Dục Vương phủ.
Sáng sớm, Y Vân liền nôn mửa dữ dội. Hai bà t.ử canh cửa vừa thấy dáng vẻ này của nàng ta, lập tức đoán ra chuyện gì, liền muốn đi mời y sư.
Thiên Liễu nhanh ch.óng dẫn Chung y sư tới.
Bà t.ử thấy Thiên Liễu dẫn y sư tới, liền khen ngợi nhìn nàng một cái: "Vẫn là ngươi chu đáo, vị bên trong kia nôn dữ dội lắm, chắc là có rồi, ngươi coi như cũng được việc."
Thiên Liễu cũng cười nhìn bà t.ử: "Hai vị cô cô ở đây hầu hạ cô nương, nếu cô nương thật sự có thai, Hoàng hậu nương nương nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho hai vị."
Hai người nghe vậy đều cười rộ lên.
Đúng là đạo lý này, nếu vị bên trong kia thật sự có thai, Vương gia coi như có hậu nhân, Hoàng hậu nương nương sao có thể không vui.
"Mau vào xem đi." Hai bà t.ử đích thân dẫn Chung y sư vào phòng.
Thấy họ dẫn Chung y sư đến, Y Vân hơi khẩn trương, nhưng nhìn thấy Thiên Liễu, nàng ta liền bình tĩnh lại.
Chung y sư bắt mạch cho Y Vân xong liền nói: "Cô nương quả thực đã có thai, cũng được hơn một tháng rồi."
Lời vừa thốt ra, Y Vân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hai bà t.ử kia đại hỉ, lập tức cười nói chúc mừng Y Vân: "Chúc mừng cô nương, cô nương thật có phúc."
Y Vân cười, xoa bụng nhìn hai bà t.ử: "Thân phận của ta hiện tại, cũng không có bạc để thưởng hỷ tiền cho hai vị rồi."
Hai bà t.ử vội xua tay: "Không cần không cần, ngài hiện tại mang trong mình dòng dõi của Vương gia, sau này chắc chắn đại phú đại quý, ngày tháng tốt đẹp còn ở phía sau."
Đối với sự thay đổi thái độ của hai bà t.ử, Y Vân rất vui vẻ, cảm giác ấm ức trước đó đều tan biến.
"Mau đi báo hỷ cho Hoàng hậu nương nương cùng Vương gia đi."
"Dạ dạ, chúng nô tỳ đi báo hỷ ngay đây."
Hai bà t.ử bàn tính xong liền chia nhau đi báo hỷ.
Gà Mái Leo Núi
Đợi hai người đi rồi, Y Vân mới cảm kích nhìn Chung y sư: "Đa tạ y sư đã cứu mạng."
"Nhận bạc của người, làm việc cho người mà thôi." Chung y sư mặt không cảm xúc nhìn Y Vân nói.
Ông ta bị Đường Doanh nắm thóp nên buộc phải nghe lời, may mà họ cũng đưa cho ít bạc nên không đến mức bắt ông ta mạo hiểm không công. Thế nhưng nếu xảy ra chuyện, ông ta chắc chắn sẽ chạy trước chứ không quan tâm sống c.h.ế.t của bọn họ.
Chủ uyển.
"Chúc mừng Vương gia, chúc mừng Vương gia, Y Vân cô nương có hỷ rồi." Một bà t.ử đến chỗ Dạ Quân Dục báo hỷ trước.
Dạ Quân Dục mới nghe còn không nhớ Y Vân là ai, một lúc sau mới phản ứng lại, giật mình đứng phắt dậy: "Có hỷ rồi?"
Bà t.ử gật đầu: "Vâng, y sư vừa bắt mạch cho nàng, nói là có t.h.a.i được hơn một tháng rồi."
Dạ Quân Dục nghe vậy lập tức đại hỉ: "Tốt, tốt quá rồi!"
Dạ Quân Dục kích động định chạy ra ngoài, nhưng đi được nửa đường mới nhớ ra mình căn bản không biết Y Vân ở đâu.
Bà t.ử nhận ra liền vội vàng dẫn đường phía trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng mấy chốc hai người đã đến phòng Y Vân.
"Vương gia~" Thấy Dạ Quân Dục tới, Y Vân lập tức nũng nịu gọi một tiếng, giọng nói thực sự quá đỗi ngọt xớt, nghe mà Thiên Liễu và Chung y sư dựng cả tóc gáy.
"Nàng có hỷ rồi?" Dạ Quân Dục bước nhanh đến bên giường, mừng rỡ nhìn chằm chằm bụng nàng ta.
Y Vân cười tươi, xoa bụng đáp: "Có rồi, y sư nói được một tháng rồi ạ."
"Là của bổn vương." Nghe thấy một tháng, Dạ Quân Dục liền vui vẻ nói.
Chung y sư bên cạnh biểu cảm kỳ quái, còn Thiên Liễu thì đầy vẻ khinh thường.
Dạ Quân Dục thực sự rất vui, tình cảnh của y bây giờ, Y Vân có t.h.a.i coi như là ân huệ cuối cùng của ông trời dành cho y. Nếu có thể sinh Nhi t.ử, coi như y cũng có hậu nhân.
"Đứa trẻ trong bụng nàng có khỏe mạnh không?" Nhớ ra điều gì, Dạ Quân Dục lo lắng nhìn Chung y sư.
Chung y sư vội cung kính đáp: "Vương gia yên tâm, căn cơ của Y Vân cô nương rất tốt, đứa trẻ rất khỏe mạnh ạ."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Dạ Quân Dục gật đầu, lại nhìn bà t.ử dặn dò: "Từ hôm nay bảo phòng bếp làm nhiều món bổ dưỡng đưa tới, tuyệt đối không được để đứa trẻ chịu thiệt."
"Vương gia yên tâm, chúng nô tỳ đều hiểu ạ." Bà t.ử vội vàng cung kính đáp.
Họ đều là những ma ma giàu kinh nghiệm, đây cũng là lý do Hoàng hậu sai họ đến canh giữ Y Vân, để nếu nàng ta thật sự có thai, họ cũng tiện chăm sóc.
Y Vân đảo mắt, liền nhào vào lòng Dạ Quân Dục: "Vương gia, thiếp thân giờ đã có thai, vị phân này có thể nâng lên một chút không ạ? Thiếp thân hiện tại ngay cả di nương cũng chưa phải, sau này nếu tiểu thế t.ử ra đời, biết thiếp thân là thân phận không rõ ràng như thế này, thì thể diện tiểu thế t.ử để đâu cho được!"
Như nói đến chỗ đau lòng, Y Vân lập tức đỏ hoe mắt, bắt đầu lấy khăn lau nước mắt.
Thiên Liễu thấy vậy liền tiến lên khuyên: "Cô nương, ngài đừng quá đau lòng, ngài đang mang thai, kiêng kỵ nhất là điều này ạ."
Bà t.ử bên cạnh cũng vội khuyên theo: "Đúng đúng, cô nương đừng suy nghĩ lung tung, đứa trẻ trong bụng ngài quan trọng hơn ạ."
Y Vân vừa lau nước mắt vừa sụt sịt: "Ta cũng là vì con mà đau lòng, chỉ cần nghĩ đến thân phận mình thế này, lại thấy mình không xứng với con."
Nói đoạn, lại khóc.
Dạ Quân Dục cau mày nhìn Y Vân diễn trò, trước đây y thật sự không coi trọng người đàn bà này, dung mạo bình thường, xuất thân thấp kém cũng đành đi, quan trọng nhất nàng ta đã không còn là nữ nhi nhà lành, đây là điều y kiêng kỵ nhất.
Nếu không phải trúng độc, thần trí không tỉnh táo, y tuyệt đối không thể chạm vào người đàn bà như vậy.
Nhưng tình cảnh hiện tại, y cũng không ngại cho người đàn bà này một thân phận đàng hoàng. Có lẽ đứa trẻ trong bụng nàng ta thật sự có thể là người thừa kế duy nhất của y, dù không phải duy nhất thì cũng là con trưởng, thân phận sinh mẫu vẫn rất quan trọng.
Dạ Quân Dục nghĩ rồi nói: "Vậy nâng thành di nương đi, sau này nguyệt lệ đãi ngộ đều cấp theo vị phân di nương."
Nghe chỉ là di nương, Y Vân lập tức thấy không hài lòng.
Nàng ta rất rõ tình cảnh Dục Vương hiện giờ, nghe nói không thể làm chuyện đó được nữa, sau này cũng không thể có con nối dõi. Như vậy, đứa con trong bụng nàng ta là dòng dõi duy nhất rồi, nàng ta cống hiến lớn như vậy mà chỉ nhận được vị trí di nương, thật quá hắc tâm mà!
Y Vân lại khóc nhìn Dạ Quân Dục: "Vương gia, di nương chung quy cũng là thiếp, ngài cũng không hy vọng tiểu thế t.ử của chúng ta xuất thân từ bụng thiếp chứ."
Nghe thế Dạ Quân Dục liền không vui, sắc mặt đen lại quát: "Sao, nàng còn muốn làm Vương phi à?"
Nàng ta tự xem lại mình xem thân phận gì, vậy mà dám mơ tưởng vị trí Vương phi, nếu y thực sự cưới nàng ta làm Vương phi, chẳng phải bị thiên hạ cười chê sao.
Y Vân đảo mắt, lau nước mắt nói: "Thiếp thân không dám mơ tưởng vị trí Vương phi, nếu Vương gia có thể ban cho thiếp một vị trí trắc phi, tin rằng tiểu thế t.ử của chúng ta cũng sẽ hài lòng ạ."