Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 247: Vô tình mới là đạo sinh tồn tốt nhất



"Vậy thì tốt quá rồi." Tiêu phu nhân nghe vậy lập tức trở nên kích động, nghĩ một chút lại nói: "Vậy còn chuyện con cái thì sao?"

"Nền tảng của Quận chúa hiện giờ vẫn còn hơi yếu, hai người có thể định ngày cưới vào mùa xuân năm sau, để Quận chúa điều dưỡng thêm nửa năm, đến lúc đó sinh con cơ bản sẽ không có vấn đề gì."

Sợ hai người vẫn chưa yên tâm, Đường Mật lại nói: "Một hai năm tới ta chắc sẽ đều ở Đại Tề, nên nếu thực sự có vấn đề gì, lúc đó ta cũng có thể trông nom một chút, hai người yên tâm, bất kể là thành thân hay sinh con, vấn đề đều không lớn đâu."

Hai người nghe vậy đều vô cùng vui mừng.

"Thật sự cảm ơn người rất nhiều." Tiêu phu nhân hết vái lại lạy, bên cạnh Tô thị cũng liên tục khom người cảm kích.

"Hai người đừng khách khí, ta vào châm cứu cho Quận chúa đây." Đường Mật gật đầu với hai người, rồi bước vào phòng của Tiêu Lãnh Ngọc.

Thấy nàng vào, Tiêu Lãnh Ngọc lập tức đứng dậy.

Đường Mật nháy mắt với nàng, Tiêu Lãnh Ngọc lập tức mỉm cười.

Bên ngoài, Tiêu phu nhân và Tô thị nhìn nhau: "Vậy chúng ta đi xem mùa xuân năm sau có ngày lành nào tốt không."

Tô thị cười: "Mùa xuân năm sau cũng giống như dự tính của chúng ta, không gì cản trở cả."

"Thân gia, đi thôi." Tiêu phu nhân vui vẻ dẫn Tô thị đi ra ngoài.

Đường Mật ngồi trong phòng Tiêu Lãnh Ngọc một lát, cũng cáo từ.

Tiêu Lãnh Ngọc luyến tiếc nhìn nàng: "Sao ghế còn chưa ngồi nóng đã phải đi?"

Đường Mật cười véo má nàng: "Ta còn phải vào cung một chuyến, lần sau lại tới thăm nàng."

Gà Mái Leo Núi

Biết nàng mỗi ngày nhiều việc, Tiêu Lãnh Ngọc dù luyến tiếc cũng không dám giữ lại: "Vậy hai hôm nữa ta tới tìm ngươi chơi."

Đường Mật trêu chọc nhìn nàng: "Mấy ngày nay ta đều ở Quốc công phủ, nàng nếu muốn... thì có thể tới tìm ta."

Tiêu Lãnh Ngọc nghe vậy lập tức đỏ bừng cả mặt, trừng nàng một cái: "Đợi ngươi về Đường phủ rồi, ta tới tìm ngươi."

Đường Mật không trêu nàng nữa, cáo từ rồi đi ra ngoài. Đến góc phố, lên xe ngựa của Hồng Phi.

"Tiểu thần y, chúng ta còn đi đâu nữa ạ?" Hồng Phi cách rèm xe nhỏ giọng hỏi.

"Vào cung."

"Tuân lệnh." Hồng Phi đáp một tiếng, liền đ.á.n.h xe ngựa đi về phía hoàng cung.

Bởi vì không có Dạ Thần Hiên ở đó, hai người không tới được nhị cung môn, lúc đến cổng hoàng cung, hai người chỉ đành xuống xe ngựa.

May mắn là người canh cổng nhận ra Hồng Phi và Đường Mật, trực tiếp cho hai người thông hành.

Đường Mật rành đường quen lối đi tới Vọng Nguyệt cung.

"Tiểu thần y." Cẩm Tú và Cẩm Chức nhìn thấy Đường Mật lập tức hành lễ.

"Nương nương có đó không?" Đường Mật nhìn Cẩm Tú hỏi.

Cẩm Tú vội gật đầu: "Có ạ, xin đợi nô tỳ vào bẩm báo một tiếng."

Cẩm Tú vừa nói vừa hành lễ với Đường Mật, sau đó liền đi vào trong. Chẳng bao lâu sau nàng ta quay ra nói: "Nương nương mời người vào ạ."

Đường Mật bước vào phòng, thấy Tĩnh Phi đang tựa người trên gối lớn đọc sách, quả là một bức tranh mỹ nhân tĩnh lặng tao nhã, cảm giác thái bình an nhiên này quá đỗi chân thực.

"Thần nữ tham kiến Tĩnh Phi nương nương." Đường Mật tiến lên, cung kính hành lễ.

Tĩnh Phi nhìn nàng, vẫy tay gọi: "Đến bên cạnh bổn cung ngồi đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Mật bước tới, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Tĩnh Phi.

Tĩnh Phi cầm lấy tay nàng, nhìn vào mắt nàng hỏi: "Hiên nhi đã gửi thư cho con chưa?"

Mặt Đường Mật ửng đỏ, nàng cúi mắt đáp: "Có một phong thư báo bình an ạ."

Tĩnh Phi lặng lẽ gật đầu, trêu chọc: "Đúng là có nương t.ử liền quên mất nương, nó chẳng hề gửi cho bổn cung lấy một phong thư nào."

Đường Mật nghe vậy liền có chút khẩn trương: "Có lẽ là thư chưa tới nơi thôi ạ, Vương gia sao có thể quên nương nương được chứ."

Thấy nàng căng thẳng, Tĩnh Phi mỉm cười vỗ vỗ tay nàng: "Đừng khẩn trương, bổn cung không trách con đâu, muốn trách thì cứ trách cái thằng nhóc thối đó."

Đường Mật thầm thở phào nhẹ nhõm. Phải nói rằng vị mẹ chồng Tĩnh Phi này khá dễ sống chung, chưa bao giờ có ý định làm khó nàng, quả thực dễ ở hơn vị Hoàng hậu kia rất nhiều.

"Nương nương, người nằm xuống đi, thần nữ thi châm cho người." Đường Mật cũng rất muốn mau ch.óng chữa khỏi cho Tĩnh Phi. Nàng đã nhìn thấu rồi, chỉ có Tĩnh Phi mới là trợ thủ lớn nhất, cũng là người toàn tâm toàn ý giúp đỡ Dạ Thần Hiên.

"Được." Tĩnh Phi rất tự giác cởi áo nằm xuống.

Đường Mật lấy kim bạc ra bắt đầu châm cứu cho Tĩnh Phi.

Tĩnh Phi nằm sấp trên giường, vẫn không quên quan tâm Đường Mật: "Chuyện ở Dục Vương phủ lần trước, Hoàng thượng và Hoàng hậu có làm khó con không?"

Đường Mật nhướng mày: "Không ạ. Y Vân m.a.n.g t.h.a.i con hoang, muốn làm loạn huyết thống hoàng thất, Hoàng hậu rõ ràng biết chuyện mà vẫn muốn bao che, còn ép thần nữ bảo vệ cái t.h.a.i đó. Thần nữ không làm."

Tĩnh Phi nghe xong, không nói gì.

Đường Mật liếc nhìn Tĩnh Phi: "Nương nương có thấy thần nữ vô tình hay không?"

Tĩnh Phi khẽ cười: "Dù là ở trong cung hay ở ngoài đời, vô tình mới là cách sinh tồn tốt nhất. Chúng ta làm việc chỉ cần không thẹn với lòng mình là được, không cần phải bận tâm tới người khác."

Đường Mật thoáng chốc xúc động. Nàng vốn tưởng Tĩnh Phi tính tình mềm mỏng, có thể sẽ cho rằng nàng tàn nhẫn, không ngờ người lại nghĩ thông suốt như vậy.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, có thể đắc sủng ở chốn hậu cung lâu như vậy, hẳn người cũng không hề dịu dàng nhu mì như vẻ bề ngoài.

Phải nói là thế giới quan của người rất hợp với nàng, thế nên hai người mới thực sự có thể hòa hợp.

"Nương nương, thần nữ có thể hỏi người một chuyện được không ạ?"

"Con muốn hỏi gì cũng được, nếu bổn cung biết, tuyệt đối sẽ không giấu giếm." Giọng Tĩnh Phi vẫn ôn hòa như cũ.

Thấy Tĩnh Phi nói vậy, Đường Mật cũng không khách khí: "Thần nữ trước đây có mua được hai xấp Tuyết Đoạn ở ngoài cung, không biết Tuyết Đoạn đó là thật hay giả ạ?"

"Tuyết Đoạn ư?" Tĩnh Phi hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn nàng: "Ý con là Tuyết Đoạn do Tây Tang tiến cống sao?"

Đường Mật gật đầu: "Người bán hàng giới thiệu là như vậy ạ."

Tĩnh Phi cau mày: "Không thể nào. Tuyết Đoạn đều là do phía Tây Tang tiến cống, trong cung chỉ có vài xấp, sao có thể lưu lạc ra ngoài được?"

Ánh mắt Đường Mật khẽ d.a.o động, cười nhạt: "Thần nữ thấy chất liệu không giống hàng giả, có lẽ là có người trong cung tuồn ra ngoài bán chăng?"

Tĩnh Phi nghe vậy thì chân mày càng nhíu c.h.ặ.t: "Chuyện này cũng khó xảy ra. Mỗi năm tiến cống chỉ có hơn mười xấp. Hoàng thượng thường ban cho Thái hậu ở Đại Phật Tự hai xấp, còn lại là của Hoàng hậu và bổn cung. Ngoài ra Hoàng thượng còn ban thưởng cho Hiên nhi cùng các vị Vương gia, rồi mỗi Công chúa cũng được chia một xấp. Dù là Hoàng hậu hay Vương gia, Công chúa đều không thiếu bạc, chắc chắn không thể đem bán. Hơn nữa Tuyết Đoạn vô cùng trân quý, là biểu tượng của thân phận, người hoàng thất không ai lại vì chút bạc lẻ mà đem thứ dùng để khoe khoang đó đi bán cả."

Lời này Đường Mật đã hiểu. Quả thật Tuyết Đoạn rất hiếm có, ai có được nó chính là bằng chứng của sự đắc sủng, xác suất đem bán là rất thấp.

"Có lẽ đúng là hàng giả thật." Đường Mật nói xong câu này thì không hỏi thêm nữa.

Điều nàng muốn biết đã biết được gần hết. Người hoàng thất không ai đem Tuyết Đoạn đi bán, nhưng Đường Tùng cũng tuyệt đối không thể nào bán loại hàng hóa không rõ nguồn gốc. Vậy chắc chắn phải có nhân vật hoàng thất nào đó đã tặng hai xấp Tuyết Đoạn cho Đường Tùng, mà người đó phải có quan hệ vô cùng thân thiết với hắn, hắn mới dám đem ra bán.

Còn về người đó là ai, nàng còn phải tiếp tục điều tra!