Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 216: Đều có thể ra ngoài đánh hổ rồi



Đường Mật về tới phòng, tâm trạng nóng nảy dần tĩnh lặng lại.

Sự việc đã tới nước này, nàng cũng chỉ đành mong hắn bình an trở về. Nếu như thực sự bị thương ở chân, nàng chưa chắc không trị được, dù là dự tính xấu nhất, hắn thực sự bị phế hai chân, nàng cũng sẽ cùng hắn đối mặt.

Nàng không cầu hắn làm hoàng đế gì cả, nàng chỉ muốn đối phó với Dạ Quân Dục mà thôi. Xử lý xong Dạ Quân Dục và Đường Doanh, nàng sẽ cùng hắn rời khỏi kinh đô, ẩn cư nơi sơn lâm hay ngao du thiên hạ đều được, nàng sẽ không còn gì vướng bận nữa.

Đường Mật trầm tư hồi lâu mới phát hiện Bán Hạ vẫn chưa trở về, tức thì hối hận vỗ vỗ trán.

Nàng sao lại quên mất Bán Hạ chứ?

Đường Mật lập tức mở cửa muốn ra ngoài tìm Bán Hạ, liền thấy Bán Hạ tung tăng trở về, trên mặt còn vương nét thẹn thùng khó hiểu.

"Khụ khụ..." Đường Mật đứng ở cửa, khẽ ho hai tiếng.

Bán Hạ hoàn hồn, thấy Đường Mật đã về, vội vàng chạy tới: "Tiểu thư, người về rồi ạ, là Vương gia đưa người về sao?"

Đường Mật liếc nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nàng: "Còn ngươi thì sao, ai đưa ngươi về?"

Bán Hạ nghe vậy mặt lại đỏ thêm vài phần: "Còn có thể là ai, chính là vị cận vệ bên cạnh Vương gia đó ạ, người đó nói tiểu thư đã được Vương gia đưa về, sau đó liền đưa nô tỳ về đây."

Gà Mái Leo Núi

Đường Mật vừa nhìn điệu bộ này đã biết nàng đang nghĩ gì, cũng không vạch trần, chỉ nhướng mày nói: "Ồ, hóa ra là Hồng Phi đưa ngươi về, vậy người đó đâu rồi?"

Bán Hạ thẹn thùng lắc lắc đầu: "Nô tỳ sao biết được ạ? Có lẽ là đi theo Vương gia rồi."

Đường Mật liếc mắt nhìn xung quanh một chút, nàng nhớ người đó nói Dạ Thần Hiên để hắn ở lại bảo vệ nàng, vậy thì hắn hẳn là đang ở gần đây. Thôi bỏ đi, đừng trêu chọc Bán Hạ nữa, nếu người ta không có ý, đối với Bán Hạ cũng không tốt.

Vốn dĩ hôm nay Đường Mật định đi trị bệnh cho Tĩnh Phi, nhưng trước đó nàng đã ra ngoài phủ, tránh việc kinh động Đường lão phu nhân lần nữa, Đường Mật ngoan ngoãn ở nhà cả ngày.

Sáng hôm sau, Đường Mật liền tới chỗ Đường lão phu nhân.

Đường lão phu nhân thấy nàng tới, vội xót xa hỏi: "Sao lại ra ngoài, chẳng phải vẫn chưa khỏe hẳn sao?"

"Khụ khụ..." Đường Mật khẽ ho hai tiếng nói: "Đã khỏe gần hết rồi ạ, ngày nào cũng nằm trên giường ngột ngạt quá, nên con muốn ra ngoài dạo chút."

Đường lão phu nhân sợ nàng còn lo chuyện Dạ Thần Hiên, vội gật đầu: "Ra ngoài dạo cũng tốt, có cần để Quế ma ma đi cùng con không?"

Đường Mật cười nhẹ: "Không sao ạ, có Bán Hạ đi cùng là được rồi."

Đường lão phu nhân lại nhìn sang Bán Hạ dặn dò: "Hãy chăm sóc tiểu thư cho tốt, đừng để tiểu thư bị nhiễm lạnh nữa."

"Dạ." Bán Hạ vội vàng đáp lời.

Đường Mật mang theo Bán Hạ cáo lui.

Quế ma ma nhìn bóng lưng Đường Mật đầy lo lắng: "Đại tiểu thư có sao không ạ?"

Đường lão phu nhân lườm bà một cái: "Nó có thể có chuyện gì chứ, Hiên Vương lại không phải không về nữa, đợi Hiên Vương trở lại mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Đứa trẻ này chỉ là tâm tư nặng nề quá thôi.

Đường Mật cùng Bán Hạ ra khỏi Đường phủ, liền vòng ra cửa sau, Hồng Phi quả nhiên đang đ.á.n.h xe ngựa đợi nàng.

Bán Hạ nhìn thấy Hồng Phi, tức thì nhớ tới chuyện hôm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được mà đỏ ửng.

"Đường cô nương." Hồng Phi hành lễ với Đường Mật, đích thân vén rèm cho nàng.

Đường Mật mang theo Bán Hạ lên xe ngựa: "Trước tiên tới căn nhà ở Tây Nhai."

"Dạ." Hồng Phi đáp một tiếng, liền đ.á.n.h xe ngựa đi tới căn nhà Dạ Thần Hiên mua cho Đường Mật.

Rất nhanh đã tới Tây Nhai, Hồng Phi trực tiếp đ.á.n.h xe vào sân sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Mật xuống xe, vào nhà chính thay y phục thần y, rồi nhìn Bán Hạ nói: "Ngươi không tiện lộ diện, tạm thời cứ ở lại căn nhà này chờ ta về."

"Nô tỳ hiểu rồi ạ." Bán Hạ ngoan ngoãn đáp lời.

Đường Mật lại cùng Hồng Phi ngồi xe ngựa đi tới Vĩnh An Hầu phủ.

Người của Vĩnh An Hầu phủ đã đợi Đường Mật mấy ngày nay, lúc này thấy nàng đến, vừa mời nàng vào trong, vừa sai người đi gọi Hầu gia và phu nhân.

Rất nhanh, Tiêu Võ và Tiêu phu nhân đã tới.

"Thần y ơi, cuối cùng người cũng tới rồi." Tiêu Võ vừa tới liền kích động hành lễ với Đường Mật.

Đường Mật vội hành lễ đáp lại, giải thích: "Hầu gia và phu nhân đừng vội, con đều tính toán ngày tháng để trị bệnh cho quận chúa, sẽ không làm chậm trễ bệnh tình đâu ạ."

"Đó là đương nhiên." Điểm này Tiêu Võ rất tin tưởng nàng, vội đích thân dẫn nàng tới viện của Tiêu Lãnh Ngọc: "Tiểu thần y y thuật cao minh, bệnh tình của Lãnh Ngọc nhà chúng ta đã đỡ hơn nhiều rồi, hôm qua đã có thể cùng bổn hầu và phu nhân ăn cơm, những điều này đều phải cảm ơn tiểu thần y."

Đường Mật cười nhẹ nhận lấy lời tán thưởng của Tiêu Võ.

Rất nhanh đã tới phòng Tiêu Lãnh Ngọc, Tiêu Lãnh Ngọc đang nằm gối cao đọc sách, thấy Đường Mật tiến vào, liền muốn ngồi dậy gọi nàng, nhưng bị Đường Mật trừng mắt một cái.

Nhìn thấy Tiêu Võ và Tiêu phu nhân đi theo phía sau, Tiêu Lãnh Ngọc tức thì nuốt hai chữ định nói vào bụng.

"Ngọc nhi, tiểu thần y tới trị bệnh cho con đây." Tiêu Võ vào phòng, nhìn Tiêu Lãnh Ngọc cười nói.

Đợi Đường Mật bước tới gần, Tiêu Lãnh Ngọc lén lút nháy mắt với nàng, suýt chút nữa khiến Đường Mật bật cười.

"Khụ..." Đường Mật khẽ ho một tiếng rồi nhìn Tiêu Lãnh Ngọc hỏi: "Quận chúa thấy cơ thể thế nào, t.h.u.ố.c mới đưa trước đó, uống vào vẫn ổn chứ?"

Tiêu Lãnh Ngọc tựa vào gối, nhìn Đường Mật đầy trêu chọc: "Rất tốt, từ sau khi uống t.h.u.ố.c của tiểu thần y, ta thấy toàn thân đầy sức sống, nếu không phải phụ thân và mẫu thân ngăn lại, có lẽ ta đã đi đ.á.n.h hổ rồi cũng nên."

Tiêu phu nhân nghe vậy, tức thì lườm Tiêu Lãnh Ngọc một cái: "Con bé này, con nói cái gì đó?"

Trước mặt tiểu thần y người ta mà không đứng đắn chút nào, đứa nhỏ này càng ngày càng không ra dáng khuê nữ nhà danh giá.

Đường Mật cũng liếc mắt ra hiệu với Tiêu Lãnh Ngọc: Nói quá lời rồi!

Có thể đi đ.á.n.h hổ, t.h.u.ố.c của nàng nào có thần kỳ đến vậy.

Tiêu Lãnh Ngọc thấy ánh mắt ám thị của Đường Mật, cười ngượng với Tiêu phu nhân: "Con chỉ ví dụ chút thôi ạ, ý con là t.h.u.ố.c của tiểu thần y rất tốt."

"Khụ..." Đường Mật lại ho một tiếng, ngước mắt nhìn Tiêu Võ và Tiêu phu nhân: "Phiền hai vị ra ngoài một chút, con cần châm cứu cho quận chúa ạ."

"Được, được." Tiêu Võ vội gật đầu, kéo Tiêu phu nhân ra ngoài.

Rất nhanh, Trân Châu và Hổ Phách cũng đi ra theo.

Đợi mọi người đi khỏi, Tiêu Lãnh Ngọc liền nắm tay Đường Mật nói: "Sao mấy ngày nay mới tới, người mà không tới chắc ta qua tận Đường phủ tìm người mất."

Đường Mật cười: "Gần đây nhiều việc quá, cứ chạy vào cung suốt, lại phải giấu tổ mẫu, nên tới hơi ít."

"Nghe nói Hiên Vương mang quân đi đ.á.n.h giặc rồi." Tiêu Lãnh Ngọc nhìn nàng lo lắng hỏi.

Nhắc tới chuyện này, tâm trạng Đường Mật có chút nặng nề: "Ừm, hôm qua đã đi rồi."

Tiêu Lãnh Ngọc vỗ vỗ tay nàng an ủi: "Vị này là người nổi tiếng văn võ song toàn, người cũng không cần quá lo lắng đâu, hắn nhất định sẽ bình an trở về thôi."

"Con biết mà." Đường Mật cũng không muốn Tiêu Lãnh Ngọc lo lắng cho mình nên cười đáp.

"Đúng rồi, gần đây ta nghe không ít chuyện nhà họ Tần, tứ muội của người đó... cô ta khỏe rồi sao?" Tiêu Lãnh Ngọc nhớ tới những chuyện mình nghe mấy ngày nay, lại bắt đầu lo cho Đường Mật.