Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 214: Vẫn là vương gia của hắn giỏi, tìm là tìm được người đẹp nhất



Đường Mật nóng lòng, quay người chạy ra ngoài, nhưng cảnh tượng thay đổi, nàng lại tới một nơi khác.

Khắp nơi là t.h.i t.h.ể, mặc quân phục khác nhau, rõ ràng là hai phe đối lập.

Đường Mật nhìn thấy quân phục quân đội Đại Tề, trong lòng hoảng loạn.

Chẳng lẽ đây là chiến trường giữa Đại Tề và Bắc Man?

"Dạ Thần Hiên!" Theo bản năng, nàng liền thốt lên.

"Dạ Thần Hiên!" Đường Mật liều mạng kêu gào, nhưng ở đây ngoài t.h.i t.h.ể ra thì không có một bóng người.

Đường Mật không cam lòng, từng người từng người lật t.h.i t.h.ể quân Đại Tề lên xem, nhưng đều không phải Dạ Thần Hiên.

Hắn vẫn còn sống!

"Dạ Thần Hiên!" Đường Mật vừa chạy vừa kêu.

Không biết chạy bao lâu, nàng chạy tới trên một vách đá, vừa vặn thấy Dạ Thần Hiên rơi xuống!

"Không!" Đường Mật sợ tới mức hồn bay phách lạc, điên cuồng chạy tới, không hề do dự mà nhảy xuống theo.

"Dạ Thần Hiên!"

Đường Mật giật mình kêu lên một tiếng, bỗng chốc mở bừng mắt.

Bán Hạ lo lắng ghé sát lại, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng nhìn nàng: "Tiểu thư, có phải người quá nhớ Hiên Vương điện hạ rồi không, khi ngủ cứ gọi mãi tên ngài ấy."

Đường Mật vẫn chưa hết bàng hoàng, dường như chưa phân biệt được bản thân đang ở trong mộng hay thực tại.

Một lúc lâu sau, Đường Mật mới ngước mắt nhìn ánh sáng bên ngoài: "Bây giờ là giờ nào rồi? Ngài ấy đi từ lúc nào?"

"Người nói là Hiên Vương điện hạ sao? Đêm qua trời vừa tối ngài ấy đã đi rồi. Ngài ấy bảo người đã ngủ, dặn nô tỳ đừng vào làm phiền. Nô tỳ cũng là nghe người hét lên mới vội vàng vào đây." Bán Hạ vừa nói vừa tiếp lời, "Bây giờ mới là giờ Mão, trời vừa hửng sáng, người có thể ngủ thêm một chút nữa."

Nghe thấy đã là giờ Mão, Đường Mật làm sao ngủ tiếp được, nàng lập tức ngồi dậy xỏ giày: "Mau chuẩn bị xe ngựa cho ta, ta muốn xuất thành!"

"Ngay bây giờ ạ?" Bán Hạ ngơ ngác, không hiểu chuyện gì khiến nàng gấp gáp đến thế.

"Mau đi chuẩn bị đi!" Đường Mật vội vàng không chịu nổi, lập tức trừng mắt nhìn Bán Hạ.

"Dạ." Bán Hạ đáp một tiếng, vội vàng chạy đi.

Đường Mật gọi với theo: "Đừng để ai biết."

"Dạ." Bán Hạ gật đầu, lập tức rời đi.

Đường Mật nhanh ch.óng thay y phục, rửa mặt chải đầu xong xuôi liền vội vã chạy ra ngoài.

Bán Hạ đã chuẩn bị sẵn xe ngựa ở cửa sau, hai người lên xe, thẳng tiến về phía cửa thành.

Xe ngựa vừa đi được nửa đường thì đột ngột dừng lại.

Bán Hạ vén rèm nhìn ra phía xa phu: "Sao lại dừng rồi?"

"Phía trước có người chặn xe." Xa phu đáp.

Bán Hạ nhìn về phía trước, chợt nhận ra người đó, liền quay sang bẩm báo với Đường Mật: "Tiểu thư, hình như là cận vệ của Hiên Vương điện hạ."

Đường Mật vội vàng thò người ra ngoài, nhận ra đó là Hồng Phi, liền nhảy xuống xe ngựa.

Hồng Phi vội vàng bước tới, cúi người hành lễ với Đường Mật: "Tham kiến Vương... Đường cô nương."

Khuôn mặt xinh đẹp của Đường Mật hơi ửng hồng: "Có phải Vương gia phái ngươi đến?"

Hồng Phi gật đầu: "Vương gia để thuộc hạ ở lại bảo vệ... Đường cô nương."

Đều tại tên Yến Thư kia ảnh hưởng, hắn bây giờ cứ nhìn thấy vị này là muốn gọi Vương phi.

Đường Mật không ngờ ngài ấy lại chu đáo như vậy, nhất thời cảm động: "Vương gia đi rồi sao?"

"Vừa đi lúc nãy, giờ này chắc đã đến Thập Lý Đình rồi." Hồng Phi đáp.

Đường Mật nhất thời hoảng hốt, lập tức nói: "Ta phải gặp Vương gia!"

Nàng vừa nói vừa định ngồi xe ngựa đuổi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hồng Phi thấy nàng có vẻ rất gấp gáp, như thể có chuyện quan trọng muốn nói với Vương gia, liền vội vàng dắt ngựa của mình tới: "Vương... Đường cô nương có biết cưỡi ngựa không?"

Đường Mật quay đầu nhìn thấy con ngựa chiến, đôi mắt sáng lên: "Biết!"

Nàng biết cưỡi ngựa, kiếp trước khi bái sư đã học từ lão đầu đó, ngoài cưỡi ngựa, ông ta còn dạy nàng vài chiêu khinh công, chỉ là nàng học không được tốt cho lắm.

Hồng Phi lập tức nói: "Vậy Đường cô nương cưỡi ngựa của thuộc hạ đi, chắc là còn đuổi kịp."

Vương gia dẫn theo binh sĩ, chắc chắn sẽ không đi nhanh.

"Đa tạ." Đường Mật nhìn hắn đầy cảm kích, rồi nhảy lên ngựa, phi nước đại về phía cửa thành.

Hồng Phi không yên tâm về Đường Mật, tháo dây cương ngựa kéo xe, cũng phóng ngựa đuổi theo.

Để lại xa phu và Bán Hạ nhìn chiếc xe ngựa không còn ngựa, hai người nhìn nhau ngơ ngác, hoàn toàn bó tay.

Đường Mật phi ngựa như bay, nhưng vẫn phải chạy suốt một canh giờ mới đuổi kịp đại quân.

Nghe thấy tiếng vó ngựa, các binh sĩ lần lượt quay đầu lại, họ nhìn thấy một cô nương tuyệt sắc đang phi ngựa lao tới.

"Là ai vậy? Trông đẹp thật đấy!"

"Nàng ấy đẹp quá, đây là lần đầu tiên ta thấy người nữ nhi có khí chất đến thế!"

"Hình như là nhắm về phía chúng ta, có phải đến tìm ai không?"

Mọi người bàn tán xôn xao, Yến Thư nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn thấy Đường Mật đang phi tới, lập tức trợn tròn mắt. Hắn thúc ngựa chạy nhanh hai bước, kéo lấy tay áo Dạ Thần Hiên: "Vương gia, Vương phi đến tìm người kìa."

Dạ Thần Hiên nghe vậy bèn ngoái đầu lại, nhìn thấy Đường Mật đang cưỡi ngựa phi nhanh về phía mình, trong một khoảnh khắc, trái tim ngài như muốn bay theo nàng.

Dạ Thần Hiên lập tức quay đầu ngựa, phi nhanh về phía Đường Mật.

Nhìn thấy Dạ Thần Hiên chủ động quay lại, binh sĩ đều hiểu ra mọi chuyện.

"Hóa ra là tìm Vương gia, nhưng nghe nói trong phủ Vương gia chẳng có người phụ nữ nào? Nghe bảo đến cả thông phòng cũng không có cơ mà."

"Ngươi không biết rồi, Vương gia đã đính hôn từ trước, chắc chắn đây là vị hôn thê của ngài ấy, vị đại tiểu thư nhà họ Đường đó."

"Hóa ra là đại tiểu thư nhà họ Đường, nghe nói là đệ nhất mỹ nhân, quả nhiên đẹp thật!"

"Đúng là đẹp thật, Vương gia thật có phúc, đại tiểu thư đây chắc là không nỡ để Vương gia xuất chinh nên mới đuổi theo đấy."

Yến Thư nghe đám binh sĩ bàn tán, cũng cảm thấy mát mặt.

Vương gia nhà mình thật lợi hại, tìm được người đẹp nhất nhân gian.

Đường Mật cuối cùng cũng nhìn thấy Dạ Thần Hiên, thấy ngài phi ngựa tới, nàng liền ghì cương dừng ngựa.

Ngài ấy vẫn bình an vô sự, những gì đêm qua chỉ là một giấc mộng, thật tốt là mọi chuyện vẫn còn kịp!

Dạ Thần Hiên tung người bay lên lưng ngựa của Đường Mật, túm lấy dây cương ngựa nàng rồi quay đầu phi nước đại.

Các binh sĩ thấy Dạ Thần Hiên cứ thế rời đi, liền xì xào bàn tán.

"Sao lại đi rồi? Vương gia không dẫn binh nữa à?"

"Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, huống chi người đẹp như vậy!"

"Vương gia thật là hạnh phúc."

"Khụ khụ..." Yến Thư ho nhẹ hai tiếng, nhìn các binh sĩ: "Đừng nhìn nữa, đi theo ta tiếp tục lên đường, Vương gia chốc lát nữa sẽ trở lại."

Yến Thư vừa nói vừa dẫn đầu đi trước.

Binh sĩ cũng không dám quay đầu lại nhìn, lục tục đi theo Yến Thư.

Hồng Phi đuổi kịp, vừa hay thấy Dạ Thần Hiên đưa Đường Mật bay ngựa đi mất, hắn cũng tinh ý không đi theo, mà tiếp tục tiến lên, dắt con ngựa của Dạ Thần Hiên đứng chờ tại chỗ.

Dạ Thần Hiên đưa Đường Mật vào khu rừng nhỏ bên cạnh, đi vào rất sâu, xác định không có ai, ngài mới dừng ngựa.

Gà Mái Leo Núi

Dạ Thần Hiên ôm lấy Đường Mật, nhẹ nhàng xoay người nàng lại.

Ánh mắt ngài rực lửa nhìn nàng, không nói lời nào, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề. Cuối cùng, ngài dùng bàn tay lớn áp vào đầu nàng, cúi xuống hôn nàng một cách cuồng nhiệt.