Đêm khuya.
Dạ Thần Hiên dường như lạc trong mộng đẹp nào đó không thoát ra được, gương mặt đỏ ửng, vô thức thở dốc.
Bỗng nhiên, hắn mở bừng mắt, ngồi phắt dậy từ trên giường.
Hắn đẫm mồ hôi, nghiến răng vô thức nắm c.h.ặ.t lấy chăn.
Vừa rồi hắn lại mơ thấy mình cùng Mịch nhi...
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng trong mơ vừa rồi, hắn liền dâng lên cảm giác tội lỗi vô bờ bến.
Sao hắn có thể!!!
Hắn quả thực đáng c.h.ế.t!
Dạ Thần Hiên tức giận cúi đầu, muốn tự kết liễu mình luôn cho rồi.
Tại sao lại nằm mơ thấy giấc mơ như vậy?
Hắn sao có thể nỡ lòng đối xử với nàng như vậy!!!
Đầu đau như b.úa bổ, hắn ngã vật xuống giường, cả người đau đớn đến run rẩy. Hắn cố sức thở dốc, muốn quên đi giấc mộng vừa rồi, nhưng trong tâm trí lại tràn ngập nét kiều mị, mềm mại của nàng, còn có cả sự đau đớn cùng nước mắt của nàng nữa...
Gà Mái Leo Núi
Nghĩ đến việc bản thân lại có thể làm tổn thương nàng đến mức đó, Dạ Thần Hiên hận không thể tự c.h.é.m mình trăm nhát. Dù đó chỉ là một giấc mộng, hắn cũng không cách nào tha thứ cho chính mình.
Hắn căn bản không thể nào làm nàng tổn thương, giấc mộng đó thật quá đáng sợ!
Yến Thư không yên lòng về Dạ Thần Hiên, trời còn chưa sáng đã vào xem tình hình của hắn, lại phát hiện cả người hắn tựa như đang ngâm trong nước, toàn thân đẫm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Vương gia..." Yến Thư sốt sắng gọi Dạ Thần Hiên hai tiếng, nhưng hắn vẫn không có chút ý thức nào.
Yến Thư vội vàng tiến lên, khẽ vỗ vào người Dạ Thần Hiên, hắn vẫn không tỉnh dậy.
Yến Thư hoàn toàn hoảng hốt, lập tức chạy đi gọi quân y tới.
Quân y tức tốc đến nơi, bắt mạch cho Dạ Thần Hiên.
Yến Thư khẩn trương nhìn quân y: "Vương gia rốt cuộc bị làm sao?"
Tối qua đã thấy có điểm không ổn, y đáng lẽ không nên để ngài ấy một mình đi ngủ như vậy.
Quân y xem mạch tượng của Dạ Thần Hiên thấy không có gì bất thường, nhíu mày nói: "Vương gia có lẽ vì mấy ngày nay bôn ba quá mệt mỏi, thần sẽ kê đơn t.h.u.ố.c, rồi để Vương gia nghỉ ngơi thêm vài ngày chắc sẽ không sao."
"Vậy ngươi mau đi đi." Nghe nói Dạ Thần Hiên chỉ là quá mệt, Yến Thư cũng thở phào nhẹ nhõm, phất tay với quân y.
Quân y lập tức đi viết phương t.h.u.ố.c rồi sắc t.h.u.ố.c cho Dạ Thần Hiên.
Quách Triển Hoành đứng chờ bên ngoài, thấy Yến Thư bước ra, vội vàng khẩn trương hỏi: "Vương gia không sao chứ?"
"Không có chuyện gì lớn, chỉ là mệt quá thôi." Yến Thư nói một câu, rồi nhìn Quách Triển Hoành đuổi người: "Ngươi đi ra ngoài trước đi, để Vương gia nghỉ ngơi cho tốt, ngàn vạn lần đừng làm phiền ngài."
Vương gia hình như không thích tên Quách Triển Hoành này, tốt nhất cứ để hắn bớt lởn vởn trước mặt Vương gia, tránh cho Vương gia nhìn thấy lại tức giận.
"Phải phải phải." Quách Triển Hoành gật đầu, liếc mắt nhìn vào trong, thấy Vương gia hình như còn đang ngủ, cũng không dám làm phiền, vội vàng rời khỏi phòng.
...
Kinh đô, Tướng quân phủ.
Cùng lúc đó, Đường Mịch cũng giật mình tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng, nàng mạnh mẽ mở mắt, trong mắt tràn đầy nỗi đau không thể chịu đựng nổi.
Nàng lại mơ thấy chuyện kiếp trước, cùng với gã nam nhân mà nàng mãi mãi không bao giờ nhìn rõ mặt kia!
Nỗi đau không thể nguôi ngoai suốt hai kiếp người lại một lần nữa ập đến, nàng cuộn mình vào trong chăn, cố hết sức muốn quên đi cơn ác mộng kia, cơn ác mộng đã ám ảnh nàng cả một kiếp trước còn chưa đủ, nay lại còn đeo bám sang cả kiếp này!!
Đột nhiên nàng vô cùng nhớ Dạ Thần Hiên, nàng ước gì giờ này hắn có thể ở bên cạnh mình. Nàng đưa tay vân vê chiếc còi vàng nhỏ trên cổ, cuối cùng không thắng nổi nỗi nhớ nhung, đưa lên miệng khẽ thổi một cái.
Nàng biết hắn sẽ không nghe thấy, nhưng nàng vẫn muốn thổi.
Bất ngờ ngoài cửa sổ có tiếng động lạ, Đường Mịch lập tức phấn khích ngồi bật dậy. Nàng chăm chú lắng nghe, xác định bên ngoài thực sự có tiếng động, liền vội vàng xuống giường chạy về phía đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Liệu có phải là hắn không!
Đường Mịch xúc động mở cửa sổ, nhưng lại không nhìn thấy người mình muốn gặp. Chưa kịp để nỗi thất vọng dâng trào, một con ưng đã lao v.út tới.
Đường Mịch bị nó dọa cho giật mình, theo bản năng lùi lại một bước.
Con ưng bay vào cửa sổ, đáp thẳng lên vai nàng.
Đường Mịch khẩn trương cứng đờ người, nhìn thấy ống giấy trên chân ưng, trong lòng lập tức hiểu ra, nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nó, cười nói: "Là hắn bảo ngươi đến đưa thư cho ta đúng không?"
Con ưng nghển cổ lên, cũng chẳng biết có nghe hiểu lời nàng nói hay không.
Đường Mịch cẩn thận tháo ống giấy trên chân nó xuống, lấy thư ra vội vàng mở xem.
Bức thư rất ngắn, chỉ vỏn vẹn vài chữ.
Bình an, chớ lo!
Nhớ nàng, hy vọng Như Phong có thể mang nỗi nhớ của ta đến cho nàng!
Dù trên giấy chẳng có mấy chữ, nhưng Đường Mịch lại cảm thấy ngọt ngào như uống mật.
Hắn nói nhớ nàng...
Thực ra, nàng cũng nhớ hắn rồi.
"Như Phong." Đường Mịch cười vuốt ve đầu con ưng: "Hóa ra ngươi tên là Như Phong à, nghe rất giống cái tên mà hắn sẽ đặt. Ngươi nói xem ta có nên viết thư hồi âm cho hắn không nhỉ?"
Như Phong cọ cọ thoải mái vào lòng bàn tay nàng, dường như đã thiết lập mối quan hệ rất thân thiết với nàng.
Đường Mịch lại bật cười: "Ta vẫn nên hồi âm cho hắn một bức, kẻo hắn không nhận được thư lại khóc nhè."
Đường Mịch muốn bế Như Phong vào lòng, nhưng nó dường như thích đậu trên vai nàng hơn.
Đường Mịch hết cách, đành phải cứ để nó đậu trên vai mà đi đến bàn viết thư.
Cũng không viết mấy chữ, Đường Mịch dừng b.út, cẩn thận gấp thư lại, nhét vào ống giấy rồi buộc lên chân Như Phong.
"Giúp ta mang thư đến cho hắn được không?" Đường Mịch xoa đầu Như Phong nói.
Như Phong đứng trên vai Đường Mịch, cứ nhìn chằm chằm vào mấy đĩa bánh ngọt trên bàn mà không chịu bay đi.
Đường Mịch lập tức hiểu ra, vội lấy bánh ngọt đến đút cho nó. Dù đút hết số bánh trên bàn, Như Phong vẫn có vẻ chưa no.
Đường Mịch đành lấy thư ra viết thêm vài chữ, rồi lén vào bếp lấy thêm hai đĩa bánh nữa đút cho nó ăn, mới tiễn được vị tổ tông này đi.
Đến khi Đường Mịch xong xuôi thì trời đã tờ mờ sáng, nàng cũng không còn buồn ngủ nữa, liền không nằm lại giường.
Đường Mịch nằm xuống giường, nhìn chằm chằm lên trướng, lại nhớ đến cơn ác mộng kia, nhớ đến chuyện kiếp trước.
Nàng biết kẻ kia cũng trúng d.ư.ợ.c, hơn nữa tình trạng của hắn cũng không nhẹ hơn nàng là bao. Dù trong lòng còn nhiều oán hận, nàng vẫn tự nhủ với bản thân rằng không nên trách hắn, đó là ngoài ý muốn, không ai muốn cả, dù không có hắn thì có lẽ cũng còn người khác.
Điều nàng để tâm là tại sao sau đó hắn không bao giờ xuất hiện nữa, dù chỉ là một lời xin lỗi, nàng trong lòng cũng có thể cân bằng hơn, nhưng tuyệt nhiên chẳng có gì cả. Hắn dường như biến mất khỏi cuộc đời nàng vậy.
Sau khi để lại cho nàng một danh tiếng hoen ố, hắn cứ thế biến mất...
Từng có lúc nàng hận hắn thấu xương tủy, nhưng ở kiếp này, sau khi hắn buông tha cho nàng, nỗi hận trong nàng cũng nhạt phai đi.
Kiếp trước có lẽ hắn cũng không cố ý, bằng không kiếp này hắn đã không dễ dàng buông tha cho nàng như thế.
Vì hắn cũng không cố ý, nàng không muốn hận nữa.
Kiếp này người nàng hận đã quá nhiều, thôi thì buông tha cho hắn, cũng là buông tha cho chính mình. Hy vọng nàng sẽ không bao giờ mơ thấy ác mộng đó nữa, hãy để nó vĩnh viễn ngủ yên ở kiếp trước đi!
Sáng ra, khi Bán Hạ thức dậy thì thấy tiểu thư nhà mình đang đứng trong sân ngắm hoa Quỳnh.
Bán Hạ vội vào phòng lấy áo choàng cho Đường Mịch: "Tiểu thư, sao người dậy sớm thế ạ!"
Đường Mịch nhìn nàng ta một cái, mỉm cười: "Bệnh của ta đã khỏi rồi, nên đi thỉnh an tổ mẫu thôi."