người trong cung yến, trong lòng chút không vui vì những hỗn loạn nhiều ngày qua lập tức tan thành mây khói.

 

Còn hợp lễ chế hay không, có thoải mái hay không, có gây bất tiện khi cử động hay không, đều không nằm trong phạm vi suy xét “thiên chân” của nàng.

 

Nàng chỉ muốn ở trường hợp quan trọng nhất, trở thành sự tồn tại ch.ói mắt nhất, lấy lại hết mặt mũi đã mất trước đó.

 

Thậm chí nàng còn “linh cơ khẽ động”, quyết định tự mình dâng một khúc múa trong cung yến, cho Bệ hạ một “kinh hỷ”.

 

Thuở nhỏ nàng từng học vài điệu múa, tự cho thân hình mềm mại, dáng múa uyển chuyển, nhất định có thể khiến bốn tòa kinh diễm.

 

Còn chuyện Hoàng hậu dâng múa trong quốc yến có hợp lễ hay không, nàng nào quan tâm.

 

Chỉ cần Bệ hạ thích là được.

 

Sở Thiệu Khiêm nghe nói kế hoạch của nàng, ban đầu có chút do dự, nhưng không chịu nổi nàng mềm giọng nài nỉ, lại nghĩ có lẽ có thể khiến nàng vui hơn một chút, cứu vãn chút thanh danh, nên cũng mơ hồ đồng ý, chỉ dặn nàng “cẩn thận chút, đừng để mệt”.

 

Vì vậy, trong sự bình tĩnh quỷ dị như mưa gió sắp đến, cung yến trừ tịch năm Thiên Khải thứ ba của Đại Hạ chậm rãi kéo màn.

 

Trong Trường Lạc cung, ta “bệnh thể chưa khỏi”, tự nhiên không thể tham dự.