Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 239: Họa phưởng là nơi tổ chức triển lãm tranh sao?



Quân lão thái thái lại nhìn Đường Mịch: "Mịch nhi, con vẫn ở lại viện của mẫu thân con nhé, để Phong nhi ở cùng Triệt nhi."

Đường Mịch chớp chớp mắt, không biết nên đáp lời thế nào.

Đường Phong nói: "Tỷ tỷ không ở đây ạ, tỷ ấy chỉ đưa con tới thôi."

Quân lão thái thái nghe vậy thì có chút thất vọng: "Mịch nhi, muộn thế này rồi mà con còn muốn về à."

Đường Mịch thấy Quân lão thái thái thì thấy hơi xót xa, quay sang dặn Bán Hạ: "Bảo phu xe về trước đi, cứ nói ngoại tổ và ngoại tổ mẫu giữ ta ở lại chơi vài hôm, chờ mấy hôm nữa ta lại về."

"Vâng." Bán Hạ vội cúi người đáp, quay người đi làm ngay.

Lúc này Quân lão thái thái mới vui vẻ: "Thế mới phải chứ, ở lại thêm vài hôm, có các con ở đây, trong nhà mới náo nhiệt."

Quân lão thái thái vừa nói vừa dặn dò Phong ma ma: "Mau bảo đại phòng bếp chuẩn bị thêm mấy món Mịch nhi và Phong nhi thích ăn, lại để Lệ Uyển phái người đi tìm Thiên Triệt về, tối nay chúng ta ăn cơm đoàn viên."

"Vâng." Phong ma ma lập tức đi làm việc.

Quân lão thái thái kéo Đường Mịch và Đường Phong, quan tâm hỏi han đủ chuyện, ngay cả Quân Hạ ở bên cạnh cũng chẳng chen miệng vào được.

Phía bên này, Tô thị nghe tin Đường Mịch và Đường Phong đã về, cũng vội vàng chạy qua: "Mịch nhi, Phong nhi, cuối cùng hai đứa cũng tới, từ khi các con về, ngoại tổ mẫu của các con chẳng ngày nào không nhắc đến các con cả."

Thấy Tô thị tới, hai người vội đứng dậy hành lễ: "Tam cữu mẫu."

Quân lão thái thái nhìn Tô thị: "Lệ Uyển à, hôm nay Thiên Triệt đâu rồi, mau phái người đi gọi thằng bé về đi."

Tô thị cười khổ: "Nó đi đâu thì đâu có nói với con, nhưng con vừa qua Nam Uyển hỏi rồi, nghe nói là đi chơi ở Quy Vân hồ, con đã phái người đi tìm nó rồi ạ."

Nghe Quân Thiên Triệt đến Quy Vân hồ, Đường Mịch lập tức nghĩ đến Tiêu Lãnh Ngọc, ánh mắt sáng lên: "Biểu ca ở Quy Vân hồ sao ạ? Đúng lúc con và Phong nhi cũng muốn tới Quy Vân hồ xem thử, chúng con cùng đi tìm biểu ca ạ."

Đường Mịch nói rồi nháy mắt với Đường Phong, Đường Phong cũng muốn mau ch.óng gặp Quân Thiên Triệt, liền hưởng ứng: "Con cũng muốn đi Quy Vân hồ chơi từ lâu rồi, vừa hay bây giờ vẫn còn sớm, con và tỷ tỷ đi tìm biểu ca ạ."

"Nhưng mà bên Quy Vân hồ rộng lắm, hai đứa chưa chắc đã tìm thấy người đâu." Tô thị hơi lo lắng rằng hai đứa không tìm được người.

"Chúng ta chắc chắn sẽ tìm được mà, chẳng phải còn có người bên cạnh biểu ca dẫn chúng ta đi sao?" Đường Phong nói xong lại làm nũng với Quân lão thái thái: "Tổ mẫu, con muốn đi tìm biểu ca."

Quân lão thái thái sao có thể không đồng ý, chỉ cần hai người họ mở miệng, sợ rằng đến cả sao trên trời bà cũng phải hái xuống cho bằng được: "Đi đi đi, để bọn họ đưa hai đứa đi."

Nói đoạn, Quân lão thái thái lại nhìn về phía Tô thị: "Cứ để chúng đi đi, phái thêm hai người theo bảo vệ."

Đường Mịch nhớ đến Quân Thiên Triệt và Tiêu Lãnh Ngọc, vội nói: "Không cần phái thêm người đâu ạ, cứ để người trong viện của biểu ca đưa chúng con đi là được. Người bên cạnh biểu ca chắc chắn bảo vệ được chúng con."

Đường Phong cũng giơ nắm đ.ấ.m nhỏ của mình lên: "Con có thể tự bảo vệ bản thân và tỷ tỷ, không cần người khác đâu."

Quân lão thái thái bị hành động của Đường Phong làm cho bật cười, bà nhéo cái mặt nhỏ của đệ ấy rồi dặn: "Được, vậy tỷ tỷ của con giao cho con bảo vệ đấy. Đi đi, nhớ sớm đưa biểu ca của các con trở về."

"Con nhất định sẽ tìm được biểu ca trở về." Đường Phong lập tức cam đoan.

Gà Mái Leo Núi

Tô thị không còn cách nào khác, đành dẫn hai người tới Nam Uyển: "Mặc Thư, ngươi đưa biểu tiểu thư và biểu thiếu gia đi tìm thiếu gia về."

Mặc Thư vội cười đáp: "Thuộc hạ cũng đang định đi tìm thiếu gia đây, biểu tiểu thư và biểu thiếu gia tới thật đúng lúc."

"Biểu tiểu thư và biểu thiếu gia giao cho ngươi đó, phải bảo vệ cho tốt." Tô thị nhìn Mặc Thư dặn dò.

"Phu nhân cứ yên tâm, thuộc hạ nhất định hoàn thành nhiệm vụ." Mặc Thư lập tức hứa hẹn.

Mặc Thư đ.á.n.h xe ngựa, chở theo Đường Mịch và Đường Phong hướng về phía Quy Vân hồ.

Trên xe ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Phong hiếu kỳ nhìn Đường Mịch: "Tỷ tỷ, vì sao tỷ đột nhiên muốn đích thân đi tìm biểu ca vậy?"

Đường Mịch xoay xoay ánh mắt, ghé sát vào tai Đường Phong thì thầm gì đó.

Đường Phong trợn tròn mắt: "Thật sao? Biểu ca huynh ấy thật sự..."

Đường Mịch cười đầy bí hiểm: "Có phải hay không, lát nữa chúng ta tới xem là biết thôi mà?"

Quy Vân hồ nằm ở phía Bắc kinh thành, được coi là một nơi khá náo nhiệt. Người dân thường đến đây du ngoạn, cũng có không ít văn nhân nhã sĩ tổ chức thi thơ, triển lãm tranh tại đây.

Xe ngựa đi mất hơn nửa canh giờ mới tới nơi.

Đường Phong nhảy xuống khỏi xe ngựa, sau đó quay lại đỡ Đường Mịch xuống.

Nhìn Quy Vân hồ rộng lớn, Đường Phong mỉm cười: "Đã lâu con không tới đây chơi, tỷ tỷ đã từng xem Quy Vân hồ chưa?"

Đường Mịch vén rèm nhìn ra mặt hồ, trong lòng thoáng chút buồn bã: "Tỷ chưa từng."

Kiếp trước nàng không ở Đường phủ thì ở trong cung, căn bản không được ra ngoài. Kiếp này dù đã được tự do, nhưng nàng vẫn chưa từng đến Quy Vân hồ ngắm cảnh.

Đường Phong đột nhiên thấy xót xa: "Tỷ tỷ, đợi sau này đệ lớn lên, nhất định sẽ đưa tỷ đi xem thật nhiều nơi."

"Được." Đường Mịch cảm động xoa đầu Đường Phong, dịu dàng đáp ứng.

"Tỷ tỷ, chúng ta đi ngồi thuyền đi." Đường Phong hào hứng kéo Đường Mịch muốn đi thuê thuyền.

Đường Mịch bất lực nhìn đệ ấy: "Chẳng phải chúng ta tới đây là để tìm biểu ca sao?"

"Thì ngồi thuyền một lát cũng đâu có cản trở việc tìm biểu ca, hơn nữa biết đâu biểu ca cũng đang ở trên hồ thì sao."

Đường Mịch liếc nhìn những chiếc thuyền đang trôi trên mặt hồ, quả thực cũng có khả năng này.

Đường Phong thuê một chiếc thuyền nhỏ, đưa Đường Mịch và Mặc Thư lên. Mặc Thư phụ trách chèo thuyền, còn Đường Phong thì đưa Đường Mịch ngắm cảnh.

Nói thật, đây là lần đầu tiên Đường Mịch đi thuyền. Chiếc thuyền nhỏ chòng chành, cúi đầu là thấy làn nước xanh biếc, nàng thậm chí còn thấy những chú cá tung tăng dưới nước, quả là có chút thú vị.

"Tỷ tỷ, phía trước có đình giữa hồ, rất nhiều văn nhân đang tổ chức thi thơ ở đó ạ." Đường Phong chỉ vào đình nghỉ mát phía trước giới thiệu.

Đường Mịch ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy trong đình giữa hồ có khá nhiều người. Đình này xây giữa lòng hồ, muốn lên bờ phải đi thuyền, phong cảnh giữa hồ thật tuyệt diệu, bảo sao các văn nhân lại thích lui tới nơi này.

"Còn bên kia, tỷ thấy chiếc họa thuyền lớn kia không? Nghe nói..." Đường Phong định giới thiệu gì đó cho Đường Mịch, nhưng dường như nhớ ra điều gì, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng rồi im bặt.

Đường Mịch tò mò nhìn về phía họa thuyền kia: "Nghe nói cái gì? Có phải có người đang mở triển lãm tranh trong đó không?"

"Khụ khụ..." Đường Phong lập tức mất tự nhiên ho hai tiếng, có chút chột dạ nói: "Có lẽ vậy, thực ra con cũng không rõ lắm."

Mặc Thư đang chèo thuyền ở phía sau đồng cảm nhìn Đường Phong một cái. Cũng khó cho biểu thiếu gia quá, biểu tiểu thư không thường ra ngoài, những chốn thanh lâu họa thuyền thế này sợ là nàng không hiểu rõ.

Ngược lại, biểu thiếu gia còn nhỏ mà chuyện gì cũng biết tường tận.

Đường Phong thực sự đang chột dạ. Trước đây đệ ấy cũng đâu biết họa thuyền là gì, là đại ca đã từng đưa đệ ấy tới đây vài lần nên đệ ấy mới biết họa thuyền dùng để làm gì.

"Mặc Thư, chèo về phía trước đi." Đường Phong sợ Đường Mịch nhìn thấy thứ gì không hay, liền ra lệnh cho Mặc Thư.

"Vâng." Mặc Thư cũng không muốn Đường Mịch thấy khó xử, liền tăng tốc chèo thuyền về phía trước.

Qua khỏi khu vực náo nhiệt nhất, phía trước vắng vẻ hơn hẳn, chỉ có lác đác vài chiếc thuyền, trong đó có một chiếc thuyền hơi lớn.

Nhìn thấy người đang đứng ở đuôi chiếc thuyền lớn kia, Đường Phong kích động định hét lên, nhưng lập tức bị Đường Mịch bịt c.h.ặ.t miệng.