Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 251: Tất cả mọi thứ trong giấc mơ đều đã thực sự xảy ra



Nàng thật đẹp!

Ánh trăng nhàn nhạt rải xuống gương mặt tĩnh mịch của nàng, cơn gió nhẹ lướt qua mái tóc dài xanh mướt. Giờ khắc này, nàng tựa như một tiên t.ử không vướng bụi trần, vẻ đẹp thoát tục khiến lòng người say đắm.

Đây là lần đầu hắn thấy một nữ t.ử đẹp đến nhường này, nàng thật sự rất đẹp!

Rõ ràng hắn chưa từng gặp nàng, thế nhưng hắn lại cảm thấy nàng vô cùng quen thuộc. Sự quen thuộc ấy khiến đầu óc hắn đau đớn như bị xé toạc.

Hắn có thể cảm nhận được sự bất lực và tuyệt vọng của nàng. Ánh mắt trống rỗng kia chẳng chứa đựng điều gì, lại khiến người ta đau lòng khôn xiết.

Từ sau ngày đó, hắn như kẻ mất trí, ngày nào cũng lén lút đến ngắm nhìn nàng.

Sự việc kia dường như đã gây tổn thương quá lớn cho nàng. Mỗi ngày, nàng đều thu mình trong góc giường hoặc trốn sau khung cửa sổ. Ban ngày không dám mở cửa, cũng không dám mở rèm. Nếu có người đến thăm, nàng sẽ nhảy phắt lên giường trốn biệt, hệt như một con thú nhỏ bị thương.

Chỉ đến khi đêm xuống, nàng mới chịu ngồi bên cửa sổ.

Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ ấy, lòng hắn lại rối bời, nỗi bất an luôn đè nén trong thâm tâm chực chờ bùng nổ.

Hắn từng có ý định xuất hiện, nhưng lại sợ khiến nàng hoảng sợ. Ngay cả khi tổ mẫu nói chuyện mà nàng còn run rẩy, huống chi là hắn.

Hôm nay là sinh thần của nàng, tổ mẫu và ngoại tổ mẫu đều gửi quà đến, đệ đệ của nàng cũng đến thăm nàng.

Hắn nghĩ mình cũng nên tặng một món quà, nhưng lục tìm khắp người lại chẳng có thứ gì. Cuối cùng, hắn chỉ có thể tháo chiếc còi vàng nhỏ đeo trên cổ xuống.

Chiếc còi vàng này là vật đặc chế, do sư phụ tặng cho hắn, đối với hắn mà nói vô cùng quý giá. Nhưng lúc này, hắn nguyện lòng tặng nó cho nàng, mong rằng nàng có được chiếc còi nhỏ này, có thể tìm lại ý nghĩa của việc sống tiếp.

Đợi nàng chìm vào giấc ngủ, hắn tìm một chiếc hộp gấm, đặt chiếc còi vàng lên bàn rồi rời đi.

Hắn nghĩ có lẽ mình sẽ không đến nữa. Dù là bóng đêm đen tối tới đâu, qua thời gian rồi cũng sẽ trôi qua, nàng nhất định có thể vượt qua được.

Vừa trở về Vương phủ, đặt lưng xuống giường thì hắn nghe thấy tiếng còi vàng. Hắn lập tức bật dậy khỏi giường, phóng người lao đi.

Chạy một mạch tới trước cổng Tướng quân phủ, hắn thấy nàng đang ngồi xổm dưới đất khóc. Tim hắn đau nhói, theo bản năng muốn tiến lên phía trước, nhưng lý trí cuối cùng lại kéo hắn trở lại.

Hắn tiến tới thì có ý nghĩa gì chứ? Ngoài vài câu an ủi, hắn chẳng thể làm được gì cả. Hơn nữa, hắn vốn không giỏi ăn nói, có lẽ xuất hiện chỉ khiến nàng thêm khó xử.

Cuối cùng, hắn vẫn không tiến lại gần, cứ lặng lẽ nhìn nàng như một cái xác không hồn trở lại trong lớp giáp sắt kia.

Hắn đứng ở góc phố rất lâu, rất lâu, mãi đến tận lúc trời sáng, hắn mới thẫn thờ quay về.

Dạ Thần Hiên chợt mở mắt, mồ hôi lạnh toát đầy người.

Hắn lại mơ thấy giấc mộng đó!

Thế nhưng giờ phút này, mỗi lỗ chân lông trên người hắn đều đang sợ hãi, đang bài xích giấc mộng ấy.

Bởi vì chiếc còi vàng kia!

Hắn thật sự đã tặng chiếc còi đó cho nàng, vào đúng ngày sinh thần của nàng.

Hắn chợt nhớ tới ngày sinh thần năm ấy, hắn tặng nàng một chiếc vòng tay đặc chế. Hôm đó nàng cũng chạy ra như trong mộng, hỏi xin hắn chiếc còi vàng. Thế nhưng hắn khẳng định chắc chắn mình chưa từng để lộ còi vàng trước mặt nàng, nàng không thể nào biết được sự tồn tại của nó. Thậm chí, ngoài hắn và sư phụ, chẳng ai biết tới chiếc còi này.

Vậy nên...

Nghĩ đến một khả năng nào đó, tim Dạ Thần Hiên run lên dữ dội.

Những chuyện trong mộng đều đã xảy ra thật. Hắn thật sự từng khinh nhờn nàng, bọn họ đã có quan hệ xác thịt, vậy mà hắn lại quên mất nàng, để mặc nàng chịu đựng tất cả một mình. Còn cả chiếc còi vàng kia nữa, lúc đó hắn lẽ ra không nên không xuất hiện!

Mà tất cả những gì hắn mơ thấy, nàng chắc chắn đều biết. Bởi vì nếu nàng không trải qua những chuyện trong mộng, nàng tuyệt đối không thể nào biết được sự tồn tại của chiếc còi vàng đó.

Nhưng nếu những chuyện này là thật, thì chúng đã xảy ra khi nào?

Hôm đó ở phủ Trưởng công chúa, tuy hắn bị hạ d.ư.ợ.c và có tiếp xúc với nàng, nhưng hắn rõ ràng không hề thực sự xâm phạm nàng, sau đó hắn cũng không hề mất trí nhớ.

Rốt cuộc là ở đâu đã xảy ra vấn đề?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những chuyện trong mộng rốt cuộc đã xảy ra khi nào?

Đầu óc Dạ Thần Hiên rối bời, chỉ cần nghĩ tới thôi, cơn đau đã muốn x.é to.ạc đầu hắn.

...

Quốc công phủ.

Đường Mịch cũng tỉnh dậy với vẻ mặt mệt mỏi. Dạo gần đây không biết vì sao, nàng cứ liên tục mơ thấy chuyện kiếp trước.

Liệu có phải vì quá lo lắng cho Dạ Thần Hiên không?

Nhưng dù là vậy, cũng nên mơ thấy thứ gì đó hữu ích chứ, chẳng hạn như tình hình chiến trường phương Bắc. Nếu mơ thấy chiến trường kiếp trước, nàng có thể nhắc nhở Dạ Thần Hiên. Dù không mơ thấy chiến trường, thì cho nàng nhìn rõ kẻ đứng sau màn là ai cũng được, đằng này chỉ toàn mơ thấy những thứ vô dụng.

Đường Mịch mệt mỏi day day ấn đường rồi đứng dậy thay y phục.

Khi Bán Hạ bước vào, Đường Mịch đã tự mình chải chuốt gần xong.

"Tiểu thư, hôm nay sao người tỉnh sớm vậy?" Bán Hạ nói rồi vội vàng bước tới giúp Đường Mịch chải đầu.

Sau khi sửa soạn xong, Đường Mịch liền tới phòng của Quân Hạ và Quân lão thái thái.

Quân Hạ vẫn chưa bãi triều, Quân lão thái thái cũng vừa mới sửa soạn xong.

"Con thỉnh an ngoại tổ mẫu." Đường Mịch ngoan ngoãn hành lễ với Quân lão thái thái.

"Ngoan, hôm nay sao lại tới sớm thế?" Quân lão thái thái lập tức vẫy tay gọi nàng.

Đường Mịch bước tới, ngồi cạnh Quân lão thái thái: "Chẳng phải là con muốn tới dùng bữa sáng cùng ngoại tổ mẫu sao?"

Quân lão thái thái nhìn về phía Phong ma ma: "Mau truyền thiện."

"Dạ." Phong ma ma đáp lời, chẳng mấy chốc đã bày biện một bàn thức ăn sáng đầy đủ.

Quân lão thái thái không ngừng gắp thức ăn và điểm tâm cho Đường Mịch, khiến bữa sáng hôm ấy nàng ăn đến no căng cả bụng.

Khi Đường Phong và Quân Thiên Triệt tới nơi, Quân lão thái thái và Đường Mịch đã dùng xong.

"Ngoại tổ mẫu."

"Tổ mẫu."

Hai người hành lễ với Quân lão thái thái.

"Các con đã dùng bữa sáng chưa?" Quân lão thái thái nhìn họ, hỏi han đầy từ ái.

Đường Phong liếc nhìn bàn ăn đã vơi gần hết, vớ lấy một cái bánh sủi cảo tôm trong l.ồ.ng hấp nhét vào miệng: "Chúng con không ăn nữa, con và biểu ca muốn ra ngoài phố, lát nữa bọn con ra phố ăn sau."

Gà Mái Leo Núi

Quân lão thái thái đối với Quân Thiên Triệt vốn luôn dễ dãi, nay lại thấy cậu dẫn theo Đường Phong, bà càng chẳng hề cấm cản: "Ra ngoài chơi chút cũng tốt, cứ ở lì trong nhà kẻo bức bối."

"Đa tạ ngoại tổ mẫu." Thấy Quân lão thái thái cho phép, Đường Phong vui mừng khôn xiết.

Ở nhà ngoại vẫn là tốt nhất, cậu muốn làm gì ngoại tổ mẫu cũng đồng ý. Chứ ở nhà, tổ mẫu nào có cho phép cậu chạy ra ngoài suốt ngày như thế.

Đường Mịch nhìn Quân Thiên Triệt cười nói: "Biểu ca định đưa Phong nhi ra ngoài chơi ạ? Chi bằng dẫn cả con đi cùng đi."

Chưa đợi Quân Thiên Triệt trả lời, Quân lão thái thái đã lên tiếng: "Đúng đó, cùng đi chơi cho vui."

Quân lão thái thái nói xong liền nhìn Quân Thiên Triệt: "Dẫn đệ đệ và muội muội đi chơi cho t.ử tế nhé."

"Dạ." Quân Thiên Triệt hiển nhiên đã quen rồi, dẫn Đường Mịch và Đường Phong cùng ra ngoài.

Ra tới phố, Đường Mịch mới nhìn Quân Thiên Triệt hỏi: "Biểu ca đây là muốn dẫn Phong nhi ra ngoài chơi, hay là muốn đi hẹn hò với biểu tẩu thế ạ?"